- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Những Câu Hỏi

23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 39025)

I.
Có thật không một ngày
nỗi trầm cảm bị trầm cảm
không thể tiếp tục chờ đợi trong mỏi mòn
buông thõng đôi tay rồi âm thầm lui về vùng tối
những bước chân sẽ trở về lại
với tôi
của tôi
nụ cười chợt thức giấc
ngập ngừng

Phải chăng bờ môi đã quên
những vết hằn trên mắt trên môi nằm yên ngày lại ngày
cứa sâu thêm trên vùng hoang
nơi ngày xưa nào đã từng là đại dương
nay cạn khô bãi tâm tưởng chỉ còn lại đất đá cằn cỗi
chiều đổ nghiêng phủ đầy hầm ngực rỗng sặc mùi bóng tối
ngỡ như
(phải chăng?)
một thế kỷ đã qua
thật vậy sao?
lẽ nào chỉ có mỗi mình tôi?

Cây nào đã mọc
quả nào đã đơm
hay chỉ là sản phẩm của những giấc mơ
để đánh lừa chính mình – trò tiêu khiển luôn được ưa chuộng nhất
khi bị gói chặt trong bọc không gian
không thể đếm lúc thời gian trôi đi quá chậm
không còn nữa
bờ bên kia đã khép
ráng thử lắng nghe xem đôi khi
tiếng thở lại mở ra một khung cửa quá sức hẹp
nhưng cũng đủ để tầm mắt vượt biên

II.
Có lẽ nào một ngày
Ôi vòng tay chỉ là ngọn cỏ thơm để cứu đói lúc
ruột gan cồn cào kêu đòi
không phải thức ăn
không phải nước uống
không phải giấc ngủ
không phải niềm tin
sự sống chôn vùi ở đâu?
sao không phải trong vòng tay?
sao không phải trong xanh non ngọn cỏ?
phải chăng vì đôi mắt thích bị đánh lừa
mà khung cảnh nào thức ăn nào
từ xa cũng gây cơn thèm khát?

III
Bỗng dưng
Có thật không một ngày
khi tôi thấy
những tảng mây lại bay
qua vùng ánh sáng của giấc mơ
lấp lánh những vì sao không phải trong bầu trời đêm
mà trong lòng bàn tay của chính mình
ươm đầy những giọt lệ
hạnh phúc nào giăng đầy mái ngói
những nụ hôn đậu lại
làn tóc rối không còn hoang vu như bầu trời chiều vần vũ
ánh mắt êm đềm thấm vào từng nếp gấp của vũ trụ
lẽ nào chỉ của riêng tôi?
 
Hoàng Ngọc Thư
Adelaide 28/5/07

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 35317)
Có thể bây giờ anh chẳng hiểu đâu những toan tính trong em ngày mai ngày kia đối phó với chính mình trên con đường mê hoặc mà đến một ngày khi buộc phải chọn lựa em sẽ là người phải chọn lựa đầu tiên.
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 36276)
Tâm như mây và mây như tâm Gió cát lao xao tiếng nguyệt cầm Xuân hạ qua chơi mùa thu cúc Sư về dạo bước giữa sơn lâm.
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 36096)
Bóng tối ngậm trong lòng tay Xòe ra chỉ là những giấc mơ hoang đường và sợ hãi Sa mạc rát khô tiếng nói Con chữ nối nhau chạy đi
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 35947)
Anh thầm hỏi Kanguru Có gì trong đôi mắt ướt Có phải nỗi lòng âm u Có chăng một đám âm hồn
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 36944)
Khi chúng mình làm yêu em quên sự sống co giãn theo vũ trụ đang căng mỏng quá mức xương thịt sắp tiếp cận những lỗ đen đào thải chùm sao bắc đẩu lạc bào thai hun hút
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 37481)
Tôi không biết mình ở đâu vào ngày mai? Khi ngày hôm nay kết thúc giống hệt ngày hôm qua và hôm qua nữa Những ngày hôm qua tôi đã đi qua là những ngày hôm qua không trở lại Tôi không biết mình ở đâu vào ngày mai?
30 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 37622)
Trầm Hương chuyển ngữ Khi chúng ta đã thôi nhau anh mới chợt nhận ra Rằng mùa thu đổi sắc lá thành màu mái tóc em Tròn như một vòng trong xoắn ốc như bánh xe trong bánh xe Không kết thúc hoặc bắt đầu trên guồng quay không dứt
20 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 34526)
Anh chạy, anh chạy, mưa treo trên cao Giấc ngủ mệt, đêm mỏi rời đôi chân Anh chạy theo em trong suốt cuộc mơ
20 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 36446)
em kéo cung tên anh C nhân mã cuộc viễn chinh mũi tên thủ hộ lịch sử man rợ chờ tái diễn những ký hiệu ám toán lời giáo huấn làm người chữ vạn ngược gây tương tàn thế giới sao sáu cạnh găm tai ương đạo phái máu lũ lụt từ bốn góc thái bình
20 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 108087)
Nơi dòng sông mang dáng hình loang đường chỉ tay buổi chiều như tôi và em đã mơ rồi cùng gặp lại ở một nơi nào đó bậc cầu thang lặng câm nước của ngàn năm Thác Bạc hình như em khóc! lừng lững trên cao tóc cội buông dòng