- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Phương Uy Và Khúc Tháng Tám

03 Tháng Tám 201412:00 SA(Xem: 59990)

mua_2-_internet-content
 Mưa - ảnh Internet


KHI MÙA MƯA XA

 

Em đã ra đi trong một sáng chủ nhật trời mưa

vĩ cầm lanh canh giấc ngủ

thậm chí một tiếng giã từ anh còn chưa thổ lộ

mùa mưa lấm lem

chiều nghi ngút nhớ

tiếng chuông gục xuống thềm

nghe thánh giá hắt hiu

chiều không xanh trên gió.

Anh đã đi qua những tháng ngày mỏi mệt

cầm mảnh thời gian nhoẹt nhòe tiền kiếp

mưa biệt mù từ lúc em xa

không còn tiếng dương cầm

không còn mưa

không em

nỗi lặng im xanh

mang diện mạo của âm vọng ngày xưa cũ

buốt một ẩn hình.

Chúng ta lặng lẽ đếm từng ngày

lạnh từng khoảng trống

đếm những ngày mưa qua

những hồi âm rời rụng

kể từ ngày chủ nhật ấy

ngày sũng ướt cuối mùa

trên nếp rêu xanh

không biết những cuộc tình đã vượt quá nhau chưa?

 

PHƯƠNG UY

 

 

BÊN KIA BỀ BỘN



Đi về phí bên kia ô cửa

nghe rêu bám trên ngón tay

những con chữ mùa đông nhàn rỗi

những con chữ đông đá chết cứng

buồn một nỗi bâng quơ



Đi về phía tiếng nói

những âm sắc bạc tóc

giới hạn trong bốn bức tường

mộng du chuếnh choáng

vỗ vào bờ môi câm



Đi về phía vùng cỏ úa

cơn lốc của sự bốc hơi những rêu rong

bàn tay mưa tím bầm

mùa mưa không có gió


Đi về phía ngày hôm qua

nỗi bộn bề còn nguyên trước mặt

những con chữ bổi hổi thầm thì

thút thít khóc cho ngày em đi


Đi về phía thinh lặng không bóng người

bỏ - quên - em và trái - tim - trong - ngực

bài tụng ca cho thời gian

ghỉ sắt hoen mùa thiên thu khóc

chờ những con chữ thất lạc

ùa về ủ ấm cho nhau.

 

PHƯƠNG UY


ĐI QUA

 

Đi qua nơi ta rong chơi

giờ đây chỉ có một người

quẩn quanh với bài thơ cũ

một mình chỉ một mình thôi

 

Đi qua những mùa mỏi mệt

nặng câm đá tảng đầu nguồn

qua rằm trăng tròn hay khuyết

em về lẻ một vòng ôm

Đi qua những lau lách cũ

thất lạc một kí ức già

đời sống tựa như sợi xích

vòng quanh thân xác xương da

 

Đi qua tình yêu mong manh

đưa tay chạm khuôn mặt mình

bình yên có còn là thật

sao đêm dài cứ ngút xanh?

PHƯƠNG UY

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 49974)
nắng nhảy líu lo trên từng đọt cây của khu rừng già trí nhớ, rồi nhảy tật nguyền khó nhọc trên đám mây hồi tưởng theo thời gian biến thành cơn gió chướng thổi ngược vùng nhiệt đới đáp trên ngọn cây bàng, cây khế; tràn xuống lề đường, lăng xăng góc phố
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 52274)
Tôi quen em qua computer biết em làm người mẫu tại Hà Nội em thường mớm cho tôi những lời tình ngọt ngào nhiều lần em mong muốn được gặp tôi
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 49868)
người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải em yêu thật thà hơn chân lý nói bằng giọng tuyệt vọng mê ly giữa lòng chiều nghẹn nắng lấy tôi đi, em không lấy tôi là một sai lầm lớn trong đời em định trả lời em sẽ không lấy người em yêu người đàn ông nói thêm nếu là những năm trước... em nuốt ngược câu trả lời đắng hơn hơi rượu vang trắng
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 52421)
Em hỏi mùa thu đã về chưa em hỏi mây bắt đầu phiêu du em hỏi bàn tay anh còn ấm vớt hộ cho em chút sương mù
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 47983)
KHI NÀNG CHẾT tôi đặt vòng hoa trắng xong lui gót quấn cổ mình những sợi tóc đen em thôi ở lại nghe, bình yên giấc ngủ anh sẽ về thăm mỗi rạng đông
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 53637)
(tặng các bạn gặp mặt tháng 7-2006 tại Westminster ) hẹn nhau tại quán cà phê tay bắt mắt ngó chỉnh tề, ba hoa đi đâu ta cũng là ta bạn cũng là bạn, tà tà giống nhau
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 53406)
Câu mẹ ru một thời thơ ấu Dõi theo con bao nỗi sầu thương Thời tao loạn ba mẹ phải ly hương Con bé dại không hiểu nổi buồn của mẹ
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 52465)
Em tìm anh Vọng miền trời quanh năm mây phủ Vọng những mùa thơm hương thông
16 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 51194)
theo tôi đi mây kín trời tháng tám cỏ đồng hoang đang cháy ngọn khô vàng chiều cất bước gió thơm từ cửa biển mưa đêm rồi xô giã biệt ăn năn
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 51599)
Tất cả những thứ đó dựng thành núi, khiến mọi cuộc hành trình trở ngại. Làm sao bây giờ, tôi rượt đuổi hay tôi bị rượt đuổi thì cũng không có gì khác nhau. Tất cả tiêu tan rồi, có đỡ tiêu tan nhất, là chiếc gạt tàn thuốc lá rạn vỡ. Quá vớ vẩn lỗi của mọi thời gương kính vỡ lại lành.