- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ PHAN THÀNH MINH

26 Tháng Bảy 20251:03 SA(Xem: 7984)
PHOTO -anhdanghihi-- HN DN SG
DA NANG SAI GON HA NOI- Photo by AnhDang




Thơ  PHAN THÀNH MINH

 



 

CON THUYỀN VÔ TRẠO

 

Về thương đôi mắt lá khoai

Hàm răng bắp nếp

Bìu tai lưỡi mèo

Chồng con lắm chuyện eo sèo

Hờn trưa trách tối

Cám treo heo thèm

 

Bình Định lắm tré nhiều nem

Bánh ít Chợ Huyện

Hủ hèm khối chi

Mai về ghé thăm La Gi

Ngắm trăng Mặc Tử

Uốn mi Mộng Cầm

 

Về thương đôi mắt lá răm

Trái tim bồ tát

Ăn nằm chân quê

Không yêu không phải hẹn thề

Con thuyền vô trạo cũng về hư vô

 

______________________

 

     PHAN THÀNH MINH

 

 

 

 

 

DÍCH DẮC

 

Về thương gian lao nghèo khó

Mất bò mới lo làm chuồng

Lặng thinh vẫn là đơm đó

Lanh quá hóa thành tai ương

 

Càng nghèo càng lắm phong sương

Cuốc cày lo mưa lo nắng

Đất vua đâu cần khoai sắn

Được thua không hẳn thật thà

 

Về thương dầu dãi quê cha

Được mùa được thêm no ấm

Với mẹ là cơm là mắm

Với cha là cá là cua

 

Sướng chắc chẳng ai bằng vua

Mà vua chẳng ai thật thọ

Cuối cùng cũng xanh mộ cỏ

Mà cỏ thì chẳng cho không

 

______________________

 

PHAN THÀNH MINH

 

 

 

ĐƯỜNG PHƯỢNG NHỚ

 

Hạ vàng thêm chút ánh thu

Phượng rơi lá hay ngàn thông rơi lá

Nợ đất trước sau cũng trả

Về với vô cùng thương lắm lá ơi

 

Thơ cho yêu có khi chẳng cần lời

Đường phượng nhớ chắc chỉ tình yêu nhớ

Trang lưu bút luôn là cửa ngỏ

Tình đầu

Tình sau

 

Mắt ướt rồi

Chơm chớm xa nhau

Ai cũng biết chỉ một người không biết

Con sáo sang sông cùng bài thơ tứ tuyệt

Hẹn sum vầy chi nữa lỡ làng ơi

 

Tình vẫn xanh trên lối phượng rơi

Yêu và nhớ là hai phương trình không nghiệm

Hạ vẫn vàng

Thu vẫn tím

Em vẫn là em

Học trò của thời đã qua

 

______________________

 

PHAN THÀNH MINH

 

 

HOA SÓNG

 

Một vùng biển đầy gian lao thử thách

Bão tố phong ba Hoàng Sa Trường Sa

Như người lính tiền tiêu Tổ quốc

Len Đao Cô Lin...trấn giữ sơn hà

 

Mãi hoài nhớ những con tàu không số

Những con tàu xẻ dọc chiến chinh

Em gái phương Nam

Anh trai đất Bắc

Góp sức chung tay xây đắp thanh bình

 

Chiến tranh không thương xót những cuộc tình

Ngăn ký ức xếp đầy kỷ niệm

Những bài thơ tình vẫn giấu kín

Hạnh phúc nồng nàn khi ta biết xa nhau

 

Một vùng biển hiền nhưng ăm ắp gian lao

Người nằm lại đã hóa thành hoa sóng

Bớt bão tố phong ba biển ơi

       bao cuộc đời vẫn chênh chao trên thúng

Kiếm được miếng ăn có khi phải đổi cả mạng mình

 

______________________

 

PHAN THÀNH MINH

 

KHÔNG

 

Thương em biết em cần gì

Thương lúa biết cả những khi lúa buồn

Trách trời nắng dội mưa tuôn

Không yêu không thích đứng luôn sau rèm

 

Lúa đi trên đất ướt nhèm

Đành cam đen đúa lọ lem má hồng

Muống thả nổi

Lang lên vồng

Cần lúa xanh đồng thì phải ươm gieo

 

Nên hư cậy bàn tay nghèo

Đẹp xinh cậy lụa

Cậy eo lưng tròn

Tháng bảy bưởi hãy còn non

Chưa bồng chưa bế nên còn sát trai

 

Chưa thi đã rớt vòng ngoài

Anh thành con nợ của bài thơ không

Không tiền còn cái túi không

Không tình mới thật là không có gì

 

______________________

 

PHAN THÀNH MINH

 

 

 

 

 

Lũ dâng ngập hết tiếng ve

Bảng đen phấn trắng chẳng nghe lời thầy

Hạ về “ Rồng rắn lên mây ”

Nhớ thương theo chuyến đò đầy xa quê

 

Tiếng ve cắt ngang lời thề

Trăng vừa đôi tám vỗ về vòng ôm

Đẹp lúa thì đẹp rạ rơm

Đẹp lời thì được thảo thơm của lời

 

Tình yêu đến với nụ cười

Trái tim biết cách gọi mời chăm lo

Chẳng sông mà vẫn cậy đò

Phòng khi sóng lớn gió to bão bùng

 

Khởi từ vô thủy vô chung

Tình yêu đã biết giăng mùng cho yêu

Xanh đồng xanh lúa xanh rêu

Vui nhà

Ấm bếp

No niêu

Đẹp đời

 

______________________

 

PHAN THÀNH MINH

 

MÙA LŨ

 

Lũ về nhấn chìm ngô lúa

Bữa nghèo bấu víu sắn khoai

Nước dâng mặt trời cũng úa

Đời quê vẫn khó khăn hoài

 

Tiếng ve tách đôi ta rồi

Sân trường nằm im tắm nước

Cái hạ mày trốn đâu được

Xinh xinh áo váy phượng hồng

 

Ba vòng đều vào vòng trong

Áo ơi dài chi lắm thế

Em xinh như trong chuyện kể

Bắc cầu dải yếm yêu sang

 

Lũ dâng lúa chết hàng hàng

Mẹ ơi lấy gì no ấm

Dài lưng làm sao không tốn

Vải còn trong gốc cây đay

 

______________________

 

PHAN THÀNH MINH

 

 

 

NHÀ NÔNG

 

Là con cháu của nhà nông

Bốn ngàn năm vẫn cấy trồng như xưa

Lúa gieo trên rẻo đất thừa

Lớn vừa tay cấy thì đưa ra đồng

 

Hai trăng vừa độ ngậm đòng

Nên cốm làng Vòng

Nên nghĩa tình em

Thương vì môi má lấm lem

Đầy nồi cơm mới

Ơi em diệu kỳ

 

Ba ngàn thế giới trong ly

Rượu đong giáp quận chén ly hòa đàn

Ba trăng lúa đã chín vàng

Gánh gồng xay giã giần sàng thâu canh

 

“ Nợ trả dần cháo húp quanh ”

Cái nghèo vẫn cứ phên tranh mái gồi

Cau trầu đủ lễ chung đôi

Thỏa lòng hai họ

Thỏa vui xóm làng

 

______________________

 

PHAN THÀNH MINH

 

 

NỢ

 

Lũ vượt mức cảnh báo nghèo

Hoa trôi bèo giạt chẳng theo thế thời

Nước lớn chèo chống hết hơi

Lúa non tay gặt đành ngồi ngóng cơm

 

Bạn đồng đâu chỉ rạ rơm

Rô mề kho mẳn

Tép tôm rán giòn

Rau xanh vừa bé vừa non

Thết chay đãi mặn đều ngon cả mà

 

Trầu tơ buộc gốc cau già

Nợ từ tiền kiếp trả qua kiếp này

Xinh em công mẹ công thầy

Khổ anh trả hết đời này chưa xong

 

______________________

 

PHAN THÀNH MINH

 

 

 

 

PHƯỢNG BUỒN  

 

Phượng rơi trên xác ve già

Sân trường trống vắng dáng hoa học trò

Dài sông lắm khúc quanh co

Ngóng trông mòn mỏi chuyến đò vinh quy

 

Làng nghèo cả chuyện chia ly

Nhiều năm không tiễn người đi chiến trường

Trồng trầu dẫu có khai mương

Trăm cau chẳng buộc được phường áo cơm

 

Trâu già để vạ rạ rơm

Mưa dầu nắng dãi còm nhom sới cày

Năm cung thành đàn một dây

Ve ngân lạc giọng có hay vụng về

 

Phượng rơi khắp nẻo đường hè

Tình như phép lạ lại e nhỡ nhàng

 

 

PHƯỢNG HỒNG 

 

Phượng rơi xuống tiếng ve non

Trường tan thức dậy những con đường làng

Guốc giày nhớ bữa khua vang

Rau muống ngồi chợ

Rau lang nằm khèo

 

Bầu bí đu dây ỏng eo

Quả ăn không hết cứ treo trên giàn

Ruột mướp nấu với lòng ngan

Cầm như ôm được bạn vàng đã xa

 

Cơm nắm nhìn ngắm o gà

Ba ngàn vũ trụ sau tà áo bay

Nắm nem bầu rượu hai tay

Mải vui cứ tưởng rằng đây là nhà

 

Về làng xem hạ kết hoa

Em xinh như mộng hóa ra vợ người 

 

 PHAN THÀNH MINH

 

 

SỮA ĐỒNG

 

Lớn khôn lúa uống sữa đồng

Nợ công gieo cấy bế bồng lúa ơi

Đất cằn phải bón mồ hôi

Ruộng khô dầu dãi gàu đôi gàu sòng

 

Bao giờ lúa mới lấy chồng

Bao giờ lúa mới ngậm đòng lúa ơi

Mưa dầm vẫn toát mồ hôi

Gánh gồng nặng nhọc phong phơi giần sàng

 

Con quan rồi sẽ làm quan

Con của đồng làng phải cấy phải gieo

Đọc thông viết thạo khó nghèo

Cầm như ruộng trũng mà gieo lúa đồi

 

PHAN THÀNH MINH

 

 

THỪA & THIẾU

 

Về thương mưa nắng dãi dầu

Gian lao đồng sâu ruộng trũng

Ngày qua hai vai thúng mủng

Đói no chờ hỏi bếp chiều

 

Mưa dầm gió dạt phên xiêu

Bắp ngô nở cười như mếu

Người nghèo chẳng bao giờ thiếu

Người gian chẳng bao giờ thừa

 

Về thương dầu dãi nắng mưa

Cuốc cày không quen tỉa tót

Khoai sùng thường là khoai mót

Của thừa là của để cho

 

Chẳng sông đâu phải lụy đò

Chẳng cho thích thì vẫn lấy

Quan tham thời nào cũng vậy

Nghèo nhất vẫn là dân đen

 

PHAN THÀNH MINH

 

 

TỰ HỎI

 

Vào mùa nhanh tay cấy

Lúa cũng chạy hàng đôi

Phải là em không đấy

Nhanh như máy đưa thoi

 

Lúa này chắc đôi mươi

Miệng cười hoa chúm chím

Tóc cài băng đô tím

Nàng xuân giữa vườn xuân

 

Luyến láy tiếng ve ngân

Hai bờ hai bến nước

Anh con tàu thao lược

Tới lui chẳng nệ hà

 

Nhà em gần mà xa

Yêu đi hoài không tới

Anh vẫn thường tự hỏi 

Không yêu có lỡ làng 

 

PHAN THÀNH MINH

 

 

VŨ KHÚC THU

 

Có tình yêu trong tiềm thức

Trời buồn chắc vì nhớ em

Nhớ nhiều về thời khó quên

Hoa hồng kẽm gai nón sắt

 

Thắp tình qua trang lưu bút

Khe Sanh, Đường chín Nam Lào

Em tuyến giữa

Tôi tuyến đầu

Niềm vui chia đôi bẻ nửa

 

Thắp tình yêu thương màu lửa

Hỏa châu vừa bạn vừa thù

Đạn đỏ nòng

Vũ khúc thu

Lá về đất

Thu vào đất

 

Xinh em bờ môi ngọt mật

Yêu người yêu mãi mãi yêu

Đất thổ công

Sông hà bá

Không thương vẫn bắc cầu kiều

 

______________________

 

PHAN THÀNH MINH

.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Tám 20256:40 SA(Xem: 8973)
xám lạnh đức tin trước cửa thiên đường tôi hòa nhập vào em trần truồng khuôn mẫu đất sét mông muội ý niệm ngày phán quyết cuối cùng sau huyễn hoặc thời gian thế kỷ thứ 17…
07 Tháng Tám 20253:24 SA(Xem: 8315)
Hôm nay vẫn buồn như hôm qua Anh ủ ngày rưng rưng thớ lá Tầm nhìn không xa hơn nỗi nhớ Có những giấc mơ vàng nhựa thời gian
05 Tháng Tám 20253:54 CH(Xem: 8599)
Chiếc phi cơ né vội / hay hành khác né đây / xuống một phi đạo nhỏ / nơi phi trường láng giềng / nắng còn đang đổ lửa / nhưng lòng người nóng hơn?
29 Tháng Bảy 202512:33 SA(Xem: 9341)
không phải nhớ một người / không hối tiếc một điều / chỉ là khoảnh khắc / nghe gì đó lệch đi trong lòng / người thân thương / thành xa lạ / và vết nứt mở ra /
26 Tháng Bảy 20252:53 SA(Xem: 9766)
Tôi đi qua tháng Sáu bằng một giấc ngái ngủ / đạp vỡ tiếng ve chưa kịp gào / trên sân thượng nhà ai còn một bóng người hong tóc / và một ý nghĩ vừa khô
23 Tháng Bảy 202512:49 SA(Xem: 9355)
LTS: Giới thiệu thi sĩ Đào Duy Anh- Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu – Nhà thơ Đào Duy Anh sinh năm 1952 tại vùng đất Phù Cát, Bình Định – nơi gió Lào thổi qua những triền cát và ký ức – Đào Duy Anh không chỉ là một nhà thơ mà còn là một kẻ lữ hành cô độc trong những cõi mộng mơ... Ông thuộc thế hệ thi sĩ đã đi qua nhiều biến thiên của đất nước, tiếng gọi từ những vết thương chưa kịp lành trong những trái tim lặng lẽ. / Trong thơ ông, cái đẹp không phải là đích đến, mà là chỗ rẽ của cảm xúc – nơi thi ca không cần tuyên ngôn, chỉ cần một hơi thở cũng đủ thắp sáng cả một khoảng tối chưa kịp gọi tên. Trân trọng mời quí Văn Thi Hữu và Bạn đọc của Hợp Lưu cùng bước vào thế giới thi ca của Đào Duy Anh. Tạp Chí Hợp Lưu
22 Tháng Bảy 202511:16 CH(Xem: 9476)
những dòng sông đã bỏ tôi đi thật xa / cuộc đời thì vẫn vậy / vẫn mỗi ngày nỗi nhớ lại ùn lên / làm sao quên / con đường về / trần gian không tiếng gọi / em vội vàng chi / qua sông hồ biển thẳm / mà lãng quên từ mấy kiếp luân hồi /
10 Tháng Bảy 20254:37 CH(Xem: 8711)
Ánh mắt ấy đã làm ta lạc lối / Những ngày xanh bên ghế đá sân trường / Em hiền hòa như mặt nước sông Hương / Mà bão nổi trong lòng ta cuộn sóng
10 Tháng Bảy 20252:40 SA(Xem: 11333)
Có đến rừng chiều nghe xấp xỉ / tuổi cây và lá già ngang nhau/ làm sao hồn mộc trong phế tích/ gạ gẫm miên son một chút màu
04 Tháng Bảy 202510:24 CH(Xem: 9848)
và chúng đã, đang lừa được những người khốn khổ / làm họ khổ hai lần, vì đã khổ rồi, lại bị lừa dối / chúng chôn họ hai lần, đã chết rồi, chúng bới họ lên, giả danh họ, rồi khi dùng xong rồi, thì quăng ném xuống lỗ huyệt và lấp kín / chúng toan giơ tay che kín bầu trời / đánh cắp mặt trời / cướp đi ánh sáng / cướp đi những khả năng của nhận thức, của lương tri / phá nát những bến bờ cuối cùng của hy vọng / bịt đi những tia sáng cuối cùng từ bàn tay cuối cùng giơ lên mong tìm niềm hy vọng cuối...