- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

KỂ CHUYỆN FIFA WORLD CUP 2026

26 Tháng Sáu 20264:45 CH(Xem: 1527)

 

KỂ CHUYỆN FIFA WORLD CUP 2026

 

                                                                              Phan Tấn Uẩn

 

 

Phan Tấn Uẩn 1      

 

Tấm vé  World Cup đầu tiên

Mùa hè năm 2026, thế giới quay cuồng trong bầu không khí cuồng nhiệt của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Giữa mùa náo nhiệt ấy, tôi cũng có được niềm vui thầm kín nhưng mãnh liệt: lần đầu tiên chính thức sở hữu hai tấm vé xem World Cup trực tiếp (một cho tôi, một cho người con ) .

Mọi thủ tục được người con thao tác cẩn thận trên hệ thống của FIFA từ ngày 11 tháng 2. Đó là trận đấu ở bảng C giữa Scotland và Brazil tại sân vận động Hard Rock Stadium, Miami. Chi phí tổng cộng cho hai tấm vé hạng hai, bao gồm cả thuế , lên tới gần $2,800. Một con số không hề nhỏ. Nhưng với tôi, bấy nhiêu đó đổi lấy một "trận cười hiếm hoi" đã không uổng phí mà còn xứng đáng. World Cup bốn năm mới có một lần. Bốn năm sau, biết mình có còn …

 

Khi tôi đăng thông báo mua được vé lên trang cá nhân, giá vé trên thị trường lúc đó đã vọt lên $2,000 một vé. Trận đấu này trở thành một trong những trận vòng loại có tốc độ tăng giá nhanh thứ hai giải đấu. Nhưng tôi không quan tâm đến giá trị đầu cơ. Nhìn vào lịch thi đấu tháng Sáu, tôi tưởng tượng mình sẽ ngồi giữa một biển người, giữa những tiếng hò reo sấm dậy, tận mắt chứng kiến trận đấu thật , không qua màn ảnh nhỏ…

Mua vé lúc này, tôi hiểu mình đang mua một kỷ niệm. Nó như một liều vitamin tinh thần… để khi ngày hội đi qua, mình có thể lặng lẽ ngồi một mình, mỉm cười : “Ồ, ta đã từng ở đó, trong một khoảnh khắc… ” Như thế cũng đủ cho một tuổi già  trở thành con trẻ…

 

   Hard Rock Stadium – Thánh đường của những giấc mơ hoán đổi

 

Phan Tấn Uẩn 2
Hard Rock Stadium trong trận đấu ngày 24/6 của  World Cup 2026

(chụp lại trên màn hình ngày 25/6)

 

Để chuẩn bị cho chuyến đi, tôi đã tìm hiểu kỹ về nơi mình sẽ đến. Sân vận động Hard Rock Stadium, nằm tại phía Bắc Miami, vốn không phải là một sân bóng đá (soccer) thông thường. Nó là một “thánh đường” khổng lồ được xây dựng dành riêng cho bóng bầu dục Mỹ (American football) – môn thể thao vua của Mỹ , và là sân nhà của đội bóng lừng danh Miami Dolphins.

 

Để phục vụ cho ngày hội lớn nhất hành tinh, FIFA đã thuê và biến nơi đây thành một trong những sân khấu bóng đá hiện đại bậc nhất thế giới. Việc “hoán đổi” này mang một ý nghĩa rất thú vị. Hai nền văn hóa thể thao, hai tư duy tổ chức khác biệt nay được thu nhỏ và lồng ghép vào trong một công trình kiến trúc.

 

Với sức chứa lớn hơn 65.000 chỗ ngồi, Hard Rock Stadium sừng sững như một pháo đài hiện đại giữa lòng Florida. Điểm đặc trưng nhất của công trình trị giá hàng trăm triệu đô này chính là bốn vòm tháp thép trắng muốt, cao vút lên bầu trời như những cột buồm của một con tàu tương lai. Hệ thống mái che dạng mở (open-air canopy) được thiết kế vô cùng thông minh: nó che phủ đến 92% các hàng ghế khán đài để bảo vệ người hâm mộ khỏi cái nắng thiêu đốt hay những cơn mưa nhiệt đới bất chợt của Miami, nhưng lại để lộ một khoảng trống hình chữ nhật hoàn hảo ở giữa để ánh sáng tự nhiên đổ xuống mặt cỏ.

 

Để đón chào các vũ công Brazil và những chiến binh Scotland, mặt sân cỏ nhân tạo thường ngày của bóng bầu dục đã được dỡ bỏ hoàn toàn. Thay vào đó, ban tổ chức đã kỳ công thảm lại bằng loại cỏ tự nhiên đạt chuẩn cao của FIFA, được chăm sóc bằng công nghệ định vị và ánh sáng nhân tạo suốt nhiều tháng trời. Bao quanh mặt cỏ là những màn hình LED khổng lồ treo ở bốn góc sân, rộng hàng trăm mét vuông, sẵn sàng truyền đi từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt của các siêu sao thế giới…

 

  Khúc quanh nghiệt ngã ở Fort Lauderdale


Chuyến đi được lên kế hoạch đàng hoáng. Người con đặt phòng trước cả tháng tại Hampton Inn ,Fort Lauderdale-City, kèm theo một chỗ đậu xe gần sân vận động với giá $200.

Đúng 7 giờ rưỡi sáng ngày 23 tháng 6, bốn người trong gia đình chúng tôi khởi hành từ Gainesville, hướng về phía Nam. Không biết đường sá có do mùa lễ hội hay không, sao ta thấy nó đông đến nghẹt thở. Trên đường đi, chúng tôi ghé vào quán Pho Bar để ăn trưa. Giao thông bị nghẽn khiến chuyến đi kéo dài hơn dự kiến, mãi đến 2 giờ chiều chúng tôi mới tới được khách sạn thay vì giữa trưa như dự tính. Sau khi nhận phòng, đi tham quan thành phố, mua sắm lặt vặt, mấy bà thong thả đi làm tóc. Buổi tối, người con, một kỹ sư điện toán,  tranh thủ ghé sòng bài giải trí, còn tôi ở lại phòng nằm nghỉ, dưỡng sức cho trận cầu đỉnh cao ngày mai.

Thế nhưng, "bóng ma" tuổi tác đã không buông tha. Ở tuổi tám mươi tư, việc phải ngồi xe liên tục suốt một chặng đường dài ... Khi đang di chuyển thì không sao, nhưng khi đêm xuống, cơn mệt mỏi bắt đầu hành hạ dữ dội. Tôi nằm trằn trọc không thể nào chợp mắt. Kiểm tra máy lạnh, nhiệt độ đang để ở mức 67 độ F (gần 19 độ C) – quá lạnh so với mức 80 độ F mà tôi vẫn quen dùng ở nhà.

 

Tôi gượng dậy tắt máy lạnh, người nhá phải cạo gió, xoa bóp hồi sức. Sức khỏe từ từ trở lại, nhưng đầu óc tôi bắt đầu làm một phép tính thực tế đầy khắc nghiệt: Nếu ngày mai vẫn mê xem đá banh, chúng tôi phải khởi hành từ 8 giờ sáng để đến bãi xe, sau đó đi bộ một quãng đường dài dưới cái nắng Florida để vào sân lúc 6 giờ tối , tức phải có mặt ít nhất 5 tiếng đồng hồ trước giờ bóng lăn . Thể trạng tôi hoàn toàn không thể chịu đựng nổi nhiệt độ và cường độ ấy. Tôi buộc phải gọi cho con trai đang ở sòng bài: “ Ngày mai chắc ba không đi ,đứng, ngồi  suốt ngày được... Con tìm cách bán ngay hai cái vé …” Người con  tức tốc chạy về phòng. Nhìn sắc diện tôi , nó hiểu tình hình không ồn . Nó lập tức  tìm cách sang nhượng lại vé. Nhưng trớ trêu thay, hai chiếc vé điện tử do FIFA gửi về được bảo mật nghiêm ngặt, gắn liền với tài khoản chính chủ và không cho phép chuyển nhượng thông qua bất kỳ bên thứ ba nào. Hệ thống của FIFA cũng tuyệt nhiên không có điều khoản hoàn trả. Đến tận 2 giờ sáng, người con mệt mỏi buông máy, bất lực báo tin không thể bán được.

 

Hai tấm vé trị giá gần ba ngàn đô coi như vứt bỏ.Những hào hứng trong tôi tan biến, chỉ còn thất vọng ê chề : chỉ lo chuyện sáng mai trở về Gainesville ?

 

Cái kết bất ngờ ở Canteen và triết lý "Hậu Kiết"

 

6 giờ sáng ngày 24 tháng 6, tôi thức dậy sau một đêm ngủ chập chờn. Để thư giãn gân cốt, tôi đi bộ một vòng quanh khuôn viên khách sạn rồi bước vào canteen ăn sáng.Chính tại không gian nhỏ bé này, một cảnh tượng bất ngờ đập vào mắt tôi. Một nhóm cổ động viên Brazil mặc áo vàng xanh truyền thống đang ngồi tụ tập. Họ mang đến một bầu không khí cuồng nhiệt đặc trưng của xứ sở Samba — nơi mà bóng đá không đơn thuần là một môn thể thao, mà là một thứ tôn giáo không tuyên cáo nhưng ai nấy đều kính ngưỡng. Sân cỏ chính là thánh đường, trái bóng là đức tin, và mỗi trận đấu là một buổi lễ đại triều nơi hàng triệu tâm hồn cùng chung một nhịp đập.

 

Dù trận đấu chưa diễn ra, họ đã biến phòng ăn chật hẹp thành một lễ hội đường phố thu nhỏ. Họ mang theo tinh thần hoang dại, rực lửa, giăng cờ, ca hát và hò reo cổ vũ vô cùng náo nhiệt. Nhìn nhóm Brasil nhuộm vàng cả một góc phòng, tôi hiểu rằng họ có thể chia rẽ vì nhiều thứ, nhưng khi khoác lên mình màu áo biểu tượng quê hương, họ là một thể thống nhất. Sự cuồng nhiệt ấy không có chỗ cho sự cực đoan, mà đầy tính nhân văn và chia xẻ.Nhìn những ánh mắt rạo rực của họ , tôi gọi ngay người con : “Cơ hội đây rồi, con lại phía nhóm cổ động viên Brazil kia thử xem...”

 

Người con cầm điện thoại bước đến, lịch sự bắt chuyện với hai người đàn ông lớn tuổi có vẻ là trưởng nhóm. Nó mở ứng dụng cá nhân, chứng minh hai tấm vé chính chủ của mình, rồi thành thực giải thích về sự cố sức khỏe của tôi đang ngồi ở một bàn ăn cạnh đó. Lòng đồng cảm của những người hâm mộ chân chính đã gặp nhau. Sau gần ba mươi phút trao đổi qua lại, hai người đàn ông Brazil gọi điện cho các nhóm bạn của họ. Kết quả thật kỳ diệu: họ dẫn người con đến gặp trực tiếp những người đồng hương đang thực sự cần vé vào sân.

 Thời gian gấp rút và được gặp những người tử tế, hai bên nhanh chóng đạt được thỏa thuận : Nhượng lại cặp vé với giá giảm bớt $1,000 so với giá gốc $2,800. Một giải pháp vẹn cả đôi đường: chúng tôi thu hồi lại được $1,800 tưởng như đã mất trắng, còn những người bạn Brazil thì có được tấm vé để vào sân cổ vũ cho đội nhà …

 

Bước lên xe trở về nhà, tôi nhìn ra cửa kính, lòng nhẹ nhõm đến lạ . Đúng là một chuyến đi tưởng như“Tiền hung”  hóa ra là “ hậu kiết”. Cái "hung" của tuổi tác, của sự cố sức khỏe ban đầu tưởng như đã phá hỏng tất cả, nhưng cái "kiết" của tình người, của những nhân duyên gặp gỡ bất ngờ đã hóa giải mọi muộn phiền.

Văn chương hay cuộc đời, suy cho cùng, đẹp nhất vẫn là ở những khúc quanh không ngờ tới như thế.

 



Gainesville

(25/6/2026)
Phan Tấn Uẩn

 

 

   

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Bảy 20265:19 CH(Xem: 408)
-Năm 1978 Tôi đặt chân đến Úc sau hơn 9 tháng ở Indonesia, dừng Sydney chuyển tiếp đến Thành phố một ngày có bốn mùa là Melbourne, chuyến bay Qantas khổng lồ 747 chở một nhóm 100 người chia ra lên khu vực thượng hạng trên chóp mũi. Tôi mang đôi dép hai màu chiếc đực chiếc cái đi bơ vơ giữa đám đông người Việt gốc Tàu cùng vali sang trọng.
08 Tháng Bảy 20265:41 CH(Xem: 904)
Sinh 1946, tôi rời Việt Nam năm 1982 – 36 tuổi – và sống tại Mỹ từ đó cho đến bây giờ ở tuổi 80. Năm nay – 2026 – Mỹ kỷ niệm 250 năm ngày lập quốc. Nhìn lại bản thân và gia đình mình, chúng tôi đã được sống trên đất nước này ngót một phần năm chặng đường của dòng lịch sử Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. / Càng đến tuổi xế chiều, rồi... chạng vạng cuộc đời, sự ra đi vĩnh viễn không còn là vấn đề bận tâm như thời còn trẻ mà chỉ còn lại nỗi ám ảnh tuổi già là “ra đi như thế nào”. Có lúc nghe tin người bạn, người thân làm ăn kiếm bạc triệu đô la tôi vẫn chúc mừng nhưng với tâm trạng dửng dưng như mùa thu lá rụng. Nhưng nghe tin một bạn già vừa thảnh thơi an nhiên ra đi nhanh như khuất bóng chiều, tôi lại mừng đến xúc động và ước chi mình cũng sẽ ra đi nhanh và nhẹ như giấc ngủ qua đêm. Thì ra, cái “nỗi niềm canh cánh” của đời người cũng đổi thay theo thời gian qua những chặng đường đời.
26 Tháng Sáu 20262:03 CH(Xem: 1359)
Tôi không sống bằng nghề báo nhưng luôn dành cho nghề báo một sự yêu quý đặc biệt. Dù công việc chính là một nghề khác, thỉnh thoảng tôi vẫn cộng tác với một vài tờ báo, có bài được đăng và nhận nhuận bút. Vì thế, tôi có cơ hội quan sát báo chí từ một khoảng cách vừa đủ gần để thấy những giá trị đáng trân trọng, đồng thời cũng nhận ra không ít vấn đề tồn tại.
05 Tháng Sáu 20262:52 CH(Xem: 2844)
Thời gian trôi nhanh quá! Loay hoay đã đến ngày Đại tường của chị, rồi đến của anh, cách nhau đúng một tháng. Anh chị đã đến và rời cõi đời này như đôi chim liền cánh, luôn ở bên nhau. Khi chim Yến bay về nơi miên viễn, hậu sự đã xong, chẳng còn chi vướng bận, cũng là lúc anh giã từ cõi thế.
28 Tháng Hai 20263:32 SA(Xem: 5845)
Vốn âm nhạc của tôi không có bao nhiêu, nghèo nàn lắm. Có thể nói tôi rất dốt về âm nhạc. Đây là sự thực và đôi lúc, một mình suy tư, đem lòng đối diện với lòng, tôi tự cảm thấy có một chút xấu hổ. Không phải là tôi không được học nhạc. Trái lại, hệ thống giáo dục thời chúng tôi, thuở xa xưa ấy, ba phần tư thế kỷ tức 75 năm trước đây, từ lớp Đệ Thất (lớp 6 bây giờ), năm đầu tiên của bậc Trung-Học phổ thông, môn âm nhạc đã có trong chương trình giảng dạy. Ngoài những môn học chính như Việt Văn, Toán, Lý Hóa, Sinh Ngữ v.v. mỗi tuần còn có ba giờ dạy môn học phụ: một giờ “Họa”, một giờ “Hán Văn”, một giờ “Nhạc”. Học sinh chúng tôi thời đó, tiếp thu ba môn học phụ này để bổ túc kiến thức phổ thông, và chỉ được dạy ở Trung-Học Đệ-Nhất-Cấp, nay gọi là Trung-Học Cơ-Sở…
19 Tháng Hai 202611:49 CH(Xem: 8089)
Tôi chỉ thấy dễ chịu khi máy bay hạ cánh xuống California. Không phải vì nước Mỹ tốt hơn. Mà vì tôi vừa rời khỏi một nơi khiến lòng mình nặng trĩu. Một tháng đi qua Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội. Một tháng đủ để cảm nhận nhịp thở của một đất nước đang lớn lên – nhưng lớn lên như một đứa trẻ không được hỏi ý kiến mình muốn trở thành ai.
08 Tháng Hai 20267:36 CH(Xem: 7210)
Nhà Ba Má tôi ở ngay phố chợ Qui Nhơn, một căn nhà rộng lớn rất đẹp. Ngày xưa xa xôi thời còn nhỏ, mỗi năm đến độ xuân về, nhà tôi thường có một chậu mai đẹp chưng giữa phòng khách thật sang trọng. Ngày ấy mấy anh em tôi thường lấy những tấm thiệp chúc xuân be bé gắn lên cành mai. Mai vàng nở tươi, e ấp dịu dàng trong tiếng nhạc xuân nghe rộn rã xuân về.
07 Tháng Hai 202610:48 CH(Xem: 8377)
Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* gần nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Nguyễn Thị Bưởi là con gái Kim Long, xứ mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. Dòng sông Kẻ Vạn ngày ấy trong đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi, từng ngọn rêu dưới đáy. Không chỉ là mùi thơm của gừng, mà là mùi vị của sự tảo tần, của bàn tay chịu thương chịu khó bắt đầu vào vụ mứt Tết.
30 Tháng Mười Hai 20252:15 SA(Xem: 8940)
Nhờ có Facebook mình và Miên đã gặp lại nhau. Cô bạn thuở xưa của tuổi học trò đầy mơ và mộng. Bây giờ mỗi đứa một mảnh đời riêng, Miên sung sướng bình yên và hạnh phúc bên chồng. Mình gãy cánh uyên ương từ khi còn rất trẻ nhưng cuối cùng mình cũng có được chút hạnh phúc bình yên bên con và cháu của mình. Hai đứa gặp nhau mình tíu tít kể chuyện vui buồn nhắc chuyện ngày xưa.
29 Tháng Mười Hai 20252:21 SA(Xem: 9585)
Tôi là người vượt biển. Một người tỵ nạn của những năm đầu thập niên 80. Đặt chân lên đất Mỹ với hai bàn tay trắng và vài bộ quần áo cũ — cùng một niềm tin mỏng manh rằng, ở đâu đó phía trước, đời mình rồi cũng sẽ có mùa đông bớt lạnh. Đêm Giáng Sinh vừa qua, trong căn nhà yên ắng, con gái tôi kể lại một câu chuyện cũ. Một mùa Giáng Sinh của nhiều năm về trước, khi anh em nó còn đang đi học, khi BA tôi — ông nội của tụi nhỏ — vẫn còn ngồi đó, chậm rãi nhìn quanh căn phòng. Hôm ấy, gần đến lễ Noel, ông nội bỗng chép miệng, giọng buồn buồn: “Nô-en năm nay sẽ vui biết mấy nếu nhà mình có cây thông để đón lễ Chúa Giáng Sinh…” Nói xong, ông im lặng. Khuôn mặt già nua thoáng một nỗi buồn không giấu được.