- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,654,567

BÀN TAY MẸ

02 Tháng Bảy 20217:34 CH(Xem: 2050)

Biển - photo MH
"Lòng Mẹ Bao La Như Biển Thái Bình" - ảnh Mỹ-Hương

Thơ

Ngô Quốc Phương

BÀN TAY MẸ

 

Đúng mười năm trước

con lặng lẽ trở về thăm nhà, thăm mẹ

cảnh cũ, người xưa

bao nếp cũ đổi thay

 

 

con đường quê, con thả bộ vào làng

hoa đồng nội và lúa đồng thơm ngát

mẹ đón trước sân nhà

đôi mắt rưng rưng

 

 

đêm ở quê, rồi con về Hà Nội

bàn tay mẹ, tối chia tay

con vẫn ấm bàn tay

ôi mười năm xa cách

đêm nào con cũng hỏi

mẹ ơi

con đây này, mẹ có thấy con chăng

 

 

rồi dịch bệnh oái oăm

và lòng người ngăn trở

một năm rồi giỗ mẹ

con vẫn lênh đênh

sóng gió xứ người

 

 

đêm cô đơn, con lặng ngắm sao trời

và tự nhủ kia là cha, là mẹ

và kia nữa xa xa là xứ sở quê mình ấm áp

nhớ mẹ già

tay lại nắm bàn tay

 

 

nhớ tối thôn quê, nhớ ngày Hà Nội,

trước lúc ra đi con khẽ hỏi

mẹ ơi, mẹ ơi,

con thế này, mẹ có nghĩ suy

mẹ nói nhỏ

hai mẹ con vừa đủ

hỡi con yêu hãy tự lắng nghe mình

 

 

mười lăm năm, con trên một hành trình

bao lúc chông chênh

bao phút yếu lòng

cũng có lúc trách mình sao không khác

để mẹ cha già, chữ hiếu giữ vẹn đôi

 

 

con, mai này con đi, cứ tim mình con hỏi

hỏi con đường chữ thiện dẫn tới đâu

ấy là đường đi mà mẹ tin con phải chọn

mẹ an tâm, nhắm mắt cũng vui...

 

 

đêm trời tây, gió nhẹ thoảng chân trời

con nhớ mẹ

đưa bàn tay lên nắm

mẹ lại ở bên

ấm áp

lạ thường...

 

Ngô Quốc Phương, 8-15/6/2021,

(Dâng Mẹ ngày giỗ đầu, con cúng vọng nơi xa...)

 

NGÀY MƠ ƯỚC

 

Cuối cùng ngày mơ ước cũng đến

em bé chào đời

bệnh viện, những nụ cười

không còn phong bì, lót tay

mẹ hôn em

lần tiếp máu trước lâm bồn và phẫu

cũng không phong bì chi

 

 

ở đầu kia, người ra đi

lão nông đầu bạc

có xe bệnh viện đưa về nhà

không phải cuốn chiếu dọc đường, nằm bó sau xe máy

xóc óc, xóc thân, xóc cả linh hồn

để con cháu hoang mang

ôi, nhà nước của tôi đâu?

 

 

nhà nước của tôi đây

hàng triệu người tự do

với lá phiếu trong tay

bầu lên những người mình thực sự ủng hộ

vì những người ấy bảo vệ cho mình

ôi anh bầu cho xanh ư

tôi cũng quý xanh, nhưng tôi bỏ cho vàng

ồ nhưng tôi không bỏ cho đen đâu

nhất quyết

vì sao, vì họ giả hiệu, mị dân, bịp dân, lừa chúng

vì họ tham nhũng, hiếu sát, hiếu bắt bớ, hiéu bạo lực, hiếu tiền quyền

vì họ định hướng, dẫn dắt, lừa dối và bịp bợm

vì mồm họ xoen xoét

chính quyền vào tay họ rồi, họ giam cầm cả quốc dân, dân tộc, đất nước

ngày ra, có thể phải ra theo chiếc quan tài, hay đắp chiếu, hay thậm chí chẳng có gì

ngoài bánh vẽ...

 

 

còn hồng, còn tím Huế mộng mơ

còn da cam

còn xanh lá mạ

hay xanh dương, hay xanh nước bể...?

 

 

ồ, ấy là của tôi

ấy, cũng của tôi

của tôi...

của tôi...

 

 

ôi thực sự ngày hội

ôi thực sự tự do

bay lên nhé

hỡi cánh chim Lạc

con cháu Tiên Rồng

sải cánh giữa biển trời

rộng rãi, sang trang...

 

Ngô Quốc Phương, Kent, Anh quốc, 13/6/2021

(Viết cho một ngày Tổ quốc tỏa hương!

Tặng thầy cô, bạn bè và các con)

 

 

KHÔNG, ANH VẪN SẼ LÀM THƠ

 

Căn phòng bệnh viện khép hờ

một hơi thở nhẹ và đều

bên ngoài cửa sổ

những bông hoa trong nắng sớm khẽ rung rinh

 

 

em, em hãy xích lại gần thêm

anh đang cần em lắm

ánh mắt, nụ cười

cho anh níu lại, làm thơ...

 

 

anh, anh đừng suy nghĩ nhiều

cũng đừng vẩn vơ nữa

cũng đừng xem tin tức

hãy an dưỡng

để mai kia khỏi bệnh, em đón về

và anh sẽ làm thơ nữa nhé

cho em

cho chúng ta

 

 

em, anh sẽ về, nhưng anh sẽ thôi làm thơ

tuổi này rồi, đọc riêng tặng em thôi

còn anh hổ thẹn

 

 

đừng nghĩ thế anh,

thơ trước hết là anh tặng cho mình

cho bản thân vui

và chia sẻ với em

đừng lo nghĩ, đừng thời sự chi anh

hại não, lao tâm, tổn trí chẳng ích gì

 

 

không, anh vẫn sẽ làm thơ đấy chứ

chỉ trừ khi cái chết tạm chia ly

để anh xa em

xa bạn bè

xa quê hương, phố xá

nhưng hãy nghe rõ lời anh

hãy đốt giúp anh những bản tình ca viết xong, hay dang dở

vì nghĩ ra anh vẫn thẹn với bao người

nhân gian còn khổ đau

còn bao nhiêu đói rách, bất công, đầy đọa

mà thơ anh, tuổi này, lại hí hửng yêu đương...

 

 

anh, xin anh đừng mặc cảm thói thường

em cũng sẽ không đòi anh làm thơ cho riêng em nữa

lẽ nào em định hướng chữ nghĩa anh

nhưng anh ơi, chúng mình vẫn tuổi yêu

mà yêu đâu có tuổi

tim vẫn đập

và môi kia thầm nhắc

phút rung động nào đưa ta đến bên nhau

vậy thế nhé, anh đừng buồn nữa nhé

hãy làm thơ cho những thứ mê say

và những gì làm anh xúc động

em sẽ không nói gì

em sẽ lặng đọc anh...

 

 

cánh cửa phòng bệnh mở ra

những bóng trắng bước vào

bước vào

bước vào

những tiếng động xoay quanh

những hình ảnh trao lượn

một cõi trời xanh mây trắng mở ra

hoa trên trời và hoa nở thiết tha

ôi giấc mơ của một người im lặng

một người cô đơn đang tự hát cho mình

nhưng hạnh phúc ấy vẫn là hạnh phúc

khi được độc thoại với mình cho thỏa nỗi cô đơn

 

 

em, em

em ở đâu

hãy xích lại gần anh

và trao anh bàn tay ấm áp

để mai này đi rồi

anh vẫn sẽ làm thơ...

 

Ngô Quốc Phương, 15/6/2021

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 2109)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?
28 Tháng Tư 202111:30 CH(Xem: 2286)
khi nhìn gương chính mình / mới hiểu buổi sáng là ân huệ / cuộc đời trăm ngàn cảnh / gửi núi đồi và mây trắng / chút nỗi niềm thao thức năm canh
21 Tháng Tư 20216:54 CH(Xem: 2272)
Núi sông này biết thấu nguồn cơn / Bốn mươi năm âm thầm phố lạ / Sầu tháng Tư mất cả môi cười / Triệu người buồn triệu triệu chẳng vui
20 Tháng Tư 20216:03 CH(Xem: 2362)
Mỗi buổi sáng, tôi chạy xe trên cánh rừng. Bây giờ là những ngày mùa đông, âm 16 độ F miền Đông Bắc. Bầu trời luôn sắp đặt nhiều mảng bố cục xám kết nối lộn nhảy chung quanh tôi. Tôi vẽ lên mặt kính những ý tưởng thô kệch. ngón tay với gắp từng mạch chữ đang ứa nhựa. Chúng là chất đạm cho một bữa điểm tâm dã chiến.
12 Tháng Tư 202111:34 CH(Xem: 2533)
Không buồn mà cũng chẳng vui / Hai con mắt mở bùi ngùi nhìn ta / Đường đời còn biết bao xa / Ai người đứng đó chờ ta cùng về.
11 Tháng Tư 202111:41 CH(Xem: 2745)
Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ tháng ba / Dịu nhẹ thôi mà sao tha thiết thế / Mật bưởi dậy thì, hoa xoan thẹn thùng ấp màu yêu / Ngõ xưa lao xao màu áo cưới / Con đường làng khấp khởi sóng đôi. /
09 Tháng Tư 20212:33 SA(Xem: 2541)
hồn nhiên những ngón tay / chắc hẳn chưa muốn vờn lên mặt những kí tự / lệnh thức bất lực trước cú pháp của ngôn từ / chỉ cần nhắm mắt / ý tưởng vời vợi hiện tiếng gõ phím reo lên
09 Tháng Tư 20212:20 SA(Xem: 2801)
Nhắc tôi nhớ mùa lá xanh kỷ niệm / Ươm ước mơ… nở nụ biếc Giêng hai / Vương nắng lụa, phố xuân in dấu hài / Hàng me ngát gió thơm làn tóc rối
31 Tháng Ba 202111:56 CH(Xem: 3115)
Cùng chung một chuyến đò ngang, / Người đà qua cõi, người... dang dở người
25 Tháng Ba 202111:13 CH(Xem: 2845)
đọc Tô Thùy Yên chẳng oán chẳng thù / lại thêm chút rượu / nỗi nhọc nhằn quê hương chìm nổi / một cõi mông lung, một chốn lầu nhầu / ta cùng bạn trầm ngâm vơ vẩn / thơ Tuệ Sỹ áng mây trời phiêu bạt / nhìn gần hơn, những chậu sành ở cuối bãi dâu… /