- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,367,970

Thơ: Còn Sót Lại Của Chiều

25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 34844)

Buồn miên man hoàng hôn. Buồn

chảy ra từ mười đầu ngón tay hoang mang.

Buồn

là máu.

Lênh láng chờ trăng lên

để lóng lánh.

Buồn là chất rắn

nóng chảy.

Đóng vảy trên da thịt. (Có vẻ như đã từng có

một vết thương bên trong.

Nhưng chính tôi

là vết thương của chiều.)

***

Buồn là không gian.

Tôi cứa vào trời xanh

ánh mắt mỉa mai chính mình.

Buồn

chảy ra từ tóc.

Từng sợi tóc nhỏ máu. Ngực nặng

dưới áp thấp của sự trở mặt.

Khó thở

tôi nhắm mắt.

Lắng nghe

từng giọt máu nhẫn nại bò từ tóc

thấm xuống đất.

Bung ra mầm

tuyệt tình.

***

Bông hoa say đắm không thể nở

bằng ánh sáng của những điều tầm thường.

Hạt giống

bay theo gió hờn ghen.

Rơi xuống

mặt đất hiểm trở.

Độ lượng mất giá. Khu vườn

ân cần một cách lên gân.

Khiến tôi

nôn nao thai nghén sự trả thù.

Nhưng

buồn đã chảy hết.

Tôi không còn nổi một

giọt máu.

Trên đầu tôi. Tóc

cũng trôi theo ánh đỏ

ráng chiều.

***

Vờ như níu kéo chân trời.

ánh mắt

anh.

Chạy trốn nụ cười của gió. Anh nhìn

xuống chân tôi nơi những con sâu

buồn đang ngọ nguậy và bò lên đầu gối.

Sắp đặt

kiểu dáng mới cho trật tự của tuyệt vọng.

Anh chạy

khỏi nỗi buồn của tôi trong buổi chiều

chắc chắn đang cắm đầu vào đêm.

Những chiếc rễ

tinh tế chối từ sự dịu dàng lừa bịp.

Ái tình héo rũ

trong chiếc bình chứa đầy tạp chất nhỏ nhen.

***

Tôi đã chảy hết máu buồn

trong buổi chiều kiễng chân.

Kiêu hãnh.

Khi đêm đến.

Chỉ còn lại hai ống chân

một vài con sâu vẫn còn ảo tưởng.

Ngọ nguậy. Và

găm lại trong kẽ ngón chân cái.

Là. Một lời nói

hoặc cái gì đó đại loại...

như

cái nhìn vô cảm của anh.

Phan Huyền Thư (20.04.05)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31888)
Như những chiếc bóng băng qua vùng mơ ước Bỏ lại sau lưng ở đáy ly cà phê Từng chuyến tàu băng đêm và nhớ
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31916)
Thế là chúng mình có ngôi nhà xinh với giàn hoa đậu biếc Giấc mơ tím lan toả không ngừng, nhuộm đôi môi em Nhuộm những đêm hoan say Vì đôi môi mở đón Anh, mà nụ hoa khắp nơi hé cánh
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30238)
Vậy là đâu còn cách chi được tìm về, núp sau hàng mi có lắm khi ấm áp sẫm buồn. Rối rắm. Hoặc chỉ giả bộ buồn đuôi mắt dài những mê lộ tình nhân
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 26790)
Bắt đầu nhớ những con hẻm Xe máy cùng bờ tường không sơn Thành phố cùng tầm nhìn trong veo Thành phố và những cơn mưa thầm lặng
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 26972)
Cuộc tình như gió thoảng Chẳng có gì để mơ Chẳng có gì để nhớ Chẳng có gì để chờ
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 27719)
Anh thấy cả mùa thu trong ánh mắt, Giọt lệ nào đã nhỏ xuống long lanh? Hãy giữ giùm anh một màu quá khứ Màu tím hoa sim hay tím lục bình?
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31465)
chỉ cần khoác lên chiếc áo là đời sống đã mang một khuôn mặt phỉnh, gạt mà em là yếu tố tất yếu để tôi tự lừa dối tôi
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31942)
môi đằm thắm khói thuốc giục cảm lượn múa giữa thinh không đêm ôm gọn quả trăng tròn lẳng
11 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28248)
Em về qua cửa giáo đường mở trang Cựu Ước nỗi buồn bỗng vui Chúa trên cao cũng mỉm cười bấc chưa thắp, nến đã ngời lửa thiêng
11 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 27027)
Mặt trời đang đi về hướng tây anh ơi mặt trời rồi sẽ hết chai rượu đỏ sẽ vơi những giọt cuối sẽ rụng cùng với mặt trời