- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CÂY THÔNG MÙA GIÁNG SINH

29 Tháng Mười Hai 20252:21 SA(Xem: 10181)
Ba Và Mùa Đông- photo by đh.
Ba và mùa Đông- ảnh Đặng Hiền - Dec




Đặng Hiền

CÂY THÔNG MÙA GIÁNG SINH

 

Tôi là người vượt biển.
Một người tỵ nạn của những năm đầu thập niên 80.
Đặt chân lên đất Mỹ với hai bàn tay trắng và vài bộ quần áo cũ — cùng một niềm tin mỏng manh rằng, ở đâu đó phía trước, đời mình rồi cũng sẽ có mùa đông bớt lạnh.

Đêm Giáng Sinh vừa qua, trong căn nhà yên ắng, con gái tôi kể lại một câu chuyện cũ. Một mùa Giáng Sinh của nhiều năm về trước, khi anh em nó còn đang đi học, khi BA tôi — ông nội của tụi nhỏ — vẫn còn ngồi đó, chậm rãi nhìn quanh căn phòng.

Hôm ấy, gần đến lễ Noel, ông nội bỗng chép miệng, giọng buồn buồn:

Nô-en năm nay sẽ vui biết mấy nếu nhà mình có cây thông để đón lễ Chúa Giáng Sinh…

Nói xong, ông im lặng. Khuôn mặt già nua thoáng một nỗi buồn không giấu được.

Hai đứa nhỏ nghe vậy, nhìn nhau. Không ai nói gì thêm. Nhưng sau đó, con gái tôi bàn với anh trai kề nó, rồi hai anh em rủ nhau ra Ward Mart. Chúng gom góp số tiền dành dụm ít ỏi để mua một cây thông nhựa, chỉ mong mang về nhà, cho ông nội có chút không khí Giáng Sinh mà vui lòng.

Đến quầy tính tiền, hai đứa mới biết mình chỉ đủ tiền mua mỗi cây thông. Những bóng đèn, những quả châu nhựa lấp lánh để trang trí — đành phải để lại. Chúng thì thầm với nhau, rồi quyết định: có cây thông cũng được rồi.

Trả tiền xong, hai anh em đẩy xe đi ra cửa.

Bỗng nhiên, cô thâu ngân gọi lại.

Cô xách theo những món đồ trang trí mà hai đứa đã để lại, đặt hết vào xe, rồi mỉm cười nói:

You forgot these things. These things were paid already.
Merry Christmas and Happy New Year.


Kể đến đây, con gái tôi cười, nói rằng chắc cô thâu ngân đã nghe hai đứa bàn chuyện với nhau. Có lẽ cô thấy thương, nên âm thầm trả tiền giúp, rồi bảo rằng tụi nhỏ “quên” không lấy đồ.

Mùa Giáng Sinh năm ấy, ông nội vui vô cùng. Cây thông nhỏ, không sang trọng, nhưng sáng đèn. Và trong căn nhà tỵ nạn ấy, Giáng Sinh đã thực sự đến.

Nghe con kể xong, tôi không kìm được nước mắt.


Ba tôi đã qua đời ba năm trước.

Tôi vội đứng lên, đi vào phòng vệ sinh, để che đi những giọt nước mắt đang lặng lẽ rơi. Không chỉ vì nhớ cha, mà còn vì nhận ra: trong đời mình, giữa những tháng năm lưu lạc, đã có những mùa Giáng Sinh được thắp sáng không phải bằng tiền bạc, mà bằng lòng nhân ái thầm lặng của những con người xa lạ.

Và những món quà quý giá nhất — đôi khi — đến từ một câu nói giản dị:

“You forgot these things.”

 

ĐẶNG HIỀN

DEC. 27, 2025



______ 

THE CHRISTMAS TREE

I am a boat person.
A refugee from the early years of the 1980s.

When I set foot in America, I had nothing but a few old sets of clothes and a fragile belief that somewhere ahead, life might one day feel less cold.

This past Christmas Eve, in the quiet of our home, my daughter told me an old story. It was a Christmas from many years ago, when she and her brothers were still in school, when my father — their grandfather — was still there, sitting quietly and looking around the room.

That year, as Christmas drew near, my father sighed softly and said, almost to himself:

“Christmas would be so much happier this year if our home had a tree to welcome the birth of Christ…”

After that, he fell silent. On his aged face was a sadness he could not hide.

The children heard him. They looked at each other. No one said a word. But later, my daughter spoke with her older brother, and the two of them decided to go to Walmart together. They gathered the little money they had saved, hoping to buy a small artificial Christmas tree to bring home — just to give their grandfather a bit of Christmas joy.

At the checkout counter, they realized their money was only enough for the tree itself. The lights, the shiny plastic ornaments — they had to leave behind. They whispered to each other and agreed: the tree alone would have to be enough.

After paying, they pushed the cart toward the exit.

Suddenly, the cashier called out to them.

She carried over the decorations they had left behind, placed them into the cart, smiled, and said:

“You forgot these things. These things were already paid for.
Merry Christmas and Happy New Year.”

At this point in the story, my daughter smiled and said that the cashier must have overheard their conversation while they were in line. Perhaps she felt sorry for them, quietly paid for the decorations herself, and then said the children had simply “forgotten” to take them.

That Christmas, their grandfather was overjoyed. The tree was small, not expensive, but it was lit. And in that refugee household, Christmas truly arrived.

Listening to my daughter finish the story, I could not hold back my tears.
My father passed away three years ago.

I had to stand up and go into the bathroom to hide the tears quietly falling. Not only because I missed my father, but because I realized that in my life — amid years of displacement and struggle — there were Christmas seasons lit not by money, but by the silent kindness of strangers.

And the most precious gifts, sometimes, come wrapped in a simple sentence:

“You forgot these things.”

 

DANG HIEN

Dec. 27, 2025

-DAD and Winter- photo DH. (Dec -2016)

 




Ý kiến bạn đọc
08 Tháng Sáu 202610:45 CH
Khách
Câu chuyện ngắn nhưng cảm động ./.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Tám 202611:11 CH(Xem: 349)
Dòng sống cũng như một dòng sông; có những con nước bất ngờ và những khúc quanh nghiệt ngã. Tôi quyết định chuyến đi từ Mỹ về cao nguyên Đắk Lắk - Buôn Ma Thuột chỉ trong vòng mười lăm phút trước một ngọn trào tỉnh cảm đòi hỏi cần đến một chuyến đi xa.
11 Tháng Bảy 20265:19 CH(Xem: 2430)
-Năm 1978 Tôi đặt chân đến Úc sau hơn 9 tháng ở Indonesia, dừng Sydney chuyển tiếp đến Thành phố một ngày có bốn mùa là Melbourne, chuyến bay Qantas khổng lồ 747 chở một nhóm 100 người chia ra lên khu vực thượng hạng trên chóp mũi. Tôi mang đôi dép hai màu chiếc đực chiếc cái đi bơ vơ giữa đám đông người Việt gốc Tàu cùng vali sang trọng.
08 Tháng Bảy 20265:41 CH(Xem: 2194)
Sinh 1946, tôi rời Việt Nam năm 1982 – 36 tuổi – và sống tại Mỹ từ đó cho đến bây giờ ở tuổi 80. Năm nay – 2026 – Mỹ kỷ niệm 250 năm ngày lập quốc. Nhìn lại bản thân và gia đình mình, chúng tôi đã được sống trên đất nước này ngót một phần năm chặng đường của dòng lịch sử Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. / Càng đến tuổi xế chiều, rồi... chạng vạng cuộc đời, sự ra đi vĩnh viễn không còn là vấn đề bận tâm như thời còn trẻ mà chỉ còn lại nỗi ám ảnh tuổi già là “ra đi như thế nào”. Có lúc nghe tin người bạn, người thân làm ăn kiếm bạc triệu đô la tôi vẫn chúc mừng nhưng với tâm trạng dửng dưng như mùa thu lá rụng. Nhưng nghe tin một bạn già vừa thảnh thơi an nhiên ra đi nhanh như khuất bóng chiều, tôi lại mừng đến xúc động và ước chi mình cũng sẽ ra đi nhanh và nhẹ như giấc ngủ qua đêm. Thì ra, cái “nỗi niềm canh cánh” của đời người cũng đổi thay theo thời gian qua những chặng đường đời.
26 Tháng Sáu 20264:45 CH(Xem: 2786)
Tấm vé World Cup đầu tiên / Mùa hè năm 2026, thế giới quay cuồng trong bầu không khí cuồng nhiệt của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Giữa mùa náo nhiệt ấy, tôi cũng có được niềm vui thầm kín nhưng mãnh liệt: lần đầu tiên chính thức sở hữu hai tấm vé xem World Cup trực tiếp (một cho tôi, một cho người con ) .
26 Tháng Sáu 20262:03 CH(Xem: 2423)
Tôi không sống bằng nghề báo nhưng luôn dành cho nghề báo một sự yêu quý đặc biệt. Dù công việc chính là một nghề khác, thỉnh thoảng tôi vẫn cộng tác với một vài tờ báo, có bài được đăng và nhận nhuận bút. Vì thế, tôi có cơ hội quan sát báo chí từ một khoảng cách vừa đủ gần để thấy những giá trị đáng trân trọng, đồng thời cũng nhận ra không ít vấn đề tồn tại.
05 Tháng Sáu 20262:52 CH(Xem: 4005)
Thời gian trôi nhanh quá! Loay hoay đã đến ngày Đại tường của chị, rồi đến của anh, cách nhau đúng một tháng. Anh chị đã đến và rời cõi đời này như đôi chim liền cánh, luôn ở bên nhau. Khi chim Yến bay về nơi miên viễn, hậu sự đã xong, chẳng còn chi vướng bận, cũng là lúc anh giã từ cõi thế.
28 Tháng Hai 20263:32 SA(Xem: 6431)
Vốn âm nhạc của tôi không có bao nhiêu, nghèo nàn lắm. Có thể nói tôi rất dốt về âm nhạc. Đây là sự thực và đôi lúc, một mình suy tư, đem lòng đối diện với lòng, tôi tự cảm thấy có một chút xấu hổ. Không phải là tôi không được học nhạc. Trái lại, hệ thống giáo dục thời chúng tôi, thuở xa xưa ấy, ba phần tư thế kỷ tức 75 năm trước đây, từ lớp Đệ Thất (lớp 6 bây giờ), năm đầu tiên của bậc Trung-Học phổ thông, môn âm nhạc đã có trong chương trình giảng dạy. Ngoài những môn học chính như Việt Văn, Toán, Lý Hóa, Sinh Ngữ v.v. mỗi tuần còn có ba giờ dạy môn học phụ: một giờ “Họa”, một giờ “Hán Văn”, một giờ “Nhạc”. Học sinh chúng tôi thời đó, tiếp thu ba môn học phụ này để bổ túc kiến thức phổ thông, và chỉ được dạy ở Trung-Học Đệ-Nhất-Cấp, nay gọi là Trung-Học Cơ-Sở…
19 Tháng Hai 202611:49 CH(Xem: 9017)
Tôi chỉ thấy dễ chịu khi máy bay hạ cánh xuống California. Không phải vì nước Mỹ tốt hơn. Mà vì tôi vừa rời khỏi một nơi khiến lòng mình nặng trĩu. Một tháng đi qua Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội. Một tháng đủ để cảm nhận nhịp thở của một đất nước đang lớn lên – nhưng lớn lên như một đứa trẻ không được hỏi ý kiến mình muốn trở thành ai.
08 Tháng Hai 20267:36 CH(Xem: 7832)
Nhà Ba Má tôi ở ngay phố chợ Qui Nhơn, một căn nhà rộng lớn rất đẹp. Ngày xưa xa xôi thời còn nhỏ, mỗi năm đến độ xuân về, nhà tôi thường có một chậu mai đẹp chưng giữa phòng khách thật sang trọng. Ngày ấy mấy anh em tôi thường lấy những tấm thiệp chúc xuân be bé gắn lên cành mai. Mai vàng nở tươi, e ấp dịu dàng trong tiếng nhạc xuân nghe rộn rã xuân về.
07 Tháng Hai 202610:48 CH(Xem: 9006)
Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* gần nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Nguyễn Thị Bưởi là con gái Kim Long, xứ mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. Dòng sông Kẻ Vạn ngày ấy trong đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi, từng ngọn rêu dưới đáy. Không chỉ là mùi thơm của gừng, mà là mùi vị của sự tảo tần, của bàn tay chịu thương chịu khó bắt đầu vào vụ mứt Tết.