- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,267,025

DÃ QUÌ

21 Tháng Chín 20175:41 CH(Xem: 5815)

20665873_images1233345_PB192467
NGHẸN

 

Những câu thơ nghẹn sắc dã quì

Những mái ngói nghẹn màu rêu cũ

Bên hồ liễu rủ

Soi bóng phù du

 

Người về cuối dốc tăm mù

Vương theo gót chân cánh đào man mác

Bỏ lại cội khô xanh con chim hót

Mịn màng cỏ non

 

Tôi len lỏi qua bao ngóc nghách thèm thuồng miếng khoai mật ngọt cuộc đời

Chén cơm trắng hạt muối mặn làn khói thơm quấn quít

Giọt nước mắt quê xứ con người óng chuốt

Đêm trong suốt môi son

Đèn vàng mỏi mòn

 

Ai mồ côi nắc nõm

Đợi chờ ai vén rèm bí ẩn

Nhành lan trắng muốt u hương

Cội tùng minh triết con đường

 

Chân mây sơ sinh in vó ngựa hồng lịm tắt

Tôi đánh rơi xuống mặt hồ xưa xác thân lưu lạc

Dốc thấp dốc cao bám víu lối mòn

Vụng dại hàng thông

Chở che ngôi nhà mù sương chót vót

Người con gái tung tăng xõa vào vầng trăng rối bời mái tóc

 

Nghẹn sắc dã quì vàng rực

Nghẹn màu chiều mái phố thinh không

TRẦN QUANG PHONG

20161021-mot-mua-hoa-da-quy-o-ba-vi-lai-den-5

 

 

 RAO BÁN DÃ QUÌ

 

Ta ngông nghênh cõng dã quì qua phổ 
Rao bán bước chân 
Ta quay quắt cõng bầu trời xanh đôi dòng nhạn trắng 
Hỏi mua mảnh trăng đáy hồ ngoảnh mặt làm thinh

Gửi lại nơi này một thuở thanh xuân 
Cùng bạn bè níu tay nhau qua tháng ngày cơ cực 
Ngã năm phù đổng tiếng cười lăn theo con dốc 
Má con gái hồng man mác cánh đào bay

Giọt cà phê thanh thủy ngậm ngùi rơi 
Đỉnh đồi cù trắng sương mù ngựa hồng buông vó
Tiếng chuông linh sơn mặt xuân hương bỡ ngỡ 
Bóng ai về đơn độc thông xanh 

Chợ chiều hòa bình cởi áo phù vân 
Đổi lấy bể dâu một vài cay đắng 
Tóc xanh xưa giờ bạc
Đứa yên nghỉ mệt nhoài 
Đứa máu đổ bên đường ca hát 
Đứa gục bên giường chưa trọn ái ân

Tôi lang thang qua mùa thu rừng rực dã quì vàng
Nhởn nhơ như oan hồn còng lưng cơn lũ
Vướng víu làng xóm tan hoang 
Vật vờ mái tranh đổ nát 
Phất phơ khăn tang vẫy gọi lòng người 
Tan tác 
Con mắt trẻ thơ 

Gửi lại nơi này một gã dại khờ 
Tóc vướng bụi đời chấm vai áo quần bạc phếch 
Cõi còm thân xác
Những người bạn của tôi ơi


Mưa tầm tã trái tim đau ngơ ngác 
Để ngạo nghễ tiếng cười rao bán mùa thu

TRẦN QUANG PHONG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 1025)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
30 Tháng Mười Một 20187:32 CH(Xem: 3549)
Pétrus Key (sau này trở thành Trương Vĩnh Ký) thường được ca ngợi là một học giả lớn miền Nam. Ông có công quảng bá loại tiếng Việt mới, tức quốc ngữ hiện nay mà các giáo sĩ Portugal và Espania đã sáng chế vào thế kỷ XVII. Tuy nhiên, Petrus Key cũng đóng một vai trò đáng kể trong cuộc xâm lăng Việt Nam của Pháp. Ông là một trong những thông ngôn người Việt đầu tiên hợp tác với Pháp, bên cạnh những giáo sĩ thuộc Hội Truyền Giáo Hải Ngoại đã tiềm phục trong vương quốc Đại Nam từ nhiều thế kỷ.
17 Tháng Tư 20197:44 CH(Xem: 100)
Tám bài thơ viết về Khuất Nguyên hoặc có liên quan tới Khuất Nguyên mà chúng tôi đã/ sẽ khảo sát đều được đại thi hào Nguyễn Du viết khi chu du trên sóng nước Tiêu Tương, vùng Hồ Nam - nơi nổi tiếng với “Tiêu Tương bát cảnh” từng thu hút cảm hứng vô hạn của bao thế hệ văn nhân, nghệ sĩ Triều Tiên, Nhật Bản, Việt Nam…
17 Tháng Tư 20197:36 CH(Xem: 133)
Sau năm năm tám tháng trong cái án tám năm tù vì tội giết người Sơn trở về xóm nhỏ của mình. Nhà vẫn còn nhưng rêu phong. Những vài năm không người chăm sóc thì cũ như trái đất là phải rồi. Nó phải như một người tù cải tạo tốt thì nhanh chóng trở lại đời thường vì giảm án. May cho Sơn là tay luật sư đã nêu ra những luận cứ hết sức thuyết phục nên chỉ ngộ chứ không cố sát. Anh ta còn khuyên Sơn làm đơn xin kháng cáo. Hy vọng khi phúc thẩm có thể giảm được chút đĩnh nào đó chăng? Nhưng Sơn không. Suốt buổi xử Sơn thừa nhận bằng một thái độ hơn cả hối hận. Cứ như anh ta muốn toà tuyên cho mình cái án tử cho rồi.
11 Tháng Tư 201910:13 CH(Xem: 670)
hoa nở dồn trên sóng \ sóng đập vào thời gian \ tự cái vuông ô cửa \ chợt thấy mình mong manh.
11 Tháng Tư 20199:19 CH(Xem: 487)
Đi từ câu mẹ ru nôi / Em qua trăm nẻo đường đời nắng mưa / Lâu rồi em đã về chưa / Dòng sông vẫn giữ ngày xưa em hiền /
11 Tháng Tư 20198:38 CH(Xem: 648)
Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào có đền thờ miếu mạo linh thiêng là mang lễ vật đến. Đến chỗ nào Hiên chỉ cầu xin có một thứ, ấy là tiền.
08 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 601)
Chiều tiễn anh như chiều tiễn nắng / Nắng vẫn chờ sau liếp hoàng hôn / Sông không chảy để lòng lưu bóng nắng / Và nỗi đau cũng đã hoá tâm hồn
08 Tháng Tư 20199:47 CH(Xem: 461)
Khoảng thời gian ba thế kỉ XVII-XVIII-XIX là thời thịnh của thể loại truyện nôm. Các nhà văn thời này đều có chấp bút và đã lưu lại nhiều tác phẩm văn chương lôi cuốn nhiều thế hệ người đọc. Truyện Phan Trần là một truyện nôm ra đời trong thời kì này, cụ thể là khoảng cuối thế kỉ XVIII, trễ lắm là đầu thế kỉ XIX.
08 Tháng Tư 20199:11 CH(Xem: 628)
"...một người bạn thân thiết nhất, gần như “con chấy cắn đôi”, đã rạn nứt khó có cơ hàn gắn; lạm dụng từ ngữ của giới kinh tế - chính trị, là phá sản! Và sự phá sản đau đớn này, không ngờ lại có liên quan, theo quy luật quả báo của đạo Phật, tới những chùa và biệt phủ ở một tỉnh miền núi vẫn phải xin Trung ương cấp gạo cứu đói..."