- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,470,554

LẠI MỘT NGÀY QUA

19 Tháng Tư 201812:49 SA(Xem: 8233)

TRANH AI LAN
Tranh Ái Lan



chút tình hoang phế

 

tóc người chợt nhớ chợt quên

đường nào rẽ nhánh muộn phiền trong tôi

hay từ múi lệch đường ngôi

người giam tôi suốt một thời hoa niên

 

môi kia đọng những ưu phiền

tôi về với cõi đời riêng bẽ bàng

khi son phấn đã phai tàn

tôi còn cầm giữ miên man giọt sầu

 

tay buồn níu mộng nghìn sau

sầu chăn chiếu đã dâng đầy xác thân

loay hoay cuối dốc gian trần

hay đâu mình đã một lần phù hoa

 

từ nghìn hư ảo xót xa

đêm trôi tuyệt vọng mưa sa phận người

xin cho tôi gửi lại đời

chút tình hoang phế giữa trời tịch liêu...

 

nguyễn minh phúc

 

lặng lẽ chiều trôi

 

nghe hư ảo một chân trời cuối gió

sầu thênh thang đậu giữa mắt môi người

tôi ngồi đếm mùa thu vàng dang dở

nhặt cho mình chiếc lá úa vừa rơi

 

em đã đến đã đi và tôi biết

tình yêu buồn như thập giá đời tôi

chiếc đinh đóng vào bàn tay tội nghiệp

giọt máu nào nhỏ xuống trái tim côi

 

giấu đau đớn giữa gian trần mê muội

từng phút giây hối hả được yêu người

tôi cô quạnh bên đời tôi lầm lũi

đau lặng thầm một vết cắt không nguôi

 

yêu dấu đã không còn tầm tay với

thì em ơi cơn mộng cũng xa rồi

nghe ám thị từng nỗi buồn vời vợi

rơi giữa đời tàn tạ bóng chiều trôi...

 

nguyễn minh phúc


lại một ngày qua

 

bâng khuâng chiều rơi xuống

hoàng hôn rụng chân trời

mới bình minh một thoáng

là đêm về chơi vơi

 

tôi đếm ngày tháng tận

thả bóng ngày đi qua

có thấy đời lỡ vận

trong từng chiều mưa xa

 

em xưa giờ cũng mất

tình xa mù bãi hoang

còn nỗi buồn rất thật

trôi ngùi ngậm cuối ngàn

 

tôi ngồi đây mà nhớ

thở dài chiều mưa qua

trên tay đầy gió thổi

hiu hắt bóng trăng tà

 

một ngày thôi đã hết

em cũng vừa xa tôi

ôm niềm đâu mỏi mệt

trên dốc chiều phai phôi...

 

nguyễn minh phúc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 2847)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 6807)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
06 Tháng Bảy 20153:00 SA(Xem: 3608)
Ngày 4/7/1407, tại Kim Lăng, kinh đô đầu tiên của Đại Minh từ 1368 tới khoảng năm 1421, Chu Lệ hay Đệ [Zhou Li] miếu hiệu Thành Tổ (Ming Zhengzu, 17/7/1402-22/8/1424) họp triều thần, chấp thuận lời xin của “1120” kỳ lão xứ Giao Châu [An Nam] hơn hai tháng trước là “con cháu nhà Trần đă chết hết không người thừa kế…. Giao Châu là đất cũ của Trung Hoa xin đặt quan cai trị, để sớm được thánh giáo gột rửa thói tật man di.” (1) Hôm sau, 5/7/1407, Chu Lệ ban chiếu thành lập “Giao Chỉ Đô Thống sứ ti” [Jiaozhi dutong tusi], một đơn vị quân chính cấp phủ hay tỉnh [Provincial Commandery]. (2) Và, như thế, sau gần 500 năm tái lập quốc thống dưới tên Đại Việt—hay An Nam, từ 1164/1175—nước Việt trung cổ tạm thời bị xóa tên.
06 Tháng Tám 20204:13 CH(Xem: 454)
một chút tóc cũng rối bời mây hạ / một chút bàn tay vẫy bỗng hiền khô / một chút bờ vai thong dong phố thị / một chút mắt môi thảng thốt đợi chờ /
06 Tháng Tám 20203:58 CH(Xem: 372)
Đừng vì anh / hãy mê mải cánh chim / giông giống nụ hôn ố vàng rơi bay mùa lá /
06 Tháng Tám 20203:37 CH(Xem: 495)
Có thể bây giờ nơi xa đó Ngày chỉ vừa lên trong nắng mai Giọt sương còn đọng long lanh ướt Và café nóng tỏa khói bay.
06 Tháng Tám 20203:32 CH(Xem: 530)
Quên rồi em đã quên tôi / Tháng giêng qua ngõ còn cười tháng hai / Phai thu lạnh sắc trang đài / Trăng ba vòng nguyệt đau hoài cùng trăng
06 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 444)
Trăm năm ở tạm chốn này \ Trần gian sinh ký đọa đày bể dâu \ Trầm thăng bao nỗi cơ cầu \ Nợ nần chưa dứt nỗi sầu cưu mang \
01 Tháng Tám 202012:48 SA(Xem: 796)
tình yêu một lần có thật thức dậy từ con mắt bình minh cơn mưa đầu mùa nồng nàn cầu vòng hò hẹn
29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 438)
Có dăm hạt thóc cũng vừa / Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua / Chúng sinh đại địa sơn hà / Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi./