- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NGUYỄN CHÍ TRUNG GỬI BÙI GIÁNG & TUỆ SỸ

26 Tháng Mười Hai 20244:15 CH(Xem: 26521)


Nct va TUE SĨ
Ảnh: Tuệ sĩ & Nguyễn Chí Trung


NGUYỄN CHÍ TRUNG

GỬI BÙI GIÁNG & TUỆ SỸ



Lời Tác Giả:
Tưởng nhớ anh Tuệ Sỹ, người bạn Thơ thân thiết, đã mất một năm tôi phổ biến một bài Thơ tựa "Gửi Bùi Giáng & Tuệ Sỹ". Bài Thơ được viét từ 2002, sau nhiều lần ghé chùa Già Lam thăm và chuyện trò cùng anh. Trong một lần nào đó, anh viết thư pháp tặng tôi và nội dung bản thư pháp ấy tôi có ghi lại trong bài Thơ này. Anh BG, Tuệ Sỹ và Hành Khoai là ba người bạn Thơ ở miền Nam mà tôi giữ một tình thân cho đến lúc các anh ấy mất. Còn một người bạn Thơ nữa từ thời 1966 là Phạm Thiên Thư, nhưng Thư đã vào cảnh giới không trần tục nữa ngay trong lúc còn sống ở trần gian... (NCT)

 


Mời các thân hữu yêu Thơ:

 

NGUYỄN CHÍ TRUNG

GỬI BÙI GIÁNG & TUỆ SỸ

 

Giáng ôi anh chết mất rồi

Giờ tôi không có một người đọc thơ

Thi Ca chữ nghĩa bơ vơ

Thời đại cầu bất cầu bơ không hồn

Xác anh thiên hạ đã chôn

Cùng Mưa Nguồn Lá Hoa Cồn Màu Hoa

Trên Ngàn Sa Mạc Trường Ca…

Dường như tất cả qua loa một vài

 

**

Giáng ôi câu chuyện trần ai

Hình như riêng biệt đoạ đày vào ta

Đất trời đày ải quá đà

Hay riêng tự chúng ta là làm thêm ?

Ấy là nghiệp chướng oan khiên

Hay là hiu hắt trong triền mây bay ?

Ấy là một nỗi thở dài

Còn vương vất lại trong ngày đã xa ?

 

**

Bữa nay tôi khóc tôi la

Vì tôi chẳng thể làm ma vô tình

Tuệ Sỹ viết: “Trời có Tình

Thì Trời cũng đã trở thành già nua”

Tưởng như lời nói bông đùa

Mà trong sự thể mái chùa vỡ tung

Nhìn nhau trong cuộc trùng phùng

Mỗi người một ái ngại ngùng cho nhau

 

**

Giáng ôi anh chết quá lâu

Chỉ còn tôi để chia sầu với tôi

Tuệ Sỹ dường như về ngồi

Dưới chân Phật Tổ nhìn đời lại qua

(Tuy là câu chuyện Thi Ca

Cũng còn vướng bận qua loa một vài ?)

Chúng tôi còn sống lai rai

Nên tôi còn viết vài bài cho anh

 

**

Giáng ôi anh chết quá nhanh

Còn Tôi quá chậm, Trời hành hạ thêm

Tôi không tăm tiếng tuổi tên (!)

Cả đời tôi chỉ đứng bên vệ đường

Trần gian cơ sự nhiễu nhương

Tôi cố viết nốt một chương (cuối cùng ?)

“Có Tâm thì tội cho lòng

Có thêm đầu não thì không ra gì”

 

**

Những Lời như thế là gì ?

Không ai đọc được, thế thì ra sao ?

Một Lời máu lệ là bao

Một Lời đã viết, làm sao bây giờ ?

Đôi khi tôi cũng không ngờ

Giòng Thơ ngấp nghé cõi bờ tử sinh

Tôi luôn luôn chỉ một mình

Vì Thơ tôi vốn lênh đênh không người

 

**

Tôi thì khóc, Tuệ Sỹ cười

Ấy là hai mặt của đời trầm luân

Lúc đi xa lúc đến gần

Tôi lặn lội giữa cõi trần Trời cho

Tuy là Cuộc chẳng hay ho

Lại thêm cam khổ gay go bội phần

Sao cho trọn vẹn căn phần

May ra hiểu được một phần nào chăng ?

 

**

Tôi không thể quậy nhố nhăng

Làm tuồng như thể đem quăng kiếp người

Vì biết sau khi vất rồi

Trơ trơ tôi vẫn làm người như tôi

Nên tôi thầm lặng thế thôi

Như đã biến mất giữa đời từ lâu

Nếu cỏn là chỉ đôi câu

Dài như một nỗi dãi đầu còn lưu

 

**

Biết rằng Cuộc quá sầu u

Người dựng chuyện, người đi tu cho rồi

Ấy là một cách trả lời

Cho Câu Hỏi do Đất Trời đặt ra

Ở trong câu chuyện vốn Là

Không trong sự thể Không Là. Thế nên

Không làm sư không trò điên

Trái tim tôi mở diện tiền trần gian

 

**

Bắt tôi vào cuộc lầm than

Bắt tôi từ bỏ thiên đàng ngu si

Bắt tôi cứ thế phải đi

Cho bao địa ngục tụ về (thành Thơ ?)

Bắt tôi phải đợi phải chờ

Cho bao tuyệt vọng làm mờ trái tim

Bắt tôi cứ mãi đi tìm

Cho tôi cùng cực trong niềm cô đơn

 

**

Cho tôi đến cõi trống trơn

(Và quên mất niềm mang ơn Đất Trời

Đã cho cơ hội làm người

Cho tôi biết chút cuộc đời, nhân sinh)

Bắt tôi đủ chuyện linh tinh

Cho tôi điêu đứng điêu linh điêu tàn

Bắt tôi những chuyện trái ngang

Cho tôi không hiểu trần gian là gì

 

**

Giáng ôi tôi ở anh đi

Những Thơ mình viết gởi về cho ai

Trẻ con giờ chẳng học bài

Nghe đến Lục Bát tẩy chay thẳng thừng

Văn mới thơ mới tưng bừng

Ấy đà phát triển (?), có ngừng được đâu

Nếu anh còn sống chắc rầu

May cho anh cõi chiêm bao đã về

 

**

Giáng ôi sự cố nặng nề

Một mình tôi chịu, không hề ai chia

Thơ tôi có lẽ mộ bia

Làm bằng trang giấy đầm đìa dưới sương

Mù đêm trời lạnh vào xương

Tôi nằm nghĩ đến thê lương kiếp người

Có khi tôi cứ viết hoài

Vì không còn được một người nào nghe .

 

NGUYỄN CHÍ TRUNG 

©nguyenchitrung

22.02.2002

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Ba 20252:50 SA(Xem: 22589)
Nếu trái tim anh không còn ai để nhớ / Chắc sẽ buồn, sẽ trống trải lơ ngơ / Sẽ lạ chiều bếp tạnh / Nỗi muộn màng / Sóng mù biển xanh
25 Tháng Ba 20253:42 CH(Xem: 20055)
nắng chiều / chun vô hẻm mưa / mây tía thủng thẳng / về cưa núi đồi / nhà nằm / mật độ sương phơi / leo lên nóc tự / búng trời lãng phiêu / lòng bâng / thở mỵ ra kiều
25 Tháng Ba 20252:45 CH(Xem: 25118)
Yosa Buson (1716-1784), là thi sĩ và họa sĩ người Nhật. Ông đến thành Edo học vẽ và làm thơ theo Bashō. Cùng với Matsuo Bashō và Kobayashi Issa, ông được xem là một trong những nhà thơ vĩ đại nhất của thời kỳ Edo. Những bài thơ dưới đây được dịch từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson.
24 Tháng Ba 202510:05 CH(Xem: 21301)
Tôi tìm trên khóm cỏ / Tôi tìm trong tán cây / Trên tường vôi , bảng hiệu / Trên áo người qua đây
22 Tháng Ba 202512:40 SA(Xem: 23851)
Tôi có người Anh / Lâu rồi không thả hồn viết về đồng đội, những người lính trẻ / Chắc hẳn cũng quên, thời vẫy vùng ngang dọc / Thời nắm đấm vung / Khi không vui, khi giận dữ, cuộc đời! Tôi có người Anh / Từng thương tích đầy người qua chiến trận / Từng say khướt đêm dài, ngày phép ngắn, để quên đau…
18 Tháng Ba 20253:30 CH(Xem: 21282)
Hột nổ / Trong con mắt / Đồng bạc cắc / Túi lủng Cúi / Lượm / Một duyên tình / Hát vui đời / Túng quẫn /
17 Tháng Ba 20251:13 SA(Xem: 24294)
Anh muốn cầm bàn tay em / Ngồi bên chiều vừa xuống / Đợi hoàng hôn rơi trên biển xa / Ở một nơi trăng sao mềm vai nhớ
17 Tháng Ba 202512:46 SA(Xem: 23387)
Rưng rưng lệ vương khóe mắt / Tìm đâu hình bóng Mẹ xưa / Lời ru khi còn thơ trẻ / Ơi…à thương mấy cho vừa
16 Tháng Ba 202511:28 CH(Xem: 31099)
hai mươi mấy năm trước, / anh với em cứ nhìn nhau / anh kể chuyện vô duyên, / em cười / em không thích trời mưa / anh lại ưa ướt át
14 Tháng Ba 20259:07 CH(Xem: 22387)
nghiêng vai chiều lại xuống rồi / em về tả ngạn kịp trời mưa dông / đò đưa qua đó cũng gần / để anh đợi mấy trăm lần mới quen