- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,409,596

VỀ ĐÂY HOANG VU

19 Tháng Tư 201812:58 SA(Xem: 5818)



TOA_TAU-_tranh_DTC
Tranh Đinh Trường Chinh
 

VỀ ĐÂY HOANG VU

                                                         

Về đây tắm sông nhẫn nhục

Về đây uống nước nguồn hận thù

Về đây ca bài ca nguồn cội lênh đênh

Về đây sống như mây bay,như chim giữa đại ngàn

Về đây nghe tiếng chim như tiếng ngữ ngôn xưa

Về đây con cá quẩy hiểu tạp âm muôn đời

Về đây sau xôn xao phù du là tiếng côn trùng ru

Về đây sau bon chen ganh đuacòn lại tiếng bãi bờ

Ta ngồi vỗ tay trong bóng chiều đi qua

Ta không làm gì thì ta vẫn già

Hỏi gốc cây để biết từng mùa đi qua
...

 

THẠCH ĐÀ

 

 

 

NGÔI TRƯỜNG TƯỞNG TƯỢNG

         

Một lũ sói đấy

Đang chăn dắt bầy cừu

Sói đầu đàn no nê

Dây xích sói chia khẩu phần

 

 

Khẩu phần này thiếu không khí trong lành

Khẩu phần này hoang mang sự thật

Khẩu phần này bóp nghẹt cổ họng

 

 

Người lấy vầng trăng đối đầu với sói

Rốt cuộc chỉ là tiếng rống be he

 

THẠCH ĐÀ

 

 

VÙNG ĐẤT HOANG TƯỞNG

         

m ì bóng đêm

Nhá nhem ánh sáng

Tiếng sóng vỗ bờ hòa tan tiếng chửi lộn

Đám đông im lặng băng nhóm hình thành

 

Người ú òa

Dây chuyền mơ hồ

Con xúc xắc sáu mặt đỏ đen

Những con tàu chất chồng giấy nợ

Người áp phe

Bụi cay xè

Đường hẹp te

Nhích từng bước một ra ngoài tương lai

 

THẠCH ĐÀ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 581)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 3615)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
22 Tháng Giêng 202011:08 CH(Xem: 0)
Chắt chiu ngày giá Đông qua / Nếp quê gói trọn đậm đà, ngọt thơm / Tường loang bóng Mẹ lom khom / Bếp than ánh lửa rực hồng lâng lâng
22 Tháng Giêng 20209:23 CH(Xem: 17)
Khi tôi vừa bước lên cầu thang thì bất chợt nghe tiếng đàn piano vọng xuống từ trên tầng hai của căn chung cư, tiếng đàn vang lên từng khúc gãy nhịp tạo ra một thứ âm thanh rời rạc nghe chói tai khiến tôi đứng khựng lại, và trong một thoáng suy nghĩ, tôi đoán chắc tiếng đàn ấy là của một người đang mầy mò học đàn. Nhiều lần đến chơi với Quân tôi không thấy trong nhà nó có bất cứ một loại nhạc cụ nào, nhưng tình cờ hôm nay nghe được tiếng đàn khiến tôi ngạc nhiên.
22 Tháng Giêng 20209:14 CH(Xem: 15)
dù gì cũng đứng một mình cạnh cây bông giấy / với hoa đỏ muộn màng mùa đông / hoa nở muộn là hoa mang ý nghĩa…/ ngày đầu năm gió thật lạnh / khoảng trống trước mặt thật lớn / tiếng động mùa đông tràn qua ô cửa hé mở như trái tim / mắt em bé long lanh như mặt trời / nhìn thật nhanh như lưỡi dao thật sắc / cứa vào ký ức / cứa xong rồi ra đi
22 Tháng Giêng 20208:57 CH(Xem: 11)
Ta hỏi đá / đá cứ lặng thinh / Ta hỏi mây / mây bay mãi vô tình / Ta hỏi mưa / mưa ngập ngừng không nói / Ta hỏi gió / gió trối trăn tình đôi
22 Tháng Giêng 20208:09 CH(Xem: 40)
Cơm nước tắm rửa xong, bọn trẻ đã lên giường thì ba nhân dắt nhau ra vườn nói chuyện. “Mà thực ra tao cũng đếch biết nói thế nào. Một đằng người yêu cũ, vợ cũ tuy chưa có con chung nhưng tình sâu nghĩa nặng từ thủa còn thơ. Vả lại cổ đã tuyên bố nếu tao hắt hủi mẹ con cổ, cổ sẽ ôm cả hai đứa nhảy xuống sông Tiền cho khuất mắt. Cái vụ này thì dám lắm, tao chơi với cổ từ nhỏ tao biết tính mà. Còn cô Hồng cũng nói, em đã bán hết nhà cửa ôm cả ba đứa con máu thịt của anh vào đây rồi, anh có định đem chúng ra ngoài đường bỏ là tùy! Rối ruột quá đâm cùn, tao bảo hai bà là, tôi cán bộ đảng viên nên không được hai vợ, tôi chỉ được chọn một. Hai bà tự đàm phán với nhau. Xong rồi thì một bà vào buồng với tôi, một bà ngủ với con!” “Thế rồi sao?” “Hai bả rì rầm ngoài vườn khuya lắm. Tao đã thiếp đi rồi thì thấy vô buồng. Cả hai! Một bà vào nằm trong. Một bà nằm ngoài. Tao nằm giữa.” “Ái chà chà! Trò chơi ba người, bánh mì kẹp pa tê à! Sướng nhất chú!” “Tầm bậy! Sướng cái khỉ khô"...
22 Tháng Giêng 20205:31 CH(Xem: 53)
Tôi nghe mùi xuân chín / Thoảng trong gió chiều nay / Như mùi hương da thịt / Ẩn sau những khuy cài
22 Tháng Giêng 20205:19 CH(Xem: 38)
Quẳng đôi giày cũ, cuối năm / Đụng thằng bạn nối khố nằm cầu may / Ngoài vườn lá rứt cành bay / Cứ về đâu đó từ rày biệt li
14 Tháng Giêng 20209:22 CH(Xem: 441)
Thiện có một căn nhà cho thuê. Cách đây lâu lắm, năm nào Thiện không còn nhớ rõ, chỉ biết lúc ấy mẹ anh quan tâm đến cuộc sống tương lai của cậu con trai út vô lo nên bà đã cẩn thận dặn dò anh. Mẹ anh bảo: -Thiện à. Con đã lớn khôn rồi, không còn bé nhỏ nữa, phải biết lo cuộc sống tương lai, mẹ muốn con mua một căn nhà để sau này khi con lập gia đình có chỗ ăn chỗ ở đàng hoàng. Ông bà ta thường nói “ An cư mới lạc nghiệp ”. Nghe con. Nghe mẹ nói Thiện chỉ cười cười không tỏ vẻ lời khuyên của mẹ có sức thuyết phục đối với anh.