- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,222,234

RỜI RẠC...BỤI CỦA GIẤC MƠ

19 Tháng Bảy 201512:43 SA(Xem: 11388)

ChieuNangNgoaiKia 


rời rạc 4


ngày mục rỗng 

thở than chủ nhật lộn xộn

ngất ngư một mớ hình hài

tôi rỗng tôi vô cực

níu lời khổ tận cam lai

đêm mớ ngày níu nắng

tôi mớ tôi níu sợi tầm gai

câu nhật tụng chưa thuộc

em không về

buổi sáng xám màu phai

 

trượt theo nấc đêm ánh sáng

vớt phù du không màu

cơn thôi miên trượt ngã

quá một vòng ôm nhau

 

chủ nhật già nua màu xám

tôi con lắc ngã nghiêng đời

đêm tôn nghiêm níu gọi

về đi một cõi rong chơi

 

tôi vớt tôi mùa ngược nắng

mang bão đi qua

chớp bể mưa nguồn biến động

tôi còn chấp chới phong ba

 

em về vùng không gió

tôi níu phù du đã già

úp mặt cầu vồng không tuổi

nghe mùa mải miết xa


rời rạc 6


cuộc trùng vây

những linh hồn

lau xanh ẻo lả

ngậm nắng chiều

mòn tắt bên sông

người đốt lửa

lòng ai than đỏ

buổi u mê

khúc hát tự ru mình

câu thơ dậy từ trầm mê lạc vận

buổi hàn vi nước mắt cũng chối từ

người trổi dậy từ vô thanh khốn đốn

nhức nhối những câu ru.

 

rời rạc 7

 

nghỉ đêm ở đó

chốn không lời

nỗi buồn vừa hồi môn câu thinh lặng

sáng mát giọt sương rời

nghe vời trên mái nhà cũ

buồn vừa mọc mộng sinh sôi

 

những ngày mùa thu ngấp nghé trở về

lũ ve

sụt sùi áp thấp

 

nghỉ đêm ở đó

chốn không màu

cơn mưa không trôi mau 

gọi gió về nhận mặt

âm âm khúc buồn bất tán

ly tan sợi khói họa hình

lũng đêm chờ réo bình minh

 

nghỉ đêm ở đó

chốn âm thầm

người không về

ai hát khúc trăm năm

lạc sương khói mùa hoa cũ

nghe lạnh bờ môi câm

 

 

 

bụi của giấc mơ


 

Giấc mơ tôi đày đọa tôi trong những âm hưởng của sự tuyệt đối. tuyệt đối yêu tuyệt đối ghét tuyệt đối vui buồn. những sự tuyệt đối leo thang trong nấc tình cảm đau đáu nỗi niềm. là oan khiên hay là chung thân vĩnh viễn?

giấc mơ tôi xét nét tôi trong mỗi đêm vừa đến. đêm oan nghiệt những đợi chờ lúc nắng lên, lúc đêm tan dù ngày là mỏi mệt. giấc mơ đánh tráo bằng những tang thương thành hình trong cơn hoang tưởng âm u.

giấc mơ tôi bày những đốm sáng trên bàn tiệc cuộc đời. nhữ lộng tôi trong sự hợp nhất trá hình của đau khổ. đánh mất tôi sau những liên kết chứng thực bằng văn tự. buộc tôi đánh mất chính tôi trong trong sự lầm lạc mang tên gọi bao dung

giấc mơ tôi giục tôi lao đao trong trầm luân của ý nghĩa yêu thương. sự ích kỷ được khoác tấm áo liệm là từ hi sinh huyền thoại. lẫy động tôi, dụ dỗ tôi bằng ảo tưởng . giam tôi suốt đời bằng hố thẳm thâm căn

giấc mơ tôi buộc ràng tôi bằng những ăn năn. sau tất cả những vượt thoát chỉ biểu dương bằng hối lỗi, ai bỏ thân chịu khổ nạn bằng thập giá? sau rốt cũng chính là tôi le lói sáng cho mình trong lúc di quan

 

 

Phương Uy

 

 


 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Giêng 20192:06 CH(Xem: 397)
Trung Hoa sau 30 năm tự cô lập hầu chấn chỉnh nội bộ, thiết lập một chế độ “Cộng Sản” theo kiểu mẫu Stalinist/Maoist—nhưng thực chất, hiểu và dịch sai thuật ngữ “communism” [công hữu] mà Karl Marx-Engels đã hoang tưởng về “xã hội công hữu nguyên thủy.” Thượng tuần tháng 2/1979, ghé Tokyo trên đường về nước, Tiểu Bình tuyên bố “Cần dạy cho Việt Nam [thân Nga, chống Tàu-Mỹ của Lê Duẩn-Phan Đình Khải] một bài học.”
30 Tháng Mười Một 20187:32 CH(Xem: 1639)
Pétrus Key (sau này trở thành Trương Vĩnh Ký) thường được ca ngợi là một học giả lớn miền Nam. Ông có công quảng bá loại tiếng Việt mới, tức quốc ngữ hiện nay mà các giáo sĩ Portugal và Espania đã sáng chế vào thế kỷ XVII. Tuy nhiên, Petrus Key cũng đóng một vai trò đáng kể trong cuộc xâm lăng Việt Nam của Pháp. Ông là một trong những thông ngôn người Việt đầu tiên hợp tác với Pháp, bên cạnh những giáo sĩ thuộc Hội Truyền Giáo Hải Ngoại đã tiềm phục trong vương quốc Đại Nam từ nhiều thế kỷ.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 60318)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
15 Tháng Giêng 20198:09 CH(Xem: 179)
sông truồng mình khoả nắng / mái chèo xiêu xiêu mưng hàng rong / con mắt nhìn dậy sóng /
14 Tháng Giêng 201911:34 CH(Xem: 325)
Mẹ Thúy Diễm là dược sĩ. Cha cô làm chi đó trên huyện. Lâu lâu ông có lên tỉnh để họp. Bà Thúy Thanh – mẹ của ba đứa con hai trai một gái, trong đó có Thúy Diễm - là chủ một Pharmacy rất bề thế của thị trấn Y. Diễm đến trường bằng xe hơi có tài xế đưa đi đón về. Hai anh trai của cô không đỗ đại học vì thế họ vào trung cấp dược. Ra trường thì nơi thi thố tài năng là cửa hiệu của gia đình. Bán thuốc theo toa bác sĩ hay khách hàng yêu cầu :“Cho tôi ba ngày thuốc cảm ho” thì Thúy còn bán được nói chi hai ông trung cấp.
09 Tháng Giêng 20198:38 CH(Xem: 810)
Chẳng có quyền gì hôm nay em được nghĩ đến mình / Hôm qua tưởng niệm ở Việt Nam và Campuchia / Bao nhiêu người chết không / còn tìm được cốt / Tác giả Khúc hát sông quê đã ra đi sau những ngày ốm mệt / Dù ông khiến ta thao thiết / mỗi hạt vừng /
08 Tháng Giêng 20194:42 CH(Xem: 369)
Nguyễn Trọng Tạo sinh năm 1947 ở Nghệ An. Ông là nhà thơ, họa sĩ, nhà báo. Nguyễn Trọng Tạo từng là Trưởng ban biên tập báo Thơ thuộc báo Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 2003 đến 2004. Ông là tác giả các ca khúc đậm chất dân gian như Làng quan họ quê tôi, Đôi mắt đò ngang, Tình ca bên một dòng sông, Non nước Cao Bằng, Mẹ tôi... Ông cũng viết nhiều tập thơ, trường ca như Đồng dao cho người lớn, Nương thân, Thế giới không còn trăng, Con đường của những vì sao (Trường ca Đồng Lộc).
07 Tháng Giêng 20194:58 CH(Xem: 480)
Liệu cơn gió sẽ thổi lên phân chất / cát đá tung bay, canh bài gỡ gạc / rồi vết thương tự xé toang chỗ rách? / - Cho tôi xin mua lại Đất Nước mình. /
07 Tháng Giêng 20194:48 CH(Xem: 437)
Tất cả lùi xa / những người từng nhiều lần với anh chén thù chén tạc / chỉ nỗi đau tồn tại vĩnh viễn / may ra còn lòng trời buổi mai nắng nhạt / lấy trái tim băng cuộc đời dập nát /
07 Tháng Giêng 20194:33 CH(Xem: 370)
hãy tự sướng và huyễn tưởng trên chính quê hương mình / chém gió vi vu cường điệu nhân ái chiên lừa cụt lưỡi / ngu dân câm điếc gõ nhịp nô lệ ngàn năm cộng sinh con số / bình minh trang điểm máu đỏ ngực đời / xác sống ngu ngơ cười điên, khóc ngất /