- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,105,022

DÃ QUÌ

21 Tháng Chín 20175:41 CH(Xem: 2706)

20665873_images1233345_PB192467
NGHẸN

 

Những câu thơ nghẹn sắc dã quì

Những mái ngói nghẹn màu rêu cũ

Bên hồ liễu rủ

Soi bóng phù du

 

Người về cuối dốc tăm mù

Vương theo gót chân cánh đào man mác

Bỏ lại cội khô xanh con chim hót

Mịn màng cỏ non

 

Tôi len lỏi qua bao ngóc nghách thèm thuồng miếng khoai mật ngọt cuộc đời

Chén cơm trắng hạt muối mặn làn khói thơm quấn quít

Giọt nước mắt quê xứ con người óng chuốt

Đêm trong suốt môi son

Đèn vàng mỏi mòn

 

Ai mồ côi nắc nõm

Đợi chờ ai vén rèm bí ẩn

Nhành lan trắng muốt u hương

Cội tùng minh triết con đường

 

Chân mây sơ sinh in vó ngựa hồng lịm tắt

Tôi đánh rơi xuống mặt hồ xưa xác thân lưu lạc

Dốc thấp dốc cao bám víu lối mòn

Vụng dại hàng thông

Chở che ngôi nhà mù sương chót vót

Người con gái tung tăng xõa vào vầng trăng rối bời mái tóc

 

Nghẹn sắc dã quì vàng rực

Nghẹn màu chiều mái phố thinh không

TRẦN QUANG PHONG

20161021-mot-mua-hoa-da-quy-o-ba-vi-lai-den-5

 

 

 RAO BÁN DÃ QUÌ

 

Ta ngông nghênh cõng dã quì qua phổ 
Rao bán bước chân 
Ta quay quắt cõng bầu trời xanh đôi dòng nhạn trắng 
Hỏi mua mảnh trăng đáy hồ ngoảnh mặt làm thinh

Gửi lại nơi này một thuở thanh xuân 
Cùng bạn bè níu tay nhau qua tháng ngày cơ cực 
Ngã năm phù đổng tiếng cười lăn theo con dốc 
Má con gái hồng man mác cánh đào bay

Giọt cà phê thanh thủy ngậm ngùi rơi 
Đỉnh đồi cù trắng sương mù ngựa hồng buông vó
Tiếng chuông linh sơn mặt xuân hương bỡ ngỡ 
Bóng ai về đơn độc thông xanh 

Chợ chiều hòa bình cởi áo phù vân 
Đổi lấy bể dâu một vài cay đắng 
Tóc xanh xưa giờ bạc
Đứa yên nghỉ mệt nhoài 
Đứa máu đổ bên đường ca hát 
Đứa gục bên giường chưa trọn ái ân

Tôi lang thang qua mùa thu rừng rực dã quì vàng
Nhởn nhơ như oan hồn còng lưng cơn lũ
Vướng víu làng xóm tan hoang 
Vật vờ mái tranh đổ nát 
Phất phơ khăn tang vẫy gọi lòng người 
Tan tác 
Con mắt trẻ thơ 

Gửi lại nơi này một gã dại khờ 
Tóc vướng bụi đời chấm vai áo quần bạc phếch 
Cõi còm thân xác
Những người bạn của tôi ơi


Mưa tầm tã trái tim đau ngơ ngác 
Để ngạo nghễ tiếng cười rao bán mùa thu

TRẦN QUANG PHONG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Năm 20181:14 CH(Xem: 402)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay vui buồn trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
23 Tháng Năm 20182:28 SA(Xem: 45)
Mấy người đàn ông nhậu từ chiều đã bắt đầu hơi sỉn.Vân nhận ra điều đó vì giọng nói của họ trầm hẳn xuống, nhiều lúc đớ ra, ngập ngừng như mấy cậu con trai tán gái chưa có kinh nghiệm định mở miệng hùng hổ sẽ nói hết nhưng rồi lại nín thinh, chỉ còn lại nụ cuời nửa khờ khạo, nửa như liều lĩnh, ngượng nghịu, rồi cầm ly lên, làm một hớp nhỏ, rồi đặt ly xuống, quay cái ly vòng vòng, ngắm nghía đã đời rồi lại cuời mỉm chi, ngửng lên tiếp câu nói đang bỏ dở .
23 Tháng Năm 20182:17 SA(Xem: 97)
Thuở ấy, ông Nghè Tân (Bắc Kỳ Thanh Tra Đại thần, Tiến sĩ Nguyễn Quý Tân) nhân một hôm đi ngang cánh đồng Phủ Bình Giang thấy một người đàn bà đang mếu máo, nhớn nhác tìm kiếm một vật gì. Gặng hỏi thì được biết người đàn bà này góa chồng, có một con trâu mới chết, bà đã đóng 2 quan tiền cho lý trưởng làm đơn, đóng triện để lên trình quan phủ. Vội vàng làm sao bà đánh rơi mất tờ đơn. Nay đường về làng thì xa, trong cái ruột tượng xác xơ kia chỉ còn 6 quan tiền để lễ quan phủ và nha lại lấy đâu ra tiền để nhờ người viết đơn!
23 Tháng Năm 20181:55 SA(Xem: 153)
Về nghe ngực cát hao mòn / Bàn tay thân phận ngón thon tạ từ / Ta úp mặt vào thiên thu / Đỏ rưng rưng máu phù du chảy tràn /
23 Tháng Năm 20181:42 SA(Xem: 157)
Sài gòn mưa chiều cùng nhau ướt áo / Đi quanh co lạc mất đường về / Đêm ủ mình trong căn phòng nhỏ / Nhân ngãi tròn một nửa phu thê /
23 Tháng Năm 20181:31 SA(Xem: 117)
chao ôi năm tháng là năm tháng / lệ đã rơi và xương máu rơi / cuộc cờ nhân thế sao chưa vãn / đốt hết làm sao ngọn lửa trời /
23 Tháng Năm 20181:02 SA(Xem: 63)
bước chân rất nhẹ chìm trong tối / những giọt sương mờ vương lối qua / người đàn bà giấu đêm vào nhớ / nghe tạc vào tim dấu lệ nhòa /
19 Tháng Năm 20181:21 CH(Xem: 575)
Mỗi lần nhớ đến anh / em lại sầu / một bài phải đọc / một bài sai / một vần thơ mới viết / vần thơ lạc /
19 Tháng Năm 201812:16 SA(Xem: 597)
Chàng người khách viếng / em đã cố tránh xa / gắng quay đi, dấu mình vào một phía / vậy mà vẫn không thoát khỏi / vẫn ở lại đây nhưng không phải ở đây / ở lại với chàng nhưng không phải ở bên chàng /
18 Tháng Năm 20189:51 CH(Xem: 495)
Alejandra Pizarnik ra đời năm 1936 tại Avellaneda, Argentina, là con gái của đôi vợ chồng di dân người Nga gốc Do Thái, tị nạn cộng sản và phát-xít. Vào năm 1955 tại Buenos Aires, nhà xuất bản Botella al Mar phát hành tập thơ đầu tiên của nàng “The Most Foreign Country”, Pizarnik nổi tiếng ngay từ tập thơ đầu tay này, khi mới 19 tuổi. Những nhà phê bình thời đó cho rằng Pizarnik cũng như các nhà thơ lãng mạn khác như Antonin Artaud lúc bấy giờ đã bước vào một cuộc phiêu lưu kỳ dị sang “phía bên kia”. Một số nhà phê bình gọi nàng là “kẻ mộng du trên bờ vực ”, đến một nơi mà “đêm là sự sống và mặt trời là sự chết”, hay tìm sang “phía bên kia của đêm, nơi tình yêu là khả thể.”