- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,449,939

THƠ PHƯƠNG UY- BÊN KIA THINH LẶNG

26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 17257)


phuong_uy-content

 Phương Uy- Bình Thuận 2014


Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Phương Uy là bút danh, hiện đang sống và làm việc tại Bình Thuận. Thơ của Phương Uy nhẹ nhàng , chừng mực, nhưng sâu lắng. Mời quí độc giả và văn hữu cùng đi vào thế giới thơ của Phương Uy.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

SAU Ô CỬA THÁNG BA

 

chiều cười cười với em qua ô cửa sổ hẹp

em muốn đưa tay ra để chạm tháng 3

hương điệp vàng lóng lánh

trang điểm một mùa xa

 

chiều thầm thì hát khúc ca không trở lại

nắng biếng lười rớt trên tán cây đã khô

chút diệp lục tàn không níu được dư âm xưa

rát gió cười lẫm liệt

 

vòng tay khát một cơn mưa

chiều ngân nga trên em nỗi nhớ cẩm thạch

màu son môi thường mau lem

khoảnh khắc nào khó níu giữ

 

ừ, em thèm chút êm đềm

anh đừng sáo mòn ngày tháng cũ

cồn mưa hư hoại vừa lên

đừng xếp cho thẳng thớm những câu từ đã đã lâu rồi héo rũ

 

để cho em một chiều xông xênh

 

câu ca mắc lưới ràng ở lại

cải ngồng chưa độ ra hoa

chiều rơi tự do như câu hát

ngàn năm đâu đã xoa nhòa

 

Phương Uy

 

 

NGÀY NGHE CƠN MỚ DI CĂN

 

tôi đã nuôi cơn nhớ của tôi bằng tất cả hồi ức

về em

ngày tháng ba em không một lần giữ lại

ngày chật chội

ngày lạnh tăm

ngày không ăn năn

bắt chi tiếng cười méo mó

cơn nhớ tội nghiệp khát đói

ăn dần

kí ức tội nghiệp đau nhói

trăm năm

ngày thổi tiếng tiêu chiều đứt đoạn

mê cung mộng mị âm trầm

ngày câu thơ loạn nhịp

ngày nghe cơn mớ di căn

 

Phương Uy

 

 

CÓ BỮA BẮT GẶP KHUÔN MẶT MÌNH

 

Có những bữa lê thê ngồi xếp chữ

ghép nỗi buồn lên vô tận rong rêu

em có bữa nhìn tôi cười ngạo nghễ

chữ nghĩa hoang trong vô tận tiêu điều

 

Có những bữa nhặt cô đơn giả tạo

ôm nỗi buồn vừa mượn ở trùng khơi

em có bữa nhìn tôi đầy nghi hoặc

đáy xanh xao có thật giữa cuộc đời?

 

Có những bữa lấy niềm vui kí gửi

vào niềm yêu đã vỡ giữa giấc mơ

em rẻ rúng một nụ cười khuyết tật

để niềm ngoan đổ vỡ giữa mơ hồ

 

Cũng có bữa giữa lơ ngơ chợt gặp

khuôn mặt mình từ rẻ mạt bài thơ

 

Phương Uy

 

KHÔNG VƯỢT THOÁT KHỎI NỖI NHỚ

 

ừ thì quên lãng như mây

cuối đường tháng Ba rát nắng

tổ mối khô sau hè

đống lá xào xạc vắng

buồn

bên cành vi ô lét héo rũ

bụi mù trên lá

căn phòng hanh mùi mồ hôi

nghe gió tháng Ba dẫm chân lên mặt trời

em không về nữa

như mưa xa

 

ngày trôi điệu lạc

bụi rêu hoang tưởng một chiếc hôn

thắp đèn ma trơi vớt phù du

nhành hoa vi ô lét vẫn không tươi

thôi xanh màu kí ức

em với mù xa

mượn một con trốt gió vẽ lãng quên

để đi qua hết nuối ức xuân màu rã mục

cũng không bôi lem được những ngày vừa khuất mặt

chỉ thấy những con buồn cứ chênh chao

chạy sấp ngữa cũng không vượt thoát khỏi nỗi nhớ

những ngọn gió kí ức thổi nóng buốt tôi tháng Ba

kỉ niệm run lẩy bẩy

chờ một cơn mưa về xõa tóc đêm qua

 

Phương Uy

 

BÊN KIA THINH LẶNG

 

 

cô gái đã biến mất vào nửa buổi chiều

nơi những tiếng ve nở rộ

hàng cây nhảy múa trong gió và bụi mù

tôi ngồi chuyện trò với những câu nói của mình

tảng đá dưới chân tôi gào lên câm lặng

trong nhà

chiếc ti vi độc thoại

về sự ngộ độc và những cuộc mất tích

.

.

.

người đã bỏ đi từ năm ngoái .

.

.

.

tôi lột chiếc bóng in trên vách tường ngày hôm qua

một luồng ánh sáng lóe qua lổ đinh

đó là tuổi trẻ không sợ hãi

tôi đã không thể viết những ngôn từ dịu dàng bay bổng kể từ ngày em đi

đã tẩm liệm những dòng sông xanh những tán cây xanh những đám mây xanh

vào

xa

kiệt

cùng

trí nhớ

em mất hút vào bầu trời không màu

 tôi ngồi bên các dấu câu bị hỏng

rủ rê ngọn gió cùng cất cao giọng hát

rủ rê hàng cây trở về với khu vườn

nơi bầy chim lạnh không hót khi trời không mưa

bầy chim mù lòa mà em đã bỏ rơi sau lễ phóng sinh mùa tết

một loạt những vết thương nhỏ đang thành hình

trong tôi

đừng

chảy

máu

nữa!

mệt rồi, tôi!

Đã bỏ lại nỗi nhớ ở nhà

và chạy mệt nhoài trên đường

chân bỏng rát

con đường nối dài về quá khứ

đá sắc lặng lẽ

cứa

nát

dấu chân nguyệt bạch

ngày chiêm bao về cuộc trăng mật

nơi những tảng đá trổ hoa

đám sao trời rơi dày trên lòng suối khô

ngày chói lòa suy niệm

tôi nói chuyện với người

trong thinh lặng

tột cùng

bên kia bóng tối

phải chăng

người đã lãng quên tôi?

 

Phương Uy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 2054)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 5963)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
06 Tháng Bảy 20153:00 SA(Xem: 2991)
Ngày 4/7/1407, tại Kim Lăng, kinh đô đầu tiên của Đại Minh từ 1368 tới khoảng năm 1421, Chu Lệ hay Đệ [Zhou Li] miếu hiệu Thành Tổ (Ming Zhengzu, 17/7/1402-22/8/1424) họp triều thần, chấp thuận lời xin của “1120” kỳ lão xứ Giao Châu [An Nam] hơn hai tháng trước là “con cháu nhà Trần đă chết hết không người thừa kế…. Giao Châu là đất cũ của Trung Hoa xin đặt quan cai trị, để sớm được thánh giáo gột rửa thói tật man di.” (1) Hôm sau, 5/7/1407, Chu Lệ ban chiếu thành lập “Giao Chỉ Đô Thống sứ ti” [Jiaozhi dutong tusi], một đơn vị quân chính cấp phủ hay tỉnh [Provincial Commandery]. (2) Và, như thế, sau gần 500 năm tái lập quốc thống dưới tên Đại Việt—hay An Nam, từ 1164/1175—nước Việt trung cổ tạm thời bị xóa tên.
26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 294)
Lưng chiều gió lượn bờ tre Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng Đong đưa phượng nở trước sân Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu
17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 594)
Mẹ còn có mỗi lời ru / Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về / Xưa ru con giấc ngủ mê / Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 565)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 617)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
14 Tháng Năm 20209:18 CH(Xem: 800)
đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm / thời gian không gian ngả màu / cái còn lại duy nhất / của anh của em / vẫn không ngừng mọc lên
14 Tháng Năm 20209:02 CH(Xem: 572)
Ầu ơ ru lại ầu ơ / Mẹ tôi gánh nước trăng mờ bến sông / Chưa khôn mẹ đã theo chồng / Chốn quê mẹ gửi bụi hồng níu chân / Dây trầu non nhánh ngoài sân / Mẹ theo cha bước duyên trần từ đây /
14 Tháng Năm 20208:50 CH(Xem: 543)
những hạt mưa lớn từ cơn u uất tháng tư mộng du / vấp vào giấc mơ đóng kín cửa / ngã sóng xoãi / vỡ tràn trên mặt kính /