- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CÂY THÔNG GIÁNG SINH

29 Tháng Mười Hai 20252:21 SA(Xem: 1507)
Ba Và Mùa Đông- photo by đh.
Ba và mùa Đông- ảnh Đặng Hiền - Dec




Đặng Hiền

CÂY THÔNG GIÁNG SINH

 

Tôi là người vượt biển.
Một người tỵ nạn của những năm đầu thập niên 80.
Đặt chân lên đất Mỹ với hai bàn tay trắng và vài bộ quần áo cũ — cùng một niềm tin mỏng manh rằng, ở đâu đó phía trước, đời mình rồi cũng sẽ có mùa đông bớt lạnh.

Đêm Giáng Sinh vừa qua, trong căn nhà yên ắng, con gái tôi kể lại một câu chuyện cũ. Một mùa Giáng Sinh của nhiều năm về trước, khi anh em nó còn đang đi học, khi BA tôi — ông nội của tụi nhỏ — vẫn còn ngồi đó, chậm rãi nhìn quanh căn phòng.

Hôm ấy, gần đến lễ Noel, ông nội bỗng chép miệng, giọng buồn buồn:

Nô-en năm nay sẽ vui biết mấy nếu nhà mình có cây thông để đón lễ Chúa Giáng Sinh…

Nói xong, ông im lặng. Khuôn mặt già nua thoáng một nỗi buồn không giấu được.

Hai đứa nhỏ nghe vậy, nhìn nhau. Không ai nói gì thêm. Nhưng sau đó, con gái tôi bàn với anh trai kề nó, rồi hai anh em rủ nhau ra Ward Mart. Chúng gom góp số tiền dành dụm ít ỏi để mua một cây thông nhựa, chỉ mong mang về nhà, cho ông nội có chút không khí Giáng Sinh mà vui lòng.

Đến quầy tính tiền, hai đứa mới biết mình chỉ đủ tiền mua mỗi cây thông. Những bóng đèn, những quả châu nhựa lấp lánh để trang trí — đành phải để lại. Chúng thì thầm với nhau, rồi quyết định: có cây thông cũng được rồi.

Trả tiền xong, hai anh em đẩy xe đi ra cửa.

Bỗng nhiên, cô thâu ngân gọi lại.

Cô xách theo những món đồ trang trí mà hai đứa đã để lại, đặt hết vào xe, rồi mỉm cười nói:

You forgot these things. These things were paid already.
Merry Christmas and Happy New Year.


Kể đến đây, con gái tôi cười, nói rằng chắc cô thâu ngân đã nghe hai đứa bàn chuyện với nhau. Có lẽ cô thấy thương, nên âm thầm trả tiền giúp, rồi bảo rằng tụi nhỏ “quên” không lấy đồ.

Mùa Giáng Sinh năm ấy, ông nội vui vô cùng. Cây thông nhỏ, không sang trọng, nhưng sáng đèn. Và trong căn nhà tỵ nạn ấy, Giáng Sinh đã thực sự đến.

Nghe con kể xong, tôi không kìm được nước mắt.


Ba tôi đã qua đời ba năm trước.

Tôi vội đứng lên, đi vào phòng vệ sinh, để che đi những giọt nước mắt đang lặng lẽ rơi. Không chỉ vì nhớ cha, mà còn vì nhận ra: trong đời mình, giữa những tháng năm lưu lạc, đã có những mùa Giáng Sinh được thắp sáng không phải bằng tiền bạc, mà bằng lòng nhân ái thầm lặng của những con người xa lạ.

Và những món quà quý giá nhất — đôi khi — đến từ một câu nói giản dị:

“You forgot these things.”

 

ĐẶNG HIỀN

DEC. 27, 2025



______ 

THE CHRISTMAS TREE

I am a boat person.
A refugee from the early years of the 1980s.

When I set foot in America, I had nothing but a few old sets of clothes and a fragile belief that somewhere ahead, life might one day feel less cold.

This past Christmas Eve, in the quiet of our home, my daughter told me an old story. It was a Christmas from many years ago, when she and her brothers were still in school, when my father — their grandfather — was still there, sitting quietly and looking around the room.

That year, as Christmas drew near, my father sighed softly and said, almost to himself:

“Christmas would be so much happier this year if our home had a tree to welcome the birth of Christ…”

After that, he fell silent. On his aged face was a sadness he could not hide.

The children heard him. They looked at each other. No one said a word. But later, my daughter spoke with her older brother, and the two of them decided to go to Walmart together. They gathered the little money they had saved, hoping to buy a small artificial Christmas tree to bring home — just to give their grandfather a bit of Christmas joy.

At the checkout counter, they realized their money was only enough for the tree itself. The lights, the shiny plastic ornaments — they had to leave behind. They whispered to each other and agreed: the tree alone would have to be enough.

After paying, they pushed the cart toward the exit.

Suddenly, the cashier called out to them.

She carried over the decorations they had left behind, placed them into the cart, smiled, and said:

“You forgot these things. These things were already paid for.
Merry Christmas and Happy New Year.”

At this point in the story, my daughter smiled and said that the cashier must have overheard their conversation while they were in line. Perhaps she felt sorry for them, quietly paid for the decorations herself, and then said the children had simply “forgotten” to take them.

That Christmas, their grandfather was overjoyed. The tree was small, not expensive, but it was lit. And in that refugee household, Christmas truly arrived.

Listening to my daughter finish the story, I could not hold back my tears.
My father passed away three years ago.

I had to stand up and go into the bathroom to hide the tears quietly falling. Not only because I missed my father, but because I realized that in my life — amid years of displacement and struggle — there were Christmas seasons lit not by money, but by the silent kindness of strangers.

And the most precious gifts, sometimes, come wrapped in a simple sentence:

“You forgot these things.”

 

DANG HIEN

Dec. 27, 2025

-DAD and Winter- photo DH. (Dec -2016)

 




Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Mười Hai 20252:15 SA(Xem: 1341)
Nhờ có Facebook mình và Miên đã gặp lại nhau. Cô bạn thuở xưa của tuổi học trò đầy mơ và mộng. Bây giờ mỗi đứa một mảnh đời riêng, Miên sung sướng bình yên và hạnh phúc bên chồng. Mình gãy cánh uyên ương từ khi còn rất trẻ nhưng cuối cùng mình cũng có được chút hạnh phúc bình yên bên con và cháu của mình. Hai đứa gặp nhau mình tíu tít kể chuyện vui buồn nhắc chuyện ngày xưa.
13 Tháng Mười Hai 20254:25 CH(Xem: 1822)
Được tin nghệ sĩ Thương Tín mất, xin được thắp nén nhang tưởng nhớ anh bằng kỷ niệm sâu sắc này, trong lần duy nhất được cộng tác với anh trong bộ phim “Thì thầm cao nguyên”: ...Thế là, tôi đã có dịp lang thang mấy tuần liền ở những vùng sâu vùng xa gian khổ nhất của tỉnh Bình Phước để lấy cảm xúc và thu thập tư liệu viết kịch bản phim... Ở xứ sở cao su bạt ngàn, một số cán bộ huyện - xã đã trở thành những “lãnh chúa” mới, chiếm dụng những diện tích đất lớn cho bản thân, còn không ít người công nhân cao-su đang dần trở lại thân phận chẳng kém thời mộ phu thực dân… Tại những vùng của người dân tộc S’ tiêng nơi cực Nam dãy Trường Sơn này, cuộc sống của đồng bào vô cùng gian khổ…
08 Tháng Mười Hai 20257:59 CH(Xem: 2336)
Hồi còn nhỏ tôi thích nhất là được đi chùa với bà Nội. Lớn lên tí nữa tôi cũng thích đi chùa. Và sau này tôi không còn trẻ nữa tôi vẫn thích đi chùa nhưng thường tự đi chỉ một mình. Nơi tôi đến đó là chùa Long Khánh Qui Nhơn, nhưng chẳng phải đến để tu tập đâu mà đến chỉ để tìm khoảng không gian yên tĩnh chỉ có ở cảnh chùa.
08 Tháng Mười Hai 20256:59 CH(Xem: 2535)
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (*). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness (397 trang; 25 chương đánh số từ 1 đến 25; Nhà Xuất bản Penguin Press, New York, 2025) . Tác phẩm mới nầy nhanh chóng được các danh sách uy tín của Amazon xếp vào một trong những cuốn sách được mong chờ nhất trong năm 2025(**) và xác nhận Ocean Vuong đã chuyển từ “ngôi sao mới của thơ ca” thành “một trong những giọng văn triển vọng của thế kỷ XXI”.
26 Tháng Mười Một 202510:59 CH(Xem: 2483)
Có một lần, ăn một món ăn giống ngày xưa mình đã từng ăn, nên thấy nhớ mẹ, mình viết lên facebook "Món ăn mẹ nấu". / Một anh bạn trên face còm vào bảo mình rằng: "Sao cứ phải là món ăn mẹ nấu? ai cũng cứ rập khuôn rằng chỉ có mẹ mới có món ăn để con cái nhớ. Sao lại không là ba kia chứ". Mình buồn cười về cách dỗi của anh bạn ấy song điều đó cũng làm mình nghĩ lại.
18 Tháng Mười Một 20257:53 CH(Xem: 3030)
Năm 1998- Tôi nhớ thời đó mình nhác học, hay đi chơi điện tử và mượn sách văn viết riêng về từng tác giả về đọc hết, đọc cũng không hiểu gì nhiều mà đọc vì thích thôi. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi làm siêng dành cho môn Toán, trong cái điều kiện là hôm đó cúp điện nữa, tự dưng có nhã hứng lấy bài tập toán ra làm. Ba là người dạy cho tôi, và trước khi giải ba hỏi: "Con muốn giải theo cách của ba, hay giải theo cách của thầy trên trường?"
18 Tháng Mười Một 20257:28 CH(Xem: 2865)
Khi qua Mỹ định cư,tôi liên lạc ngay với Trần Hoài Thư (cuối năm 2005). Mãi đến 12 năm sau (2017) khi về hưu, tôi mới có dịp liên lạc với nhà văn Lê Thị Huệ và nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Vy Khanh. Những người nầy đã khuyến khích tôi cầm bút trở lại.
18 Tháng Mười Một 20257:22 CH(Xem: 3209)
Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta? Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu. Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống t Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tì
09 Tháng Mười Một 202510:13 CH(Xem: 3376)
Đêm qua bão đi ngang qua Qui Nhơn. Mưa to lắm, gió phần phật rít lên từng cơn mưa theo tiếng hú của mùa dông bão. May quá, tôi đã về nhà bình an. / Mấy ngày đi bụi, bù lăn bù lóc dầm mưa dãi nắng bên ngoài tôi sốt rồi. Hôm qua đầu choáng váng, nhức đau cả toàn thân; tôi ghé trạm xá đo huyết áp nhưng huyết áp không sao mà tôi sốt lên đến 40 độ... Là tôi đó, cái tuổi 60 đã già rồi mà lại không ở yên một chỗ cứ thích rong chơi. Đêm nay, tôi trùm mền nằm nghe bão dông, tôi lạnh đến run người. Thành phố lại bị cúp điện, điện thoại hết pin không thể sạc được, tôi nằm chờ trời sáng.
21 Tháng Mười 202512:14 SA(Xem: 3895)
Gặp gỡ trò chuyện với hậu duệ của cụ Mai Khắc Đôn, nghe kể một vài kỷ niệm về Hoàng Phi Mai Thị Vàng (Vợ vua Duy Tân, con gái của quan thượng thư Bộ Lễ Mai Khắc Đôn