- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,486,085

Thơ: Còn Sót Lại Của Chiều

25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 36158)

Buồn miên man hoàng hôn. Buồn

chảy ra từ mười đầu ngón tay hoang mang.

Buồn

là máu.

Lênh láng chờ trăng lên

để lóng lánh.

Buồn là chất rắn

nóng chảy.

Đóng vảy trên da thịt. (Có vẻ như đã từng có

một vết thương bên trong.

Nhưng chính tôi

là vết thương của chiều.)

***

Buồn là không gian.

Tôi cứa vào trời xanh

ánh mắt mỉa mai chính mình.

Buồn

chảy ra từ tóc.

Từng sợi tóc nhỏ máu. Ngực nặng

dưới áp thấp của sự trở mặt.

Khó thở

tôi nhắm mắt.

Lắng nghe

từng giọt máu nhẫn nại bò từ tóc

thấm xuống đất.

Bung ra mầm

tuyệt tình.

***

Bông hoa say đắm không thể nở

bằng ánh sáng của những điều tầm thường.

Hạt giống

bay theo gió hờn ghen.

Rơi xuống

mặt đất hiểm trở.

Độ lượng mất giá. Khu vườn

ân cần một cách lên gân.

Khiến tôi

nôn nao thai nghén sự trả thù.

Nhưng

buồn đã chảy hết.

Tôi không còn nổi một

giọt máu.

Trên đầu tôi. Tóc

cũng trôi theo ánh đỏ

ráng chiều.

***

Vờ như níu kéo chân trời.

ánh mắt

anh.

Chạy trốn nụ cười của gió. Anh nhìn

xuống chân tôi nơi những con sâu

buồn đang ngọ nguậy và bò lên đầu gối.

Sắp đặt

kiểu dáng mới cho trật tự của tuyệt vọng.

Anh chạy

khỏi nỗi buồn của tôi trong buổi chiều

chắc chắn đang cắm đầu vào đêm.

Những chiếc rễ

tinh tế chối từ sự dịu dàng lừa bịp.

Ái tình héo rũ

trong chiếc bình chứa đầy tạp chất nhỏ nhen.

***

Tôi đã chảy hết máu buồn

trong buổi chiều kiễng chân.

Kiêu hãnh.

Khi đêm đến.

Chỉ còn lại hai ống chân

một vài con sâu vẫn còn ảo tưởng.

Ngọ nguậy. Và

găm lại trong kẽ ngón chân cái.

Là. Một lời nói

hoặc cái gì đó đại loại...

như

cái nhìn vô cảm của anh.

Phan Huyền Thư (20.04.05)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 24555)
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu, Trần Trọng Dương, sinh năm 1980 tại Hà Nội. Tốt nghiệp Cao học ngành ngữ văn năm 2005 (chuyên ngành Hán Nôm). Có bài viết trên các báo trong nước, ngoài thơ tác giả còn mê nghiên cứu (Văn bản Nôm) gần bằng thơ, nhưng thời gian cho thơ lại ít hơn cho nghiên cứu...Hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Hợp Lưu trân trọng giới thiệu đến quí độc giả chùm thơ của Trần Trọng Dương.
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 21912)
đừng đóng lại ánh nhìn từng chìm em trong sóng sóng thương yêu đừng thõng cánh tay từng siết em rực nóng đừng bỏ đâu niềm si mê điên dại của cơn mưa cuối đông rây rắc cháy bỏng trái tim thanh xuân
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 21827)
Trải tơi khăn hứng hết phễu nước giọt bị cắn nắn bởi đôi con ngươi lá biến sắc đang trong tróc ven những gân khô sần sượng Lau sạch mặt nhựa băng thu âm và nhờ những nốt của lóng đông ca dán kín rãnh thở dài của nhóm thủy liễu trộn trạo khua vấp nhau quanh bụng chảo lộ thiên mốc ám
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 22980)
Em khóc nghiêng hén? Để nước mắt không chảy ngang cái mụt ruồi mà người ta nói là “thương phu trích lệ” Vậy là nước mắt không chảy nữa thôi Mà nước mắt nào chẳng chảy ra từ những nỗi đau
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 22786)
Hơi thở anh suy tư cấm từng vật lạ ném lên Trễ bước mây chiều mưa xám vũ khúc lượn uốn bờ âm ru buồn dáng tôi quay lên tròn
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 23353)
đây là lụa nhề nhễ mê man trong thân thể mê man những ngón trắng với xuống nghìn chớp sáng hoài nghi mệt mỏi
05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 23170)
Ba bài thơ trong tập Ở nơi ấy [thơ thời cuộc] (chưa in) NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ GIA SẢN [Trích đoạn phim câm] (cảm tác từ Bắc Phi) Người đàn bà đội gia sản đi theo triền sông cùng dòng người lọt thỏm giữa lòng sa mạc túm bao nhỏ trên thúng to bé thơ bưng nách năm đứa con rạc bước sau lưng
30 Tháng Sáu 200912:00 SA(Xem: 91333)
và, đ.cường. nhớ n.dũng. 1. tráng lớp men dậy thì cho nắng. lá kẻ nhạc vách tường. nốt-chân-chim, ra ràng - - thất lạc /sóng / linh hồn ai rưng, rưng: ký-hoạ-gió.
29 Tháng Năm 200912:00 SA(Xem: 22799)
Dòng sông mầu xanh trôi trong lá mắt Những cánh buồm nâu cộng những cánh buồm Trời trong và mềm như một hơi thở Gió từ mạn nào tha thướt bay lên
29 Tháng Năm 200912:00 SA(Xem: 23826)
Rồi thì ai cũng biết Nước đã kết thúc cuộc chơi Những mộng mơ quầng quã trong nhà Thi thoảng ngó ra chiều tạt nhạt Mưa vẫn sa trùng trùng ướt tuổi tên vua chúa ướt xuyên qua những chân lý bập bùng Vinh quang và đắng cay cùng ướt