- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,104,304

LẠI MỘT NGÀY QUA

19 Tháng Tư 201812:49 SA(Xem: 523)

TRANH AI LAN
Tranh Ái Lan



chút tình hoang phế

 

tóc người chợt nhớ chợt quên

đường nào rẽ nhánh muộn phiền trong tôi

hay từ múi lệch đường ngôi

người giam tôi suốt một thời hoa niên

 

môi kia đọng những ưu phiền

tôi về với cõi đời riêng bẽ bàng

khi son phấn đã phai tàn

tôi còn cầm giữ miên man giọt sầu

 

tay buồn níu mộng nghìn sau

sầu chăn chiếu đã dâng đầy xác thân

loay hoay cuối dốc gian trần

hay đâu mình đã một lần phù hoa

 

từ nghìn hư ảo xót xa

đêm trôi tuyệt vọng mưa sa phận người

xin cho tôi gửi lại đời

chút tình hoang phế giữa trời tịch liêu...

 

nguyễn minh phúc

 

lặng lẽ chiều trôi

 

nghe hư ảo một chân trời cuối gió

sầu thênh thang đậu giữa mắt môi người

tôi ngồi đếm mùa thu vàng dang dở

nhặt cho mình chiếc lá úa vừa rơi

 

em đã đến đã đi và tôi biết

tình yêu buồn như thập giá đời tôi

chiếc đinh đóng vào bàn tay tội nghiệp

giọt máu nào nhỏ xuống trái tim côi

 

giấu đau đớn giữa gian trần mê muội

từng phút giây hối hả được yêu người

tôi cô quạnh bên đời tôi lầm lũi

đau lặng thầm một vết cắt không nguôi

 

yêu dấu đã không còn tầm tay với

thì em ơi cơn mộng cũng xa rồi

nghe ám thị từng nỗi buồn vời vợi

rơi giữa đời tàn tạ bóng chiều trôi...

 

nguyễn minh phúc


lại một ngày qua

 

bâng khuâng chiều rơi xuống

hoàng hôn rụng chân trời

mới bình minh một thoáng

là đêm về chơi vơi

 

tôi đếm ngày tháng tận

thả bóng ngày đi qua

có thấy đời lỡ vận

trong từng chiều mưa xa

 

em xưa giờ cũng mất

tình xa mù bãi hoang

còn nỗi buồn rất thật

trôi ngùi ngậm cuối ngàn

 

tôi ngồi đây mà nhớ

thở dài chiều mưa qua

trên tay đầy gió thổi

hiu hắt bóng trăng tà

 

một ngày thôi đã hết

em cũng vừa xa tôi

ôm niềm đâu mỏi mệt

trên dốc chiều phai phôi...

 

nguyễn minh phúc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Tư 20175:58 CH(Xem: 8439)
Đã 42 năm sau cuộc Chiến tranh Việt Nam, vẫn còn những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Chỉ riêng tên tuổi Thích Trí Quang đã gây ra rất nhiều tranh cãi. (1) Có nhiều nhãn hiệu gán cho ông: với một số người Việt chống cộng hoặc còn suy tôn ông Diệm thì cả quyết Thích Trí Quang là cộng sản đội lốt tu hành hoạt động với sự chỉ đạo của Hà Nội; nhưng ngay với giới chức cộng sản cũng đã từng coi Trí Quang là một loại CIA chiến lược; còn theo tài liệu giải mật của CIA thì đánh giá Trí Quang không phải cộng sản, mà là một nhà tu hành đấu tranh cho hòa bình và muốn sớm chấm dứt chiến tranh. Thêm nguồn tài liệu còn lưu trữ về những cuộc đàm luận giữa Trí Quang và các giới chức Hoa Kỳ, cho rằng Trí Quang chống cộng mạnh mẽ và hiểu được sự việc xử dụng quân đội Hoa Kỳ để chống lại Cộng sản Bắc Việt và Trung cộng.
19 Tháng Năm 20181:21 CH(Xem: 524)
Mỗi lần nhớ đến anh / em lại sầu / một bài phải đọc / một bài sai / một vần thơ mới viết / vần thơ lạc /
19 Tháng Năm 201812:16 SA(Xem: 549)
Chàng người khách viếng / em đã cố tránh xa / gắng quay đi, dấu mình vào một phía / vậy mà vẫn không thoát khỏi / vẫn ở lại đây nhưng không phải ở đây / ở lại với chàng nhưng không phải ở bên chàng /
18 Tháng Năm 20189:51 CH(Xem: 457)
Alejandra Pizarnik ra đời năm 1936 tại Avellaneda, Argentina, là con gái của đôi vợ chồng di dân người Nga gốc Do Thái, tị nạn cộng sản và phát-xít. Vào năm 1955 tại Buenos Aires, nhà xuất bản Botella al Mar phát hành tập thơ đầu tiên của nàng “The Most Foreign Country”, Pizarnik nổi tiếng ngay từ tập thơ đầu tay này, khi mới 19 tuổi. Những nhà phê bình thời đó cho rằng Pizarnik cũng như các nhà thơ lãng mạn khác như Antonin Artaud lúc bấy giờ đã bước vào một cuộc phiêu lưu kỳ dị sang “phía bên kia”. Một số nhà phê bình gọi nàng là “kẻ mộng du trên bờ vực ”, đến một nơi mà “đêm là sự sống và mặt trời là sự chết”, hay tìm sang “phía bên kia của đêm, nơi tình yêu là khả thể.”
18 Tháng Năm 20188:59 CH(Xem: 291)
Chúng tôi hỏi: -Cậu cần gì? Triết bảo: -Tớ cần được tự do sáng tác. Tớ yêu cầu gia đình trả tớ giấy bút mực màu bảng vẽ, kể cả đàn địch của tớ, kể cả máy tính nữa. Tớ cũng yêu cầu hàng xóm không tọc mạch, tớ yêu cầu công an hộ khẩu không ghé qua ghé lại hỏi han ông cả thủ, tớ yêu cầu tập thể không ai được kỳ thị tớ, tớ cũng là đồng nghiệp cũ của nhiều bạn trong cơ quan, mà tớ còn học giỏi, đỗ cao và đỗ sớm hơn khối đứa đấy. Viện trưởng bây giờ, hồi đi bộ đội về, tớ phụ đạo nó thi đại học chứ ai… Rồi tớ yêu cầu gia đình, mọi người, trước khi cấp giấy cho tớ làm thơ, vẽ tranh, làm nhạc, viết kịch thì không được hỏi tớ định viết vẽ gì, cái đó là quyền của tớ… Tớ cũng yêu cầu các cửa hàng net ở xung quanh tạo điều kiện để tớ được vào mạng tự do lướt web, vào facebook, vào bờ lốc nọ bờ lốc kia…
17 Tháng Năm 201812:16 SA(Xem: 2519)
Kết quả xét nghiệm lần cuối cùng cho thấy các thể bệnh đã phát triển khá nặng, nhưng anh không muốn tất cả trở thành một bộ phim, như loại phim Hàn quốc xem nát một thời bên nhà bởi các bà hàng xóm của mẹ anh và bọn trẻ cấp hai, cấp ba… Anh cũng không bắt chước những bệnh nhân bên Phi châu gồng mình lo toan cho con cái, trồng luống rau cạnh lỗ huyệt mộ tự đào, để lo trước cho các con sau khi họ ra đi… Anh không nghĩ gì hết, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn trời mây và lũ trẻ…
16 Tháng Năm 201810:24 CH(Xem: 810)
Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên. Nàng giật thót người nhón từng bước chân, nheo mắt lại he hé nhìn xuyên qua cánh cửa màu trắng. Đôi mắt to với hàng mi dài đang nhìn thẳng vào nàng khiêu khích. Anh đứng đó, sừng sững như ngọn núi, chìa chai rượu nàng yêu thích trước mặt “Xin lỗi, quí cô có yêu cầu một chai Merlot? Rất hân hạnh được phục vụ!”. Liền sau động tác chuyên nghiệp của một người làm quản lý khách sạn 5 sao hơn 10 năm đó là nụ cười tươi, chuyển động cơ mặt cùng ánh mắt nhìn thẳng vào chiếc áo ngủ mỏng manh nàng khoác trên người. Nàng mỉm cười ngước lên nhìn anh, tầm mắt nàng chỉ tới được chiếc cằm vừa vặn trên gương mặt thanh tú. Sau màn trình diễn mời rượu điêu luyện là màn rót rượu vào ly cho nàng thẩm định.
16 Tháng Năm 20181:22 SA(Xem: 2407)
Tôi rời Hà Nội vào Nam rất sớm. Năm 1951 tôi đã theo bố tôi và người chị cả vào định cư ở Sài Gòn trong khi mẹ tôi và các anh chị tôi vẫn còn ở Hà Nội cho đến ngày di cư. Vào Nam ba bố con tôi ở chung với gia đình người bác ở đầu đường Hồng Thập Tự gần sở thú Sài Gòn. Thời gian chúng tôi ở đó tôi thường theo các anh họ tôi đạp xe đi tắm ở hồ bơi mà hồi đó chúng tôi gọi là "đi pít-xin". Hồ bơi ở xa lắm, mãi tuốt trong Chợ Lớn. Tôi nhớ là để tới hồ bơi chúng tôi phải dắt xe đi ngang một con đường sắt, rồi lại phải băng qua một bãi đất trống rất rộng mấp mô đầy những mồ mả.
16 Tháng Năm 20181:06 SA(Xem: 573)
nơi ấy chỉ còn những bông hoa giấy đỏ trắng / nắng xao xác chảy tràn xuống ký ức lặng thinh / những con bù nhìn rơm / hân hoan nhảy múa trên cánh đồng khô hạn /
14 Tháng Năm 201811:40 CH(Xem: 622)
Tháng tư tiễn dì, tháng mười hai tiễn chú / Tiếng kinh cầu xe tang và khăn trắng / Ngày San Jose khô lạnh mắt người / Thời gian cười buồn từng mái tóc bạc phơ /