- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,936

Thơ Đỗ Tấn Đạt

22 Tháng Giêng 202011:23 CH(Xem: 2820)

ngoi nha đói - le minh phong
Ngôi nhà đói - tranh Lê Minh Phong


LTS: Những ngày cuối năm, nhận được những bài thơ của Đỗ Tấn Đạt. Thơ Đạt buồn như cơn mưa trên vùng biển quê hương. Mời quí bạn đọc và văn hữu đi vào thế giới thơ của ĐỖ TẤN ĐẠT.
Tạp Chí Hợp Lưu

 


ĐỐI THOẠI

 
Buổi chiều ngồi ở Sơn Chà, Nam Ô
V nói với tôi về những quả đồi trọc không mọc được mầm xanh
tiếng Voọc đụng chân người
hay những làng chài không còn bám biển
V là một kiến trúc sư
anh vẽ được những dự án lớn 
duy nhất một lần
V nói V không thể quy hoạch được nỗi buồn 
những nỗi buồn mang tên xứ sở 


V nói với tôi về sự phá vỡ kiến trúc
của một lợi ích nhóm
hôm qua những bè bạn tôi uống rượu
A là một họa sĩ không chuyên
đã say trên bức tranh có mặt trời màu đen
tôi cùng V đã ói trong thị trấn của nỗi buồn


buổi chiều chúng tôi ngồi ở đất nước mình
trên ngọn cây tù mù đã cụt những cành lá
loài chim kêu và bay đi trong giọng khàn thế kỷ
chiều đỏ mắt sóng 
V dẫn tôi đi dọc bờ cát dài
trên những cánh buồm rát gió
vi vút tiếng kêu ngực tàu đang vỡ
những Gạc Ma trào dâng máu biển
những linh hồn còn bơi ba mươi năm
chưa mỏi cánh tay thuyền?


chúng tôi trở về thành phố
dự buổi tuyên án của loài cá 
trong lời sơ thẩm như điếu văn của đại dương
giọt nước mắt ngư phủ
vừa rơi xuống đêm sâu 


A trở lại và hoàn thiện bức tranh còn dang dở
mùi hôi tanh sau một trận bán dâm trái phép
ai đó đã tự sướng trước mặt đồng loại
sau tòa biệt phủ
huyệt mộ đầu tiên xây từ những viên gạch vỡ
bắt đầu... 


đêm ấy tôi A và V đã say.một cơn say từ ba miền bắc trung nam 
vài tiếng rao niềm tin hiếm hoi còn rơi chậm theo giọt đèn cầy
trong bức tranh nham nhỡ A đã quệt vào đâu đó
những Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc... 
những cơn sóng từ phương bắc đang xâm thực đất liền
A khóc 
V khóc 
tôi khóc 
buổi sáng trước khi mặt trời mọc
chúng tôi kịp thấy vài người nuôi dê 
vừa dắt hổ về đồi mình...

 

Đỗ Tấn Đạt

 

 

 

ÂM THANH MÁI CHÈO NGÀY BIỂN ĐỘNG

 

người đàn ông neo nỗi buồn trùng biển
từng đàn cá chết trắng triền khơi
từng giấc mơ ngụp lặn dưới hàng phi lao
cá hay nước mắm chứ không phải loại âm thanh nào khác
đã mặn vào nỗi đau chợ búa người đàn bà
formosa- vũng áng
bệnh Việt nam- bác sĩ quốc tế
con tôi cần ăn- không phải thuốc ngoại
con tôi cần tắm biển- không phải thuốc ngoại


hôm qua
lũ trẻ ra sân trường tè bậy
vô ý thức và bị bắt tường trình
thầy giáo chứ không phải nhà chức trách vỗ vào mông thằng nhỏ
mày về đi, hạnh kiểm yếu, cho nghỉ học- không phép
bữa cơm chiều không có cá
lũ trẻ bỏ nhà và ra ao tắm
bùn non đặc quánh
biển xanh nào bao dung?


những con sóng vẫn vỗ vào bờ
những đàn cá vẫn tấp vào bờ
những mắc lưới trôi dạt
nụ cười trôi dạt
nước mắt trôi dạt
cá chết do nhiễu thanh?
người chết do nhiễu thanh?
cầm mái chèo khua mây
những ngày biển động
mai ba viết giấy phép cho con…


Đỗ Tấn Đạt

 

 

GỞI CON VỀ NGOẠI

 

Gửi con về ngoại

Đường cơm áo

Dông thẳng vách nghèo

Rách toạc âu lo…

 

Chiều son phấn

Em không đòi ăn diện

Tôi tẩy trang

Tóc trắng nửa mùa…

 

Đêm em khóc

Nước mắt chưa  vo gạo

Đã cháy khê yêu niềm.

Khen khét phả sau lưng…

 

Ngần ngại vần thơ nhét muối

Ủ chín lòng con

Câu chữ suy sụp

Trượt trên dốc cơ hàn…

 

Tiễn con về ngoại

Chiều nghẹn khói

Mơ hồ niềm riêng

Treo ngược thằng tôi…

 

Đỗ Tấn Đạt

 

 

VỀ

 

Anh phải về thôi em ạ
Về cày xới lại mảnh hồn khô cạn
Đã lâu rồi không thấm nổi một giọt sương

 

Anh sẽ về thôi em ạ

Về vun vén lại luống thơ  còm cõi…

Đã lâu rồi chẳng có một vần xanh.

 

Anh sẽ về, về thôi em ạ

Về ươm lại những mầm non chưa mọc

Mà mặt trời đã khuất sau những tán cây to

 

Anh sẽ về dẫu còn đó những cơn ho

Vẫn sặc sụa tiếng cười trong lồng ngực

Hay những đêm dài con ngươi đen thao thức…

 

Cũng chẳng vì đâu

Thơ hay thế giới không màu

Anh sẽ về  cạn bớt những nỗi đau

 

Mà đời đã kéo sầu vào trong bóng tối

Để một lần ta ở mãi trong nhau

Khi ….đèn dầu chợt tắt.

 

ĐỖ TẤN ĐẠT

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Chín 20204:38 CH(Xem: 1051)
Những người lính đáng thương này / Phải đối diện với mặt trận thành phố / Từ rừng rú họ được đưa về thủ đô / Để bảo vệ trấn an những con người kêu gào chiến tranh / nhưng chính họ lại đứng bên ngoài cuộc chiến / Và người lính bỗng dưng biến thành con thú cô đơn / ngơ ngác giữa Mặt Trận Ở Sài Gòn
08 Tháng Chín 202010:30 CH(Xem: 1057)
có những con chim bay về phía mặt trời / ngậm hạt đậu như viên kim cương trên tóc người thiếu nữ / cơn gió mùa hạ ngông cuồng thổi qua thành phố / nhiều ô cửa chưa mở ra / phía sau là những căn phòng chứa đầy kỷ niệm / im lặng
08 Tháng Chín 202010:25 CH(Xem: 977)
Tháng chín về / Không nhớ cũng không thương / Không chán mắt để thành yêu đắm đuối / Đâu bờ bến để còn rong ruổi / Chẳng tương tư cũng nhớ môi mềm
03 Tháng Chín 20204:39 CH(Xem: 1116)
Tôi hỏi dung nhan một chiều phai nắng / Hỏi tàn tro còn khơi dậy lửa lòng / Hỏi trăm năm vô duyên lận đận / Hỏi con đò bến cũ có còn không
03 Tháng Chín 20203:59 CH(Xem: 1014)
Con từ đau đẻ nặng mang / Mẹ ơi nhớ mẹ sao ngăn được lòng / Bát cơm bỗng hoá lửa hồng / Vốn không bản thiện trùng trùng ác lai
31 Tháng Tám 20201:35 SA(Xem: 1150)
bước vô Đà nẵng lần đầu / đi qua đi lại lạc Cầu vồng chơi / nghe chiều xuống chậm chân lơi / bến xe vắng đợi khách mời vắng thưa
31 Tháng Tám 20201:28 SA(Xem: 1133)
giả như tình yêu không xảy ra / mọi thứ chân xác còn nguyên vẹn / như quê hương chưa từng chiến tranh / lịch sử chưa tranh lấn chúng ta chưa hề khai quật
15 Tháng Tám 202010:40 CH(Xem: 1390)
Chiều xưa ươm giọt ưu phiền Dìu em qua phố ngoan hiền nắng rơi Cuộc trần tím áo em tôi Còn tôi lãng đãng một đời chông chênh
15 Tháng Tám 202010:19 CH(Xem: 1171)
cúi người lạy tạ ơn nhau mang mang tuyệt địa vẫy chào tri âm cuộc chơi cõi trú thăng trầm tàn tro niệm khúc thơ nằm nhìn trăng!
13 Tháng Tám 20203:44 CH(Xem: 1148)
mùa hè thèm một ái ân không định rõ / mơn man trái tim với dục tính nhẹ nhàng / nỗi buồn nhân sinh như sóng xa đổ về / chiếc lưng còng gánh nợ bao nhiêu kiếp