- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,562,673

You’re My Inspiration

18 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 24787)

Anh rót tiếng cười vào cổ em
những ngụm hạnh phúc hừng hực đam mê và sức sống
Chiều hè rực rỡ tan chảy trên môi làm em ngây ngất
Như rượu ngọt và cà phê đắng em được uống từ môi anh


I.

The world is not the same place since you came
Light and darkness no longer associated with my utmost joy and fear
their meanings no longer what I seek
 
Anh phá vỡ bức tường trước mặt em
Thế giới rực sắc màu ùa đến dội những bóng đen rã ra nát vụn
từng mảng dây leo buồn phiền bám rễ quanh người bỗng héo khô quắt queo rơi xuống
em như người bước ra từ bức ảnh đen trắng
choáng ngợp trước bầu trời không ngừng biến đổi màu sắc và vô tận những khả thể mở ra dưới chân mình.


II.

You took me beyond the seas of doubt
and showed me what lie awaits on the other side of the horizon

Anh rót niềm tin vào mắt em
như gió trút sức mạnh vào cánh buồm thoát khỏi tù đày của bến cảng
chúng ta đốt trụi đêm rồi cắt biển bằng bó lửa cuối chân trời hừng sáng
đại dương bỗng chốc nhỏ bé như chiếc địa bàn nằm gọn trong tay.

Những thứ em mang về ắp đầy trong các rương và ngăn kéo trên người
chưa có tên vì thế giới này chưa hề biết tới

Nhưng đôi ta chưa kịp trôi xuống bao tử của vô tư nhàn rỗi …


III.

You thew obstacles my way to bring out the warrior hiding in the child that was me

Anh kéo em ra khỏi miệng thời gian
đưa em vào những nẻo đường còn khuất trong tương lai và thắp sáng bằng khát vọng
để em tự vẽ bản đồ cho mình và dời chỗ sao trời mở thêm hướng
những ngã rẽ em nhét đầy trong mắt
ngỡ đã thông lối qua các chướng ngại, vực sâu

Nhưng ngờ đâu…

Anh tiếp tục vất đầm lầy vào lối em đi
trút sa mạc vào giấc ngủ làm những cơn mơ của em khát nước
Anh đổ lửa vào cơn giận dữ thiêu đốt em khi cơn mưa cứu hạn hằng chờ đợi không chịu đến
để em tự dập tắt bằng những giọt nước em vắt cạn từ mỗi tế bào trên thân thể mình
Em uống đến tận cùng những chai đắng đậm nồng mùi hy sinh
để một hôm choáng ngợp cầm trên tay tặng vật đầu tiên: một mảnh trời lung linh anh bẻ vội nơi biên giới cõi chúng ta chưa từng đến


IV.

You showed me magic is always there, only if I’m willing to see it

Anh cởi bóng mình đem buộc vào chân em
khoác phép mầu dị thường mang chúng ta ra khỏi đời sống này
rồi trả em về với đôi cánh vô hình trên lưng
và bầu trời trên đầu không bao giờ tối

 *

Anh yêu quý
hãy tiếp tục rót thêm tiếng cười vào cổ em
những ngụm hạnh phúc hừng hực đam mê và sức sống
Đêm hè rực rỡ tan chảy trên trên khắp thân thể làm em ngây ngất
Không chỉ rượu ngọt và cà phê đắng, mà cả những giấc mơ kỳ diệu có thực em đã được uống từ môi anh


Hoàng Ngọc Thư
Adelaide 2 & 22/2/2008

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 94501)
Về đi thôi nhật ký ngày chân đất Gốc đa già bà kể lá bùa yêu Em ôm giấc thị thành nửa mùa cổ tích Hỏi gió trời sao giấu lá bùa yêu 
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 93588)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 32029)
Trầm Hương chuyển ngữ ...Trong thi tập này, “Anh thích em lặng thinh" và "Đêm nay anh có thể viết những giòng buồn bã nhất" là hai thi phẩm tiêu biểu cho dòng thơ khắc khoải của Neruda sau cuồng nộ thân xác, được thâu vào đĩa nhạc dùng làm nền cho phim The Postman [Người Phát Thư]...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 30998)
Trầm Hương chuyển ngữ Pablo Neruda [1904-1973] tên thật là Netftalí Recardo Reyes Basoalto, sinh ra vào mùa hạ năm 1904 tại một thị trấn nhỏ miền quê Chí Lợi trong một gia đình nghèo khó. Cuộc đời của cậu bé Recardo tưởng chừng phải xa lánh bút mực vì cha làm công nhân hỏa xa và mẹ làm giáo viên chết sớm vì lao phổi một tháng sau khi cậu chào đời. “Tuổi ấu thơ của tôi là những đôi dép ướt, là thế giới của gió và lá rừng, của những thân cây gẫy phủ dây leo”, như Neruda sẽ kể lại về sau, khi nhận giải Nobel Văn Chương 1971.
08 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 99699)
Đ êm Sài Gòn đứng đường bơ vơ Dòng người mênh mang không ngày yên lặng Còn con đường nào cho em Mộng mơ là trò chơi xa xỉ
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28322)
Nét cọ tô đường cong ẩn hiện gam màu pha xanh đỏ trắng vàng em nhờn nhợt thịt da phấn son nhạt đêm khép
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28860)
Những đôi chim mắt cú kia hú ám tròn ức tiếng hiện vút góc phố nhọn hắt bóng tách trà vọng hơi lãng nhớ viền lên khói hình đâm vào da thịt người con gái vờ máu nhô lên từng núm vú già trẻ nhựa đẩy đưa nhau
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28560)
Có thể bây giờ anh chẳng hiểu đâu những toan tính trong em ngày mai ngày kia đối phó với chính mình trên con đường mê hoặc mà đến một ngày khi buộc phải chọn lựa em sẽ là người phải chọn lựa đầu tiên.
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28528)
Tâm như mây và mây như tâm Gió cát lao xao tiếng nguyệt cầm Xuân hạ qua chơi mùa thu cúc Sư về dạo bước giữa sơn lâm.
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28473)
Bóng tối ngậm trong lòng tay Xòe ra chỉ là những giấc mơ hoang đường và sợ hãi Sa mạc rát khô tiếng nói Con chữ nối nhau chạy đi