Tháng Năm, Sài Gòn vừa chớm những cơn mưa đầu mùa.
Không phải mưa tháng Mười Hai… nhưng lạ là, mỗi lần nghe tiếng mưa rơi trên mái phố, mình lại nhớ đến một bài thơ cũ— như thể ký ức có mùa riêng của nó.
NỖI NHỚ TRONG CƠN MƯA
(thơ Lê Duy Nguyên)
Một bản ballad chậm… rất nhẹ…
chỉ có piano, tiếng mưa, và một giọng nữ mỏng như sương.
Bài hát không kể chuyện theo cách thông thường.
Nó chỉ… để mưa rơi.
Rơi trên mặt đường, trên ô kính xe buýt, trên một thành phố xa ai đó.
Và rơi cả vào bên trong — nơi nỗi nhớ không còn hình dạng.
Có những câu hát nghe như không nói gì lớn lao,
chỉ là một người đứng dưới mưa, cố ngửa mặt lên
để nước mắt… đừng rơi xuống hai hang…
Tháng Năm nghe nhạc tháng Mười Hai, mới hiểu rằng:
có những cơn mưa không thuộc về thời tiết — mà thuộc về một người.
* Nếu bạn đang nghe mưa tối nay…
biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy mình ở đâu đó trong bài hát này.
Dang TN
Ca khúc: NỖI NHỚ TRONG CƠN MƯA
thơ Lê Duy Nguyên
-Nhạc và Trình bày: Dang TN & The BAND
(từ ứng dụng Suno Ver 5.5)
-Video editor: Đặng Hiền
Very Special Thanks
Nhiếp Ảnh Gia & Người Mẫu
Có tác phẩm trong video này
***
-Studio: TCHL
-California May 4, 2026
- Từ khóa :
- LÊ DUY NGUYÊN
- ,
- Dang TN & The Band from Suno AI

