- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THƠ ĐÀO DUY ANH

23 Tháng Bảy 202512:49 SA(Xem: 10251)

Nhà thơ Dao Duy Anh.-bw
Nhà thơ ĐÀO DUY ANH

LTS: Giới thiệu thi sĩ Đào Duy Anh

Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu – Nhà thơ Đào Duy Anh sinh năm 1952 tại vùng đất Phù Cát, Bình Định – nơi gió Lào thổi qua những triền cát và ký ức – Đào Duy Anh không chỉ là một nhà thơ mà còn là một kẻ lữ hành cô độc trong những cõi mộng mơ... Ông thuộc thế hệ thi sĩ đã đi qua nhiều biến thiên của đất nước, tiếng gọi từ những vết thương chưa kịp lành trong những trái tim lặng lẽ.

Thơ Đào Duy Anh, nơi ký ức nằm nghiêng như một hình nhân đang mộng du, và nơi đêm không còn là tấm màn che mà là tấm gương phơi bày nỗi trần trụi sâu kín nhất. Trong thế giới ấy, tình yêu không mang dáng vẻ vĩnh hằng mà là một “phản chứng” của sự sống; nỗi buồn không rơi mà treo lơ lửng như giọt lệ chưa rơi nổi.

Trong thơ ông, cái đẹp không phải là đích đến, mà là chỗ rẽ của cảm xúc – nơi thi ca không cần tuyên ngôn, chỉ cần một hơi thở cũng đủ thắp sáng cả một khoảng tối chưa kịp gọi tên. Trân trọng mời quí Văn Thi Hữu và Bạn đọc của Hợp Lưu cùng bước vào thế giới thi ca của thi sĩ Đào Duy Anh.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

 

Đào Duy Anh
NGƯỜI VÀ BÓNG ĐÊM

Người đàn bà ngồi một mình
trong căn phòng không còn tiếng gió
chỉ còn tiếng thở dài đập vào tường đêm
và vỡ như một giấc mơ rơi xuống

Mỗi chiếc kim đồng hồ là một vết rạch
thời gian rỉ máu từ vầng trán cô đơn
em vá lại những vì sao mòn ánh sáng
vá cả vết thương lòng bằng tiếng thở của sương

Đã từng yêu…
như thể chưa bao giờ hiểu yêu là gì
chỉ thấy trong mắt nhau một mùa đông đang tới
và trong tim – mùa hè chưa kịp qua đi

Người đàn bà nhặt lại những chiếc cúc
rơi suốt dọc đường ký ức
may lại chiếc áo của mình
bằng chỉ bạc của những buổi chiều không ai đợi

Đôi mắt em là chiếc gương phản chiếu mọi cơn bão
đôi môi em là di chỉ của những nụ hôn không bao giờ lành
em lặng thinh như cây không còn đất đứng
chỉ gió lướt qua, và người thì không

Ai đã đi, ai còn đứng đó?
ai đốt ngọn nến cuối cùng trong căn phòng lạnh ấy
có phải chính em – với ngón tay run và ánh nhìn bất lực
thắp sáng một điều đã tắt từ lâu

Có những đêm, em tưởng mình tan vào cái bóng
trên tường là một hình nhân gãy gập
mỗi bước chân vang lên như tiếng gọi từ cõi nào
và mỗi lời nói – chỉ là một khoảng lặng mới

Người đàn bà như sợi khói
trôi qua những kỷ niệm đã tắt
đôi khi dừng lại bên thềm cũ
lắng nghe tiếng mùa xưa vỡ nát trong gió

Và tự hỏi:
Liệu có thể bắt đầu lần nữa?


Đào Duy Anh



NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN ĐỒI MƯA


Người đàn bà ngồi trên đồi mưa
một chiếc ô cũ không đủ che những năm tháng
và gió – lùa qua cổ áo
như một linh hồn cũ tìm chỗ trú đêm sâu

Em cúi đầu lắng nghe những hạt mưa
rơi vào ngực mình như từng câu nói
từng lời yêu đã nguội
từng hối hận chưa kịp thốt thành lời

Có một vệt sáng vừa lướt qua khe mắt
hay chỉ là ảo ảnh – của ngày xưa cũ
của một bàn tay từng giữ chặt vai em
và buông ra như thể vĩnh viễn

Trên đồi, cỏ vẫn mọc theo chiều nghiêng của gió
còn trái tim em thì nghiêng theo một phía đã mất
mỗi bước chân là một lần rút sợi tơ mỏng
của tình yêu từng dệt nên giấc dở dang

Người đàn bà rút kim may ký ức
khâu lại ánh nhìn đã rách giữa đôi mi
khâu lại những tiếng gọi đã vỡ dưới lưỡi
khâu lại mình – nếu còn kịp

Mỗi buổi chiều dòng người đi qua
chẳng ai quay đầu, chẳng ai ngước nhìn
chỉ có em, như một câu hỏi viết trên cát
mà gió nào cũng xóa

Đã có lần em mơ thấy mình là giọt sương
nằm trên cánh hoa chưa nở
một giấc mơ trong veo đến tê buốt
nhưng khi tỉnh dậy – em chỉ là giọt nước mắt chưa rơi

Và đồi vẫn mưa...
và người đàn bà vẫn ngồi trên vết cắt của thời gian
một mình nghe trái tim vặn xoắn
bởi tiếng gọi từ những năm tháng không còn đường về
 

Đào Duy Anh

 


KÝ ỨC NẰM NGHIÊNG


Người đàn bà nằm nghiêng về phía ký ức

nơi giấc mơ từng nở như cánh đào tháng ba
nơi đôi tay từng chạm vào điều chưa nói
và một lời yêu từng có màu mật ong

Em nằm nghiêng – như ai từng chờ ai
trên chiếc giường còn in vết người cũ
chăn gối không phản bội, chỉ thời gian khôn khéo
xếp nếp đau thành một bản tình ca phẳng lặng

Ký ức không còn sắc nét
như bức tranh bị mưa làm nhòe
nhưng lại càng thật – vì mờ
như ai đó từng thương em, nhưng không dám gọi tên

Em vẫn nằm nghiêng – về phía ánh sáng
dù biết, phía đó chỉ còn bóng tối kéo rèm
trong giấc ngủ, em nghe ai thở
mà chẳng biết đó là em – hay một nỗi buồn lâu năm

Em không dậy nữa – chỉ nằm nghiêng mãi
cho ký ức tràn sang phía sống còn
để biết rằng, sống cũng chỉ là
một kiểu nhớ khác – có nhịp tim
 

Đào Duy Anh



ĐÊM ...

 

Đêm như một bức tranh bị vẽ bằng tro
không màu
chỉ có chiều sâu
và ký ức được rắc muối.

Em không còn ở đây
nhưng đêm vẫn giữ mùi tóc em
như một bản kinh không ai đọc
vẫn được ai đó chép tay mỗi tối.

Tôi ngồi giữa căn phòng đầy cửa
mỗi cánh dẫn vào một khả thể bị chối bỏ
mỗi tay nắm là một lỗi lầm tôi từng gọi là tình yêu.

Tôi tự hỏi:
nếu sự xa cách là một ngôn ngữ
thì em chính là câu thơ dài nhất trong tôi
và đêm –
là cuộn giấy vô hạn
để tôi viết mãi
một lời xin lỗi chưa từng đủ nghĩa.

Ngoài kia
bóng tối không che giấu
nó phơi bày –
mọi vết thương chưa từng có tên
và tôi –
vẫn là kẻ mù lòa đang đọc chính mình
trong cuốn sách bị bỏ dở của tạo hóa.
 

Đào Duy Anh


TRONG MỘT GIẤC MƠ

Ta là ai trong giấc mơ của chính mình?

Một bản sao không còn dữ liệu linh hồn

Một bóng tối được nhân đôi bởi ánh sáng quá rõ

Một lời thở ra – hóa đá giữa không gian

 

Mắt người – lỗ đen nối liền thiên cổ

Ký ức ta – cơn bão giam trong buồng phổi vũ trụ

Có một nụ hôn mắc kẹt giữa hai thời đại

Và một Thiên thần mù sờ tay lên chữ “không”

 

Em đứng đó – giữa đoạn rẽ của linh hồn

Tay cầm quả tim còn nguyên những vết cào

Rót vào ta một lời chưa từng có ngôn ngữ

Dạy ta cách yêu: như người mù lội qua lửa

 

Thượng đế bật cười bên lề một vở kịch hư vô

Ngài thắp đèn bằng nước mắt kẻ báng bổ

Ngài đẩy ta về phía em –

như ném đứa con vào thế gian để học cách tha thứ

 

Ta từng là đứa trẻ nghẹn lời trước câu kinh

là hoạn quan bên gác phế cung Thượng Đế

nơi tình yêu không được phép có dương tính

và nước mắt phải câm như tượng đá bên đường

 

Tình yêu là môn học chưa có định lý

Mỗi đường cong trên ngực em là một định đề

Mỗi cái chạm là phản chứng – về sự sống còn

trong thế giới không còn cần lẽ phải

 

Ta không còn tin vào ánh sáng của đèn

Nhưng vẫn tin vào một tia sáng từ sự gãy đổ

Em có thể không yêu ta

nhưng xin đừng đánh mất nỗi đau khi ta gọi tên em

 

Có thể…

cái đẹp chỉ là lỗi ngữ pháp trong bài thơ của tạo hóa

Còn cái chết – là dấu chấm hỏi bị che

để chúng ta không bao giờ được học bài cuối

 

Giấc mơ tràn ra khỏi đầu ta

Ngập linh hồn, tràn qua miệng những kẻ khôn ngoan

Chúng nói về hạnh phúc – bằng ngôn ngữ của người đã chết

Chúng mặc niệm ta – trước khi ta kịp hiện thân

 

Em ơi, ta không còn là “ta” nữa

Chỉ là một người viết dở đoạn cầu nguyện

trên bức tường ẩm ướt của cõi không

Nơi Chúa và Quỷ cùng đứng hút thuốc…

và mặc kệ gió gọi tên nhau.

ĐÀO DUY ANH
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Tám 20251:38 SA(Xem: 11874)
“Em, Tháng Chín” – một khúc hát được phổ từ thơ Đặng Hiền, như hơi thở mùa thu San Francisco, nơi ký ức hòa cùng tiếng sóng và hàng thùy dương rì rào phố biển. Lời thơ mang đến nỗi hoài niệm dịu dàng: mùa hè vừa khép lại, tiếng trăng se lạnh, tiếng gió khúc khích tan trong men rượu.
24 Tháng Tám 20253:19 SA(Xem: 10905)
Có những buổi chiều, những đêm cô đơn, và cả những tiếng cười của ngày cũ… tất cả được gói lại trong ly rượu vang, trong lời thơ của nhà thơ Đặng Hiền. Với giọng hát khói sương, trầm ngọt của Ngọc Tuấn, ca khúc “GIÓ TRONG LY RƯỢU VANG – Special Version” ngân lên như một khúc tình ca blues rock đầy tâm trạng.
15 Tháng Tám 202512:58 SA(Xem: 10121)
Tháng tám mưa lùa trên áo anh / Mùa thu ơi! Bước tới sao đành / Nhà anh hoa cúc vàng chưa nở / Anh hái hoa gì để tặng em?
14 Tháng Tám 202512:41 SA(Xem: 11184)
Dưới đáy đợi trang chủ mù mịt / Cái bướm hiệu ứng vỗ liên hồi / Thấy gì ngoài đường viền của tóc / Sợi bạc tròng đen mượt tinh khôi
13 Tháng Tám 20254:22 CH(Xem: 10143)
Vào ngày mùng sáu Tết ở Vietnam có Lễ Hội Chùa Hương. Ai yêu Thơ chắc cũng đều biết bài Thơ "Chùa Hương", tác giả Nguyễn Nhược Pháp viết năm 1934 sau một lần đi Lễ Hội Chùa Hương, do xúc cảm sau khi nói chuyện với một cô gái quê, gặp trên đường đi. Ai cũng nghĩ hai người trong thiên ký sự được ghi ra trong bài Thơ sau đó sẽ thành đôi chồng vợ, vì sau đó không thấy cô gái ấy còn viết gì nữa (lấy nhau rồi thì là hết chuyện). Nào ngờ đâu mãi về sau người ta còn khám ra một bài Thơ "Chùa Hương (2)"! Qua bài Thơ viết bằng Lục bát lần này (bài "Chùa Hương" Nguyễn Nhược Pháp ghi lại trong thể Thơ năm chữ) người ta biết được đến tình yêu sâu đậm của cô gái, đến sự thâm cảm vô cùng đến tận tim não của cô cho người Thi Sĩ ... Một Tình Yêu không thành, và vì thế trở thành vĩnh cửu. Mời những bạn yêu Thơ chiêm nghiệm. Về Tình Yêu, về Thơ, về Thi Ca, Cái Đẹp và cuộc sống trần gian: NGUYỄN CHÍ-TRUNG
13 Tháng Tám 20256:55 SA(Xem: 5251)
em bảo vẽ cho em một bức chân dung/ chân dung người làm thơ/ một người làm thơ nữ / trời đất ơi / làm sao vẽ được chân dung / một người làm thơ nữ / đom đóm hái sao
13 Tháng Tám 20256:40 SA(Xem: 9837)
xám lạnh đức tin trước cửa thiên đường tôi hòa nhập vào em trần truồng khuôn mẫu đất sét mông muội ý niệm ngày phán quyết cuối cùng sau huyễn hoặc thời gian thế kỷ thứ 17…
07 Tháng Tám 20253:24 SA(Xem: 9148)
Hôm nay vẫn buồn như hôm qua Anh ủ ngày rưng rưng thớ lá Tầm nhìn không xa hơn nỗi nhớ Có những giấc mơ vàng nhựa thời gian
05 Tháng Tám 20253:54 CH(Xem: 9574)
Chiếc phi cơ né vội / hay hành khác né đây / xuống một phi đạo nhỏ / nơi phi trường láng giềng / nắng còn đang đổ lửa / nhưng lòng người nóng hơn?
29 Tháng Bảy 202512:33 SA(Xem: 10408)
không phải nhớ một người / không hối tiếc một điều / chỉ là khoảnh khắc / nghe gì đó lệch đi trong lòng / người thân thương / thành xa lạ / và vết nứt mở ra /