- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

MÔI NHAM- thơ Hoàng Xuân Sơn

10 Tháng Bảy 20252:40 SA(Xem: 13403)
hoang xuan son - qua nét vẽ TRƯƠNG VŨ
Hoàng Xuân Sơn- vẽ bởi Trương Vũ


thơ Hoàng Xuân Sơn

MÔI NHAM

 

Có đến rừng chiều nghe xấp xỉ

tuổi cây và lá già ngang nhau

làm sao hồn mộc trong phế tích

gạ gẫm miên son một chút màu

 

 

Rồi bông cứ rụng về mô đất

sắc trời không nhớ thuở lim dim nheo con mắt nhắm đời xanh trẻ

từ những năm chưa lạc dấu chìm

 

 

Ta mất dấu em trong ta, vết

chim bay cồn lạnh buốt giang hà bàn chân hải đảo vừa sưng tấy

con bệnh mắt mù trôi biển xa

 

 

Làm sao thấy được làm sao thấy rêu rong nằm lả mệt sa hoàng

từng con diều đỏ nằm trên giấy

đã vụn mơ hồ một ánh loang

 

 

Bây giờ cát ướt bàn chân lạ

nguệch ngoạc san hô nét gẫy buồn mình sẽ không còn đi như thở

trên miểng tim nồng đau sát thương

 

 

Nếu đời ghi tên vào mũi nhọn

thì biết kinh thơ đã úa nhàu

mùa nao lịch lãm còn nghe ngóng nắng rám khuôn hồng mặt đỏ au

 

 

Làm sao hồn mi thanh mục tú

rừng đã ban sơ xác lá chàm

rồi mai núi rải sông thành gió

một vệt son bầm môi lá nham.

Hoàng Xuân Sơn
***

NGHỆ THUẬT & ÂM THANH

Thanh âm của thơ – Hơi thở của ký ức


 

Ca khúc  MÔI NHAM - Phổ tử  bài thơ “MÔI NHAM” của thi sĩ  Hoàng Xuân Sơn –  thơ tự cất lời bằng giọng nói của gió, bằng tiếng rung khẽ của tâm hồn – qua phần trình bày đầy tinh tế của giọng ca nữ Phạm An Nhiên.

Bài hát là sự kết hợp giữa ballad cổ điển và trường phái âm thanh ambient, gợi mở không gian neoclassical qua những lớp nền điện ảnh mờ ảo.

•             Đàn tranh và sáo trúc không chỉ là nhạc cụ – mà là hơi thở của quá khứ, trôi lập lờ qua từng câu thơ như “rêu rong nằm lả mệt sa hoàng”.

•             Piano không giữ giai điệu mà gợi nhịp thở – lúc xa, lúc gần – như tiếng vọng lạc từ “phế tích” ký ức.

•             Toàn bộ không gian âm thanh được xử lý để người nghe cảm nhận như đang đi dọc qua một giấc mơ thủy tinh, nơi thời gian lắng đọng, và mỗi từ là một vết xước dịu dàng trên tâm khảm.

Một lần nữa thân mời quí vi cùng đi vào thế giới âm nhạc của ca khúc “MÔI NHAM”.

MÔI NHAM

Một bản ballad trôi giữa tầng vỉa ký ức

Thơ: Hoàng Xuân Sơn
Giọng hát: Phạm An Nhiên
Music: Dang TN

 Arrangement: The BAND

(Created with the Suno application)

Video editor: Đặng Hiền

Studio: TCHL California July 10, 2025

 

 

 





Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Tám 20253:24 SA(Xem: 10455)
Hôm nay vẫn buồn như hôm qua Anh ủ ngày rưng rưng thớ lá Tầm nhìn không xa hơn nỗi nhớ Có những giấc mơ vàng nhựa thời gian
05 Tháng Tám 20253:54 CH(Xem: 10733)
Chiếc phi cơ né vội / hay hành khác né đây / xuống một phi đạo nhỏ / nơi phi trường láng giềng / nắng còn đang đổ lửa / nhưng lòng người nóng hơn?
29 Tháng Bảy 202512:33 SA(Xem: 12010)
không phải nhớ một người / không hối tiếc một điều / chỉ là khoảnh khắc / nghe gì đó lệch đi trong lòng / người thân thương / thành xa lạ / và vết nứt mở ra /
26 Tháng Bảy 20252:53 SA(Xem: 12320)
Tôi đi qua tháng Sáu bằng một giấc ngái ngủ / đạp vỡ tiếng ve chưa kịp gào / trên sân thượng nhà ai còn một bóng người hong tóc / và một ý nghĩ vừa khô
26 Tháng Bảy 20251:03 SA(Xem: 10132)
Chiến tranh không thương xót những cuộc tình / Ngăn ký ức xếp đầy kỷ niệm / Những bài thơ tình vẫn giấu kín / Hạnh phúc nồng nàn khi ta biết xa nhau
23 Tháng Bảy 202512:49 SA(Xem: 11625)
LTS: Giới thiệu thi sĩ Đào Duy Anh- Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu – Nhà thơ Đào Duy Anh sinh năm 1952 tại vùng đất Phù Cát, Bình Định – nơi gió Lào thổi qua những triền cát và ký ức – Đào Duy Anh không chỉ là một nhà thơ mà còn là một kẻ lữ hành cô độc trong những cõi mộng mơ... Ông thuộc thế hệ thi sĩ đã đi qua nhiều biến thiên của đất nước, tiếng gọi từ những vết thương chưa kịp lành trong những trái tim lặng lẽ. / Trong thơ ông, cái đẹp không phải là đích đến, mà là chỗ rẽ của cảm xúc – nơi thi ca không cần tuyên ngôn, chỉ cần một hơi thở cũng đủ thắp sáng cả một khoảng tối chưa kịp gọi tên. Trân trọng mời quí Văn Thi Hữu và Bạn đọc của Hợp Lưu cùng bước vào thế giới thi ca của Đào Duy Anh. Tạp Chí Hợp Lưu
22 Tháng Bảy 202511:16 CH(Xem: 11768)
những dòng sông đã bỏ tôi đi thật xa / cuộc đời thì vẫn vậy / vẫn mỗi ngày nỗi nhớ lại ùn lên / làm sao quên / con đường về / trần gian không tiếng gọi / em vội vàng chi / qua sông hồ biển thẳm / mà lãng quên từ mấy kiếp luân hồi /
10 Tháng Bảy 20254:37 CH(Xem: 10512)
Ánh mắt ấy đã làm ta lạc lối / Những ngày xanh bên ghế đá sân trường / Em hiền hòa như mặt nước sông Hương / Mà bão nổi trong lòng ta cuộn sóng
04 Tháng Bảy 202510:24 CH(Xem: 11887)
và chúng đã, đang lừa được những người khốn khổ / làm họ khổ hai lần, vì đã khổ rồi, lại bị lừa dối / chúng chôn họ hai lần, đã chết rồi, chúng bới họ lên, giả danh họ, rồi khi dùng xong rồi, thì quăng ném xuống lỗ huyệt và lấp kín / chúng toan giơ tay che kín bầu trời / đánh cắp mặt trời / cướp đi ánh sáng / cướp đi những khả năng của nhận thức, của lương tri / phá nát những bến bờ cuối cùng của hy vọng / bịt đi những tia sáng cuối cùng từ bàn tay cuối cùng giơ lên mong tìm niềm hy vọng cuối...
04 Tháng Bảy 20251:21 SA(Xem: 13103)
Tôi có quá nhiều con súc sắc trong cuộc sống / Gieo con nào trật lất con ấy / Muốn xỉu ra tài / Và ngược lại /