- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
236,765

Kinh Thơ

11 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33392)

Em về qua cửa giáo đường

mở trang Cựu Ước nỗi buồn bỗng vui

Chúa trên cao cũng mỉm cười

bấc chưa thắp, nến đã ngời lửa thiêng

 

Tâm em nở đóa bình yên

những hàng ghế cũ ngồi thiền giữa trưa

dương cầm hàng phím ngủ mơ

Chúa nghiêng vai xuống những tờ kinh thơm

 

Em buồn Chúa cũng cô đơn

hoa mân côi nở trên tường nhã ca

vườn địa đàng táo trổ hoa

con rắn tiền kiếp bước ra tỏ tình

 

Adam quay mặt làm thinh

ừ thôi trái táo để dành trên cao

tiếc chi một chút má đào

thôi em trái cấm ngọt ngào quên đi

 

Tội tổ tông cánh chim di

thả trong bão cát bay về chốn nao

 

Em về giữa những vì sao

nến, hương thắp tự xứ nào đến đây

ôi em áo mỏng hồn gầy

mở trang kinh thánh hai tay thơm trầm

 

Chúa đưa vai gánh trầm luân

em đi bằng những gót chân tông đồ

ừ thôi cứ viết thành thơ

cứ gieo vần giữa những tờ thánh kinh

 

Cho anh bông huệ trắng tinh

con chim vỗ cánh phục sinh trong hồn

Chúa hôn lên những vết thương

chuông nhà thờ dội bốn phương thái hòa

 

Em về cắt một nhánh hoa

thả vào dòng nước trước nhà cho thơm

câu kinh cũng ngát mùi thông

một rừng tùng bách xanh um đất nằm

 

Chúa ngồi đây chỗ ngàn năm

em ngồi đây đợi… như không đợi gì

 

Em nhìn theo đàn chim di

ngậm cành thiên tuế bay về chốn xa

nhấc lên một vạt áo hoa

chuỗi mân côi bỗng vỡ òa lời kinh

 

Em ra con suối lặng thinh

trôi trong dòng nước trang kinh lững lờ

ừ thôi thả xuống câu thơ

để cho anh vớt lên bờ hư không

 

Chúa đưa em vào rừng thông

nhìn cây thập giá đứng trong buổi chiều

dấu đanh ai buộc khăn điều

mão gai ai kết bằng nhiều câu thơ

 

Nai cao gót đứng ngẩn ngơ

chuông nhà thờ đổ còn ngờ chiêm bao

 

Trần Mộng Tú

Cuối Năm 2006

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 25702)
đừng đóng lại ánh nhìn từng chìm em trong sóng sóng thương yêu đừng thõng cánh tay từng siết em rực nóng đừng bỏ đâu niềm si mê điên dại của cơn mưa cuối đông rây rắc cháy bỏng trái tim thanh xuân
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 26623)
Trải tơi khăn hứng hết phễu nước giọt bị cắn nắn bởi đôi con ngươi lá biến sắc đang trong tróc ven những gân khô sần sượng Lau sạch mặt nhựa băng thu âm và nhờ những nốt của lóng đông ca dán kín rãnh thở dài của nhóm thủy liễu trộn trạo khua vấp nhau quanh bụng chảo lộ thiên mốc ám
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 27247)
Em khóc nghiêng hén? Để nước mắt không chảy ngang cái mụt ruồi mà người ta nói là “thương phu trích lệ” Vậy là nước mắt không chảy nữa thôi Mà nước mắt nào chẳng chảy ra từ những nỗi đau
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 27355)
Hơi thở anh suy tư cấm từng vật lạ ném lên Trễ bước mây chiều mưa xám vũ khúc lượn uốn bờ âm ru buồn dáng tôi quay lên tròn
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 27715)
đây là lụa nhề nhễ mê man trong thân thể mê man những ngón trắng với xuống nghìn chớp sáng hoài nghi mệt mỏi
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 27134)
Ba bài thơ trong tập Ở nơi ấy [thơ thời cuộc] (chưa in) NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ GIA SẢN [Trích đoạn phim câm] (cảm tác từ Bắc Phi) Người đàn bà đội gia sản đi theo triền sông cùng dòng người lọt thỏm giữa lòng sa mạc túm bao nhỏ trên thúng to bé thơ bưng nách năm đứa con rạc bước sau lưng
30 Tháng Sáu 200912:00 SA(Xem: 100991)
và, đ.cường. nhớ n.dũng. 1. tráng lớp men dậy thì cho nắng. lá kẻ nhạc vách tường. nốt-chân-chim, ra ràng - - thất lạc /sóng / linh hồn ai rưng, rưng: ký-hoạ-gió.
29 Tháng Năm 200912:00 SA(Xem: 26806)
Dòng sông mầu xanh trôi trong lá mắt Những cánh buồm nâu cộng những cánh buồm Trời trong và mềm như một hơi thở Gió từ mạn nào tha thướt bay lên
29 Tháng Năm 200912:00 SA(Xem: 28130)
Rồi thì ai cũng biết Nước đã kết thúc cuộc chơi Những mộng mơ quầng quã trong nhà Thi thoảng ngó ra chiều tạt nhạt Mưa vẫn sa trùng trùng ướt tuổi tên vua chúa ướt xuyên qua những chân lý bập bùng Vinh quang và đắng cay cùng ướt
22 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 25743)
những điều xỉ nhục và căm giận một dân tộc đã sinh ra Trần Ích Tắc Lê Chiêu Thống Hoàng Cao Khải Nguyễn Văn Thiệu... một đất nước đến bây giờ vẫn đói không có nhà để ở không đủ áo để mặc ốm không có thuốc vẫn còn những người run rẩy xin ăn