NHỊP DỪNG
- thơ Nguyễn Thị Khánh Minh
Khoảnh khắc những vòng tay. Hụt hẫng
Một vuông trời đêm, thức giấc
Bóng tối so dài hạt lệ…
Khoảnh khắc những đêm thầm, nỗi sợ
Nín cơn mơ, canh chừng lời nói mớ
Bình minh bật trắng âm u
Khoảnh khắc những bước chân, bóng hút
Đôi mắt ngó con đường đi, bỗng cụt
Mầu san hô đỏ dưới chân ngày
Khoảnh khắc dài theo tiếng gọi
Rốt lại một chiều câm tiếng nói
Đợi chờ đuối một giấc mơ
Khoảnh khắc vói theo mùa xuân trôi
Mầu hoa tím ở trên đồi
Thường về lao xao trong giấc ngủ
Khoảnh khắc những vòng xe lăn mãi
Biết đâu một nhịp dừng thơ dại
Tôi lại về kịp giấc tôi mơ…
NTKM
(*Viết theo nỗi niềm cha tôi kể, những năm tháng ở trại Gia Trung)
Lời giới thiệu ca khúc:
“NHỊP DỪNG” – KHI TIẾNG GỌI KHÔNG DẪN VỀ TỰ DO
Có những “khoảnh khắc” không dừng ở lời hứa.
“Khoảnh khắc dài theo tiếng gọi…”
Tiếng gọi ấy kéo dài thành nhiều tháng, nhiều năm,
và giấc mơ co lại thành sự chịu đựng.
“Rốt lại một chiều câm tiếng nói
Đợi chờ đuối một giấc mơ…”
Không còn đúng sai.
Chỉ còn lại một trạng thái rất con người:
mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để hy vọng.
“NHIP DỪNG” không đứng về một phía —
mà đứng về phía những ký ức không được gọi tên.
NHỊP DỪNG
Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh
Nhạc & Trình bày:
Dang TN & The BAND from Suno AI
Video edtor: Đặng Hiền
Studio : Tạp Chí Hợp Lưu
California April, 21 -2026
- Từ khóa :
- Nguyễn Thị Khánh Minh

