- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Những Câu Hỏi

23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 39024)

I.
Có thật không một ngày
nỗi trầm cảm bị trầm cảm
không thể tiếp tục chờ đợi trong mỏi mòn
buông thõng đôi tay rồi âm thầm lui về vùng tối
những bước chân sẽ trở về lại
với tôi
của tôi
nụ cười chợt thức giấc
ngập ngừng

Phải chăng bờ môi đã quên
những vết hằn trên mắt trên môi nằm yên ngày lại ngày
cứa sâu thêm trên vùng hoang
nơi ngày xưa nào đã từng là đại dương
nay cạn khô bãi tâm tưởng chỉ còn lại đất đá cằn cỗi
chiều đổ nghiêng phủ đầy hầm ngực rỗng sặc mùi bóng tối
ngỡ như
(phải chăng?)
một thế kỷ đã qua
thật vậy sao?
lẽ nào chỉ có mỗi mình tôi?

Cây nào đã mọc
quả nào đã đơm
hay chỉ là sản phẩm của những giấc mơ
để đánh lừa chính mình – trò tiêu khiển luôn được ưa chuộng nhất
khi bị gói chặt trong bọc không gian
không thể đếm lúc thời gian trôi đi quá chậm
không còn nữa
bờ bên kia đã khép
ráng thử lắng nghe xem đôi khi
tiếng thở lại mở ra một khung cửa quá sức hẹp
nhưng cũng đủ để tầm mắt vượt biên

II.
Có lẽ nào một ngày
Ôi vòng tay chỉ là ngọn cỏ thơm để cứu đói lúc
ruột gan cồn cào kêu đòi
không phải thức ăn
không phải nước uống
không phải giấc ngủ
không phải niềm tin
sự sống chôn vùi ở đâu?
sao không phải trong vòng tay?
sao không phải trong xanh non ngọn cỏ?
phải chăng vì đôi mắt thích bị đánh lừa
mà khung cảnh nào thức ăn nào
từ xa cũng gây cơn thèm khát?

III
Bỗng dưng
Có thật không một ngày
khi tôi thấy
những tảng mây lại bay
qua vùng ánh sáng của giấc mơ
lấp lánh những vì sao không phải trong bầu trời đêm
mà trong lòng bàn tay của chính mình
ươm đầy những giọt lệ
hạnh phúc nào giăng đầy mái ngói
những nụ hôn đậu lại
làn tóc rối không còn hoang vu như bầu trời chiều vần vũ
ánh mắt êm đềm thấm vào từng nếp gấp của vũ trụ
lẽ nào chỉ của riêng tôi?
 
Hoàng Ngọc Thư
Adelaide 28/5/07

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 40833)
Đây là 100 bài thơ tình Việt hay nhất thế kỷ được trưng bày dưới sân Văn Miếu Cây thơ lãnh tụ cùng một trăm cây-thơ mọc lên từ súng, lưỡi lê , giáo mác trong xứ sở mọi người đều trở thành thi hào vĩ đại (dù không có một nấm mộ nào cho thi sĩ).
01 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 38996)
Anh biết, em về cuối tháng chạp Thú thật, làm sao khỏi vui mừng Em ạ, khi năm cùng tháng tận Anh buồn, chẳng rõ bởi vì đâu !
26 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 116122)
Và thuở ấy chuyện lũ gà cổ tích Trò ú tim thú vị đến không ngờ Ai có biết về sau viên ngói vỡ Mây lỡ thì vẫn sấp ngửa trong thơ.
22 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 42498)
Hãy tưởng tượng chiếc khung không tranh vẽ Máng chơ vơ trên bức tường bạc trắng thời gian Nụ cười đậm màu son tím ngát Ngày chạy miết không thấy cuối đường
21 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 42305)
Em chưa viết một bức thư nào cho anh Câu,chữ chen chân nơi lồng ngực Tháng tư về ướt sũng Những cơn mưa tụ lại Chớp mi vút cong Nhòe ánh cầu vồng nơi đầu con nước
21 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 41438)
Khi anh đến và đi rất vội tối đêm đó anh đã khơi gợi trái tim em nâng niu bằng hơi nóng trên má, trong môi bằng những mời gọi da thịt giữa vằng vặc phản trắc. 
21 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 42025)
Những lời tiên tri bay cùng gíó Bay qua rừng rậm suối sâu cùng mây tan mây tụ Gió có dụ dỗ trong ngày khai trường Áo dài trắng bay chiều về Những lời tiên tri cũng đồng lõa Tình yêu ít ỏi Ráng đợi ráng chờ
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 110719)
sau những đụn cát những làng mạc sát biển gió muối đang đánh phới trắng biển rộng rãi xanh muối chát đậm và những lượn sóng thăm thẳm kỳ cùng đang sắp bay lên trên đầu những chiếc mái lá, những căn nhà rông, những vạch chữ đã vạch bằng que ổi những hạt cát cắt rát
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 110937)
những đợt sóng xô đẩy khi gần tới bờ liền nắm tay nhau không có giá trị nào theo phép đo lường biển choàng ôm một thực thể trinh nguyên thể hiện tình yêu tuyệt đối với đất không cần phải xác tín về điều thiêng liêng và huyền thoại
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 115845)
đêm phố cổ tạ ơn một nàng thơ cuối cùng vẫn còn biết giật mình trước mắt đêm chai lì như mắt loài chuột cống