- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

KỂ CHUYỆN FIFA WORLD CUP 2026

26 Tháng Sáu 20264:45 CH(Xem: 1521)

 

KỂ CHUYỆN FIFA WORLD CUP 2026

 

                                                                              Phan Tấn Uẩn

 

 

Phan Tấn Uẩn 1      

 

Tấm vé  World Cup đầu tiên

Mùa hè năm 2026, thế giới quay cuồng trong bầu không khí cuồng nhiệt của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Giữa mùa náo nhiệt ấy, tôi cũng có được niềm vui thầm kín nhưng mãnh liệt: lần đầu tiên chính thức sở hữu hai tấm vé xem World Cup trực tiếp (một cho tôi, một cho người con ) .

Mọi thủ tục được người con thao tác cẩn thận trên hệ thống của FIFA từ ngày 11 tháng 2. Đó là trận đấu ở bảng C giữa Scotland và Brazil tại sân vận động Hard Rock Stadium, Miami. Chi phí tổng cộng cho hai tấm vé hạng hai, bao gồm cả thuế , lên tới gần $2,800. Một con số không hề nhỏ. Nhưng với tôi, bấy nhiêu đó đổi lấy một "trận cười hiếm hoi" đã không uổng phí mà còn xứng đáng. World Cup bốn năm mới có một lần. Bốn năm sau, biết mình có còn …

 

Khi tôi đăng thông báo mua được vé lên trang cá nhân, giá vé trên thị trường lúc đó đã vọt lên $2,000 một vé. Trận đấu này trở thành một trong những trận vòng loại có tốc độ tăng giá nhanh thứ hai giải đấu. Nhưng tôi không quan tâm đến giá trị đầu cơ. Nhìn vào lịch thi đấu tháng Sáu, tôi tưởng tượng mình sẽ ngồi giữa một biển người, giữa những tiếng hò reo sấm dậy, tận mắt chứng kiến trận đấu thật , không qua màn ảnh nhỏ…

Mua vé lúc này, tôi hiểu mình đang mua một kỷ niệm. Nó như một liều vitamin tinh thần… để khi ngày hội đi qua, mình có thể lặng lẽ ngồi một mình, mỉm cười : “Ồ, ta đã từng ở đó, trong một khoảnh khắc… ” Như thế cũng đủ cho một tuổi già  trở thành con trẻ…

 

   Hard Rock Stadium – Thánh đường của những giấc mơ hoán đổi

 

Phan Tấn Uẩn 2
Hard Rock Stadium trong trận đấu ngày 24/6 của  World Cup 2026

(chụp lại trên màn hình ngày 25/6)

 

Để chuẩn bị cho chuyến đi, tôi đã tìm hiểu kỹ về nơi mình sẽ đến. Sân vận động Hard Rock Stadium, nằm tại phía Bắc Miami, vốn không phải là một sân bóng đá (soccer) thông thường. Nó là một “thánh đường” khổng lồ được xây dựng dành riêng cho bóng bầu dục Mỹ (American football) – môn thể thao vua của Mỹ , và là sân nhà của đội bóng lừng danh Miami Dolphins.

 

Để phục vụ cho ngày hội lớn nhất hành tinh, FIFA đã thuê và biến nơi đây thành một trong những sân khấu bóng đá hiện đại bậc nhất thế giới. Việc “hoán đổi” này mang một ý nghĩa rất thú vị. Hai nền văn hóa thể thao, hai tư duy tổ chức khác biệt nay được thu nhỏ và lồng ghép vào trong một công trình kiến trúc.

 

Với sức chứa lớn hơn 65.000 chỗ ngồi, Hard Rock Stadium sừng sững như một pháo đài hiện đại giữa lòng Florida. Điểm đặc trưng nhất của công trình trị giá hàng trăm triệu đô này chính là bốn vòm tháp thép trắng muốt, cao vút lên bầu trời như những cột buồm của một con tàu tương lai. Hệ thống mái che dạng mở (open-air canopy) được thiết kế vô cùng thông minh: nó che phủ đến 92% các hàng ghế khán đài để bảo vệ người hâm mộ khỏi cái nắng thiêu đốt hay những cơn mưa nhiệt đới bất chợt của Miami, nhưng lại để lộ một khoảng trống hình chữ nhật hoàn hảo ở giữa để ánh sáng tự nhiên đổ xuống mặt cỏ.

 

Để đón chào các vũ công Brazil và những chiến binh Scotland, mặt sân cỏ nhân tạo thường ngày của bóng bầu dục đã được dỡ bỏ hoàn toàn. Thay vào đó, ban tổ chức đã kỳ công thảm lại bằng loại cỏ tự nhiên đạt chuẩn cao của FIFA, được chăm sóc bằng công nghệ định vị và ánh sáng nhân tạo suốt nhiều tháng trời. Bao quanh mặt cỏ là những màn hình LED khổng lồ treo ở bốn góc sân, rộng hàng trăm mét vuông, sẵn sàng truyền đi từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt của các siêu sao thế giới…

 

  Khúc quanh nghiệt ngã ở Fort Lauderdale


Chuyến đi được lên kế hoạch đàng hoáng. Người con đặt phòng trước cả tháng tại Hampton Inn ,Fort Lauderdale-City, kèm theo một chỗ đậu xe gần sân vận động với giá $200.

Đúng 7 giờ rưỡi sáng ngày 23 tháng 6, bốn người trong gia đình chúng tôi khởi hành từ Gainesville, hướng về phía Nam. Không biết đường sá có do mùa lễ hội hay không, sao ta thấy nó đông đến nghẹt thở. Trên đường đi, chúng tôi ghé vào quán Pho Bar để ăn trưa. Giao thông bị nghẽn khiến chuyến đi kéo dài hơn dự kiến, mãi đến 2 giờ chiều chúng tôi mới tới được khách sạn thay vì giữa trưa như dự tính. Sau khi nhận phòng, đi tham quan thành phố, mua sắm lặt vặt, mấy bà thong thả đi làm tóc. Buổi tối, người con, một kỹ sư điện toán,  tranh thủ ghé sòng bài giải trí, còn tôi ở lại phòng nằm nghỉ, dưỡng sức cho trận cầu đỉnh cao ngày mai.

Thế nhưng, "bóng ma" tuổi tác đã không buông tha. Ở tuổi tám mươi tư, việc phải ngồi xe liên tục suốt một chặng đường dài ... Khi đang di chuyển thì không sao, nhưng khi đêm xuống, cơn mệt mỏi bắt đầu hành hạ dữ dội. Tôi nằm trằn trọc không thể nào chợp mắt. Kiểm tra máy lạnh, nhiệt độ đang để ở mức 67 độ F (gần 19 độ C) – quá lạnh so với mức 80 độ F mà tôi vẫn quen dùng ở nhà.

 

Tôi gượng dậy tắt máy lạnh, người nhá phải cạo gió, xoa bóp hồi sức. Sức khỏe từ từ trở lại, nhưng đầu óc tôi bắt đầu làm một phép tính thực tế đầy khắc nghiệt: Nếu ngày mai vẫn mê xem đá banh, chúng tôi phải khởi hành từ 8 giờ sáng để đến bãi xe, sau đó đi bộ một quãng đường dài dưới cái nắng Florida để vào sân lúc 6 giờ tối , tức phải có mặt ít nhất 5 tiếng đồng hồ trước giờ bóng lăn . Thể trạng tôi hoàn toàn không thể chịu đựng nổi nhiệt độ và cường độ ấy. Tôi buộc phải gọi cho con trai đang ở sòng bài: “ Ngày mai chắc ba không đi ,đứng, ngồi  suốt ngày được... Con tìm cách bán ngay hai cái vé …” Người con  tức tốc chạy về phòng. Nhìn sắc diện tôi , nó hiểu tình hình không ồn . Nó lập tức  tìm cách sang nhượng lại vé. Nhưng trớ trêu thay, hai chiếc vé điện tử do FIFA gửi về được bảo mật nghiêm ngặt, gắn liền với tài khoản chính chủ và không cho phép chuyển nhượng thông qua bất kỳ bên thứ ba nào. Hệ thống của FIFA cũng tuyệt nhiên không có điều khoản hoàn trả. Đến tận 2 giờ sáng, người con mệt mỏi buông máy, bất lực báo tin không thể bán được.

 

Hai tấm vé trị giá gần ba ngàn đô coi như vứt bỏ.Những hào hứng trong tôi tan biến, chỉ còn thất vọng ê chề : chỉ lo chuyện sáng mai trở về Gainesville ?

 

Cái kết bất ngờ ở Canteen và triết lý "Hậu Kiết"

 

6 giờ sáng ngày 24 tháng 6, tôi thức dậy sau một đêm ngủ chập chờn. Để thư giãn gân cốt, tôi đi bộ một vòng quanh khuôn viên khách sạn rồi bước vào canteen ăn sáng.Chính tại không gian nhỏ bé này, một cảnh tượng bất ngờ đập vào mắt tôi. Một nhóm cổ động viên Brazil mặc áo vàng xanh truyền thống đang ngồi tụ tập. Họ mang đến một bầu không khí cuồng nhiệt đặc trưng của xứ sở Samba — nơi mà bóng đá không đơn thuần là một môn thể thao, mà là một thứ tôn giáo không tuyên cáo nhưng ai nấy đều kính ngưỡng. Sân cỏ chính là thánh đường, trái bóng là đức tin, và mỗi trận đấu là một buổi lễ đại triều nơi hàng triệu tâm hồn cùng chung một nhịp đập.

 

Dù trận đấu chưa diễn ra, họ đã biến phòng ăn chật hẹp thành một lễ hội đường phố thu nhỏ. Họ mang theo tinh thần hoang dại, rực lửa, giăng cờ, ca hát và hò reo cổ vũ vô cùng náo nhiệt. Nhìn nhóm Brasil nhuộm vàng cả một góc phòng, tôi hiểu rằng họ có thể chia rẽ vì nhiều thứ, nhưng khi khoác lên mình màu áo biểu tượng quê hương, họ là một thể thống nhất. Sự cuồng nhiệt ấy không có chỗ cho sự cực đoan, mà đầy tính nhân văn và chia xẻ.Nhìn những ánh mắt rạo rực của họ , tôi gọi ngay người con : “Cơ hội đây rồi, con lại phía nhóm cổ động viên Brazil kia thử xem...”

 

Người con cầm điện thoại bước đến, lịch sự bắt chuyện với hai người đàn ông lớn tuổi có vẻ là trưởng nhóm. Nó mở ứng dụng cá nhân, chứng minh hai tấm vé chính chủ của mình, rồi thành thực giải thích về sự cố sức khỏe của tôi đang ngồi ở một bàn ăn cạnh đó. Lòng đồng cảm của những người hâm mộ chân chính đã gặp nhau. Sau gần ba mươi phút trao đổi qua lại, hai người đàn ông Brazil gọi điện cho các nhóm bạn của họ. Kết quả thật kỳ diệu: họ dẫn người con đến gặp trực tiếp những người đồng hương đang thực sự cần vé vào sân.

 Thời gian gấp rút và được gặp những người tử tế, hai bên nhanh chóng đạt được thỏa thuận : Nhượng lại cặp vé với giá giảm bớt $1,000 so với giá gốc $2,800. Một giải pháp vẹn cả đôi đường: chúng tôi thu hồi lại được $1,800 tưởng như đã mất trắng, còn những người bạn Brazil thì có được tấm vé để vào sân cổ vũ cho đội nhà …

 

Bước lên xe trở về nhà, tôi nhìn ra cửa kính, lòng nhẹ nhõm đến lạ . Đúng là một chuyến đi tưởng như“Tiền hung”  hóa ra là “ hậu kiết”. Cái "hung" của tuổi tác, của sự cố sức khỏe ban đầu tưởng như đã phá hỏng tất cả, nhưng cái "kiết" của tình người, của những nhân duyên gặp gỡ bất ngờ đã hóa giải mọi muộn phiền.

Văn chương hay cuộc đời, suy cho cùng, đẹp nhất vẫn là ở những khúc quanh không ngờ tới như thế.

 



Gainesville

(25/6/2026)
Phan Tấn Uẩn

 

 

   

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười 202510:11 CH(Xem: 10345)
Viện Bảo Tàng The Getty toạ lạc tại thành phố Los Angeles, CA, USA. đã tổ chức một buổi triển lãm hy hữu kéo dài từ tháng 6 đến 28 tháng 9 năm nay, 2025. Buổi triển lãm có tên là "Queer Lens" tập trung vào chủ đề Lịch Sử Nhiếp Ảnh của Người Đồng Tính là một cuộc trưng bày thật đặc biệt và vĩ đại của Viện Bảo Tàng to lớn và nổi tiếng ở Nam California, Hoa Kỳ này. Hơn 270 bức ảnh thể hiện những biểu hiện về giới tính và tình dục qua hai thế kỷ đã xuất hiện như một khiêu khích mà chỉ Viện Getty mới đủ can đảm để dàn dựng. Phải mất gần 6 năm để chuẩn bị, sưu tầm, cùng những cố gắng và nỗ lực của nhiều người, buổi triển lãm mới được ra đời.
11 Tháng Chín 20259:55 CH(Xem: 10429)
Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ cu Tèo nhà tôi đều phải đánh răng. Mẹ Tèo mua cho nó ống kem dành cho con nít vừa ngọt vừa thơm, tôi thích hôn vào hai má của nó. Những lúc như vậy nó cứ nói: -Bà Quại nói "cái mùi gì thơm thơm quá đi", đi Quại. -Ờ, cái mùi gì mà thơm thơm quá đi! -Dạ mùi của thằng Tèo. Con mới đánh răng đó Quại ơi! Nó thích được nghe như vậy. Con nít thường sún răng nhưng cu Tèo nhà tôi hàm răng không bị hư cái nào mà lại rất đẹp. Chạnh lòng tôi lại nhớ Ba tôi.
13 Tháng Tám 20252:40 SA(Xem: 11610)
Thời còn học Trung học, nhỏ là con bé chúa mơ mộng. Chỉ cần một chiếc lá rơi, một vạt nắng bên hiên nhà hay một cơn mưa bất chợt tình cờ cũng làm chao động tâm hồn đa cảm của nhỏ và cho nhỏ có một giấc mơ đẹp... Trường nhỏ học là trường Nữ Trung Học nằm sát biển nên rất nên thơ và đẹp. Ngồi bên song cửa sổ lớp học, nhìn ra sân trường có hàng dương liễu xanh cao vút rung đùa theo gió thổi vi vu. Có thể nhìn thấy biển xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời và những cánh buồm xa xa tận tít chân trời thênh rộng.
26 Tháng Bảy 202512:13 SA(Xem: 11518)
Hồi mình sinh con gái bé Kim, rút kinh nghiệm từ đứa con đầu lòng là cu Vũ mình bị tắt sữa đến áp xe vú. Đến đứa này sữa cũng căng đầy mà không bị gì cả, con bé bú trực tiếp vú mẹ no nê.
29 Tháng Năm 20251:06 SA(Xem: 17085)
Ở đâu tôi không biết chứ ở làng quê tôi, điều này đến thế hệ mình ít thấy được duy trì cách gọi này. Thôi thì con cái họ, họ cứ gọi tên cũng được, không sao! Nhưng với người khác nhất là anh em họ hàng nhưng họ lớn tuổi hơn mình thì cần lưu ý cách xưng hô cho lịch sự, dễ nghe để hiệu quả giao tiếp được tốt hơn.
20 Tháng Năm 202512:46 CH(Xem: 14815)
Tin anh Trần Hoài Thư mất đã được nhà thơ Phạm Cao Hoàng thông báo cùng bạn bè đúng một tháng sau ngày chị Nguyễn Ngọc Yến, người vợ dấu yêu của anh ra đi (27-4-2024), vào sáng ngày thứ Hai 27-5-2024 cũng là ngày lễ Chiến sĩ trận vong (Memorial Day) của Hoa Kỳ. Một trùng hợp thật ngẫu nhiên. Nhà văn nhà thơ Trần Hoài Thư là một sĩ quan thuộc QLVNCH ngày xưa và khi định cư ở Mỹ, anh cũng là một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, đã cùng anh Phạm Văn Nhàn, một đồng đội và bạn văn thời trước, xuất bản tạp chí Thư Quán Bản Thảo và thành lập nhà xuất bản Thư Ấn Quán với chủ trương khôi phục và vực dậy di sản văn chương miền Nam. Nay thì người Chiến sĩ ấy đã trận vong. Thật buồn!
18 Tháng Năm 202511:27 CH(Xem: 15939)
Ngày 06.05.2010, cách nay 15 năm, tôi mất một người bạn thân và quý ở Hà Nội. Đó là anh Hoàng Cầm. Hoàng Cầm và Thái Bá Vân là hai người bạn HN mà tôi có tình thân và quý mến từ những năm 1990. Tình cảm này đã gây trong tôi những xúc động sâu xa khi mất đi các anh. Tôi không làm Thơ theo lối “khóc bạn” cổ điển. Những bài Thơ viết về các bạn đã mất là những cảm xúc của một tình bạn tuy không gian cách xa, nhưng rất gần gũi trong Tình, trong Thơ.
28 Tháng Tư 20258:55 SA(Xem: 16852)
Sau 30 tháng 4 năm 1975, tôi chơi thân với nhỏ Ca. Hồi ấy nhà trường ra thông báo yêu cầu mỗi học sinh phải tự viết lý lịch cá nhân để nộp cho trường./ Đó là lần đầu tiên tôi cầm bút để viết lý lịch, năm đó tôi đang học lớp mười. Tôi tưởng giúng như lưu bút, viết thật ý tưởng về mình thích những điều vẩn vơ mơ mộng thời con gái vv... Nhưng thực tế thì không như vậy, vì trong lý lịch buộc phải khai rõ về cả cha mẹ mình./Nhỏ Ca viết xong lý lịch nó ghé mắt nhìn vào lý lịch của tôi rồi la lên: -Thành phần gia đình mầy phải ghi là "Bần cố nông" như tao nè! / Tôi nhìn sang các bạn chung quanh, ai cũng cùng rập khuôn ghi thành phần gia đình là bần cố nông. /Tôi thấy từ lạ quá, tôi không hiểu mặt ngớ ra./ Nhỏ Ca giải thích: -Mầy phải điền là "bần cố nông" thì mấy ông cách mạng khỏi bắt ba má mầy hiểu chưa.
27 Tháng Tư 202511:36 CH(Xem: 17443)
'BẾN BỜ' là một hành trình đầy cảm xúc, kéo dài suốt nửa thế kỷ (1975-2025). Giai điệu bài hát mặc dù khởi phát từ bối cảnh năm 1963, nhưng khi áp dụng vào bối cảnh vượt biên của hàng trăm ngàn người Việt sau 30/4/75, cũng có ba phần: hoạn nạn, giải thoát và kết thúc. Chỉ khác phần kết thúc, vượt biên thì hân hoan xây dựng đời sống mới, còn sau đảo chánh 1/11/63 thì tình hình lộn tùng phèo… Để ý, khi tái lập giai điệu, thay vì chỉ đổi nhịp cho Điệp Khúc như Lam Phương chỉ dẫn, tôi đã đổi nhịp cho toàn bộ bài hát từ 4/4 qua 2/4 và chọn Slow Rock thay vì Ballad hoặc Cha Cha Cha…
26 Tháng Tư 202510:45 CH(Xem: 11676)
Hồi ký này tôi viết từ rất lâu, nhưng chưa từng phổ biến vì nhiều lý do. Nay, sau 50 năm nó không còn tính thời sự nữa, tôi xem lại, sửa chữa những sai sót và cho phổ biến như là một tài liệu mà tôi là chứng nhân. Tôi không phải là văn sĩ, cũng không là ký giả viết phóng sự nên văn vẻ võ biền, luộm thuộm, xin mọi người niệm tình tha thứ. Tôi cam đoan viết lại những điều mắt thấy tai nghe, mốc thời gian được ghi lại cẩn thận qua kinh nghiêm viết nhật ký hành quân khi còn làm ban ba tiểu đoàn tác chiến. Để mở đầu, trước tiên tôi xin giới thiệu cái “Tôi” đáng ghét ở đây, đó là điều bất đắc dĩ, vì cái "tôi” là nhân vật chính, là một chứng nhân kể lại những gì đã xảy ra, trong hồi ký này, và để người đọc biết được cơ duyên nào tôi có mặt tại đó.