- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

MẸ LÀ QUÊ HƯƠNG

28 Tháng Tư 202510:13 SA(Xem: 24070)
ME LA QUE HUONG
MẸ (ảnh tác giả cung cấp)


Huỳnh Liễu Ngạn

MẸ LÀ QUÊ HƯƠNG

 

tôi xa nhà cũng đã lâu

đi lúc nửa đêm

khi tiếng gà đầu thôn chưa kịp gáy

mẹ tôi ngồi ở đầu giường

lặng câm không nói

trong ánh mắt có giọt nước lăn dài

rồi bóng đêm trùm xuống

thế mà gần mấy chục năm

mẹ tôi chết rồi

tôi cũng chưa về lại lần nào

về để thắp lên mộ mẹ một nén nhang

kể cho mẹ nghe những nỗi đời xa cách

để mẹ được yên lòng

 

**

thời gian cứ vô tình

mọi sự đều thay đổi

tôi đã già

như cây mưng sau hè còn sót lại

còm cõi héo tàn

mà ngày xưa tôi thường trèo lên

ngắt từng ngọn lá

nhìn bầu trời cao trong xanh

nhìn đám mây bay thật xa

thấy con chim sâu trong lùm cây

nhảy qua nhảy lại trên cành rồi mất hút

giữa không gian thanh vắng của trưa hè

 

**

tôi vẫn thường nghe

tiếng mẹ tôi than trời than đất

nhưng tôi chẳng để ý làm gì

chỉ ăn không ngồi rồi

chực chờ ra đi

tìm một phương trời nào khác

biết vậy

mẹ tôi thường hay khấn cầu ơn trên gia hộ

cho tôi được bình an

đêm nào cũng ra đứng trước sân

nhìn lên những vì sao

để gởi gắm nỗi niềm không ai biết

 

**

tháng ngày trôi qua trong âm thầm

và chịu đựng

mẹ nén tiếng thở dài

bữa đói nữa no

chắc bóp từng đồng xu

để mua khoai mưa sắn

sống cầm hơi

cảnh nhà thật thê lương

tôi đi ra đi vào

cầm cái chổi

quét cái sân

ngày này qua ngày khác

lầm lũi không vui không bụồn

lâu lâu vấn điều thuốc

phì phà vài hơi rồi ho sặc sụa

 

**

giống như có một phép màu

tôi đi vào đêm khuya

theo bước chân của sự tình cờ

không sắp xếp

hên xui may rủi

tôi tin mẹ tôi đã vái thấu trời

nên tôi mới đi được

 

**

còn vài bữa nữa là ngày tưởng niệm

của người tha hương

tất cả đều đã khác

ngày cả tâm hồn tôi cũng vậy

chỉ duy có một điều duy nhất

tôi vẫn yêu quê hương mình

như yêu chính bản thân tôi.

 

26.4.2025

HUỲNH LIỄU NGẠN

MẸ LÀ QUÊ HƯƠNG

Thơ : HUỲNH LIỄU NGẠN

Vocals: PHẠM THẾ SƠN

Music: Dang TN

Arrangement: The BAND

(Created with the Suno application)

Video editor: DANG HIEN

Studio: TCHL

California MAY. 08-2025


 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Năm 20262:56 SA(Xem: 2100)
Tháng Năm, Sài Gòn vừa chớm những cơn mưa đầu mùa. Không phải mưa tháng Mười Hai… nhưng lạ là, mỗi lần nghe tiếng mưa rơi trên mái phố, mình lại nhớ đến một bài thơ cũ— như thể ký ức có mùa riêng của nó.
04 Tháng Năm 20261:46 SA(Xem: 3135)
Sau khi đã tập tành yêu anh / Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi / Tập tành nghi ngờ anh nói dối, / (Rồi không tin anh nói thật bao giờ)
23 Tháng Tư 20269:06 CH(Xem: 3302)
Khoảnh khắc dài theo tiếng gọi / Rốt lại một chiều câm tiếng nói / Đợi chờ đuối một giấc mơ /
23 Tháng Tư 20264:50 CH(Xem: 3590)
Ném buồn vào phố đông / Nhìn người ta bỗng thấy / Mình đi giữa đồng không / Ném buồn vào tôi vậy / Trăm gai cây xương rồng
19 Tháng Tư 20269:59 CH(Xem: 4134)
Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ / Từ đêm vỡ tuyến lạc ven đô / Người thua trận chót đền trăm tuổi / Ta gánh thù sâu chốn hải hồ / Những tưởng mười năm đời sáng lại / Ta về bươi kiếm miểng xương khô / Vét hết oan khiên người lỡ vận / Vùi sâu xóa dấu một hoang mồ
23 Tháng Ba 20266:41 CH(Xem: 6013)
Có những bản tình ca không bắt đầu từ giai điệu, mà bắt đầu từ cách hai con người lắng nghe nhau. Âm nhạc gọi tên những khoảng cách ấy là quãng bốn, quãng năm—những bước đi giữa các nốt, khi gần khi xa, khi chênh vênh như một lời chưa nói hết, khi vững vàng như một niềm tin đã kịp gọi thành tên. Nhưng trong thế giới của những kẻ đang yêu, khoảng cách ấy không chỉ nằm trên phím đàn. Nó hiện hữu trên chính cơ thể con người— như một bản đồ thầm lặng của cảm xúc, nơi mỗi điểm chạm là một nốt nhạc, mỗi chuyển động là một cung bậc ngân rung.
28 Tháng Hai 202612:40 SA(Xem: 9526)
cô ấy cao hơn tôi gần một cái đầu / nhưng điều đó / không làm tôi thấy mình nhỏ lại / khi tôi muốn hôn / tôi không cần nhón chân / cô ấy sẽ cúi xuống / rất khẽ / như một nhành cây / nghiêng vì gió
25 Tháng Mười Hai 20251:09 SA(Xem: 7159)
BIỂN CÓ NHIỀU MÀU HỞ ANH – bài thơ của Đặng Hiền viết ngày 16.12.2017, hôm nay trở lại trong một hình hài mới: Blue Rock, với giọng nam trầm ấm, chậm rãi và đầy suy tư. Từ câu hỏi giản dị mà ám ảnh “Biển có nhiều màu hở anh…”, ca khúc mở ra một thế giới yêu thương rất đời: cà phê buổi sáng, âm nhạc không lời, những ước mong nhỏ bé nhưng bền bỉ. Giai điệu Blue Rock khoác lên bài thơ một lớp sóng mới – vừa hoang hoải, vừa ấm nồng – để tình yêu vang lên như biển: không chỉ một màu, mà sâu, rộng và không ngừng chuyển động.
17 Tháng Mười Hai 20255:00 CH(Xem: 7195)
ĐÔI MẮT EM là một thí nghiệm nhỏ nhưng đầy mở rộng của thời đại AI: nơi một bài thơ có thể hóa thân thành nhiều phiên bản—hay và chưa hay, đơn ca hay song ca, với giai điệu và hòa âm luôn biến chuyển, không còn bị giam trong sự lặp lại sáo mòn. Nhưng sau tất cả, điều còn lại vẫn là phần hồn: ca khúc có chạm được trái tim người nghe hay không, và giọng hát có đủ cảm để ở lại trong ký ức. Phiên bản này được gửi đi như một trải nghiệm—lắng, điện ảnh, và mong manh—để người nghe tự tìm thấy mình trong đôi mắt em. TẠP CHÍ HỢP LƯU
13 Tháng Mười Hai 202510:23 CH(Xem: 5926)
“Mỹ Hương” là một bản Jazz Ballad dịu ngọt, nơi giọng nam trầm ấm và giọng nữ mượt nhẹ hòa quyện, kể lại một buổi sớm bình yên bên cầu San Francisco. Từ những “hoa cúc trong lòng”, từ bài hát cũ của mùa thu nơi xứ Mỹ, ca khúc mở ra một không gian phủ sương, đầy gió biển, và đầy nỗi nhớ như sương. “Mỹ Hương” là một lời thì thầm Jazz Ballad từ sương thu San Francisco Thân mời quí ACE cùng nghe Ca khúc: MỸ HƯƠNG - thơ Đặng Hiền- (Phiên bản Trắng Đen- Song Ca)