- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NÉM BUỒN Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

23 Tháng Tư 20264:50 CH(Xem: 1901)
Mưa phố - tranh Nguyên Văn Lưu
Mưa phố- Tranh Nguyễn Văn Lưu


NÉM BUỒN

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

 

Ném buồn lên thinh không

Nghe trời xanh chật lại

Ném dặm đường xa ngái

Buồn cổ thụ xanh um

 

Ném ngọng nghịu yêu thương

Câu thơ buồn chín tới

Ném buồn theo gió thổi

Chĩu nặng những vai chiều

 

Ném con mắt đìu hiu

Ngày long đong chìm nổi

Ném buồn vào bóng tối

Nghe đêm dầy mênh mông

 

Ném buồn vào phố đông

Nhìn người ta bỗng thấy

Mình đi giữa đồng không

Ném buồn vào tôi vậy

Trăm gai cây xương rồng

 

nguyễn thị khánh minh

 

 

 

 

Lời giới thiệu ca khúc NÉM BUỒN

 

Có những thế hệ không được quyền buồn.

Vì nỗi buồn của họ… đã bị lịch sử tiêu thụ.

NÉM BUỒN — thơ Nguyễn Thị Khánh Minh — nghe như một động tác nhỏ,

nhưng thực ra là một hành vi sinh tồn.

Sau chiến tranh, người ta không chỉ tái thiết thành phố.

Người ta còn phải tái thiết… cảm xúc.

Những nỗi buồn không được phép tồn tại công khai,

không được viết thành lịch sử,

không được dạy trong trường học —

chúng bị buộc phải… im lặng.

Và khi không thể nói,

con người học cách ném.

Ném vào trời — vì không ai trả lời.

Ném vào phố — vì ai cũng đang giả vờ ổn.

Ném vào đêm — vì bóng tối không phản kháng.

Nhưng bi kịch nằm ở chỗ:

ném đi đâu, nó cũng quay lại.

Cho đến một lúc,

người ta không còn ném ra ngoài nữa —

mà ném thẳng vào bên trong mình.

Ở đó, nỗi buồn không còn là ký ức.

Nó trở thành cấu trúc.

Như gai xương rồng —

không cần ai chạm vào,

nó vẫn nhói.

NÉM BUỒN không phải là bài hát để khóc.

Nó là bài hát của những người

đã đi qua giai đoạn cần phải khóc.

Và giờ đây —

họ chỉ còn một lựa chọn:

sống tiếp… với những gì không thể vứt bỏ.

 

 

 

NÉM BUỒN

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Nhạc & Trình bày:

Dang TN & The BAND from Suno AI

Video edtor: Đặng Hiền

Studio : Tạp Chí Hợp Lưu

California April, 20 -2026





Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Tư 20251:36 SA(Xem: 21198)
Em hiền như ly nước mát / Đơn giản như nụ cười không son / Là quả trứng buổi sáng, là tô canh rau buổi chiều / Là cơn mưa thì thầm trên thềm khuya / ** Em là xếp của nhớ thương / Em oai như nữ tướng / Em tính toán rạch ròi / Em rất bao dung
18 Tháng Tư 20256:00 SA(Xem: 20028)
Dưới màu hoa, như lửa cháy khát khao / Anh nắm tay em, bước dọc con đường vắng / Chỉ có tiếng ve, trong trưa hè yên tĩnh / Không cho lòng ta yên
16 Tháng Tư 20252:23 SA(Xem: 20823)
Em vẫn đợi hoài, mà chẳng thấy… Thơ của anh . Chắc khó lắm sao ? Người ta bảo : làm….thơ dễ lắm ! Anh làm…đi ! Hãy cố lên nào .
12 Tháng Tư 20251:19 SA(Xem: 19287)
Là lời thơ của những buổi chiều/ Những đêm cô đơn / Những tiếng cười từ ngày cũ / Bỗng dưng mọi chuyện không còn cần thiết .
01 Tháng Tư 202511:24 CH(Xem: 21010)
phải em đã đến gõ cánh cửa đời tôi / cho ánh nắng lùa vào bức tường rêu phong lấm bụi / thời gian thì cũng vô tình như đám mây / vẫn trôi hoài không mệt mỏi
29 Tháng Ba 20259:32 CH(Xem: 18430)
**Bài thơ này không phải về những đứa trẻ da vàng da nâu dành cho cách mạng.** / Không phải về một cuộc truy cầu khoái cảm, một cơn cực lạc của hành trình tự khám phá. / Không phải về việc cắm cờ dương vật của những kẻ dân tộc chủ nghĩa lên đất mẹ. / Không phải về lột da vàng nâu / để may thành một lá cờ. / Không phải về đôi mắt màu xì dầu, / hay đùi dính chặt như gạo nếp. Không phải về vua hay hoàng hậu, / hoàng đế hay phi tần. / **Bài thơ này là về tình yêu.**
29 Tháng Ba 20257:48 CH(Xem: 28277)
Trưa đang dài và loang lổ lắm / Nắng thật dầy đặc quánh trên sân / Tay em gầy cong thêm vì nắng / Chói chang màu trắng áo ai đây?
27 Tháng Ba 20252:50 SA(Xem: 20655)
Nếu trái tim anh không còn ai để nhớ / Chắc sẽ buồn, sẽ trống trải lơ ngơ / Sẽ lạ chiều bếp tạnh / Nỗi muộn màng / Sóng mù biển xanh
24 Tháng Ba 202510:05 CH(Xem: 19253)
Tôi tìm trên khóm cỏ / Tôi tìm trong tán cây / Trên tường vôi , bảng hiệu / Trên áo người qua đây
22 Tháng Ba 202512:40 SA(Xem: 21355)
Tôi có người Anh / Lâu rồi không thả hồn viết về đồng đội, những người lính trẻ / Chắc hẳn cũng quên, thời vẫy vùng ngang dọc / Thời nắm đấm vung / Khi không vui, khi giận dữ, cuộc đời! Tôi có người Anh / Từng thương tích đầy người qua chiến trận / Từng say khướt đêm dài, ngày phép ngắn, để quên đau…