NÉM BUỒN
Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh
Ném buồn lên thinh không
Nghe trời xanh chật lại
Ném dặm đường xa ngái
Buồn cổ thụ xanh um
Ném ngọng nghịu yêu thương
Câu thơ buồn chín tới
Ném buồn theo gió thổi
Chĩu nặng những vai chiều
Ném con mắt đìu hiu
Ngày long đong chìm nổi
Ném buồn vào bóng tối
Nghe đêm dầy mênh mông
Ném buồn vào phố đông
Nhìn người ta bỗng thấy
Mình đi giữa đồng không
Ném buồn vào tôi vậy
Trăm gai cây xương rồng
nguyễn thị khánh minh
Lời giới thiệu ca khúc NÉM BUỒN
Có những thế hệ không được quyền buồn.
Vì nỗi buồn của họ… đã bị lịch sử tiêu thụ.
NÉM BUỒN — thơ Nguyễn Thị Khánh Minh — nghe như một động tác nhỏ,
nhưng thực ra là một hành vi sinh tồn.
Sau chiến tranh, người ta không chỉ tái thiết thành phố.
Người ta còn phải tái thiết… cảm xúc.
Những nỗi buồn không được phép tồn tại công khai,
không được viết thành lịch sử,
không được dạy trong trường học —
chúng bị buộc phải… im lặng.
Và khi không thể nói,
con người học cách ném.
Ném vào trời — vì không ai trả lời.
Ném vào phố — vì ai cũng đang giả vờ ổn.
Ném vào đêm — vì bóng tối không phản kháng.
Nhưng bi kịch nằm ở chỗ:
ném đi đâu, nó cũng quay lại.
Cho đến một lúc,
người ta không còn ném ra ngoài nữa —
mà ném thẳng vào bên trong mình.
Ở đó, nỗi buồn không còn là ký ức.
Nó trở thành cấu trúc.
Như gai xương rồng —
không cần ai chạm vào,
nó vẫn nhói.
NÉM BUỒN không phải là bài hát để khóc.
Nó là bài hát của những người
đã đi qua giai đoạn cần phải khóc.
Và giờ đây —
họ chỉ còn một lựa chọn:
sống tiếp… với những gì không thể vứt bỏ.
NÉM BUỒN
Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh
Nhạc & Trình bày:
Dang TN & The BAND from Suno AI
Video edtor: Đặng Hiền
Studio : Tạp Chí Hợp Lưu
California April, 20 -2026
- Từ khóa :
- Nguyễn Thị Khánh Minh
- ,
- Dang TN

