- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

TÌNH THƠ

30 Tháng Mười Hai 20252:15 SA(Xem: 1339)
1000018422

TÌNH THƠ 

 Thái Thanh

 

Nhờ có Facebook mình và Miên đã gặp lại nhau. Cô bạn thuở xưa của tuổi học trò đầy mơ và mộng.

 

Bây giờ mỗi đứa một mảnh đời riêng, Miên sung sướng bình yên và hạnh phúc bên chồng. Mình gãy cánh uyên ương từ khi còn rất trẻ nhưng cuối cùng mình cũng có được chút hạnh phúc bình yên bên con và cháu của mình. Hai đứa gặp nhau mình tíu tít kể chuyện vui buồn nhắc chuyện ngày xưa.

 

Ngày ấy, hai đứa thường đi chung với nhau mỗi độ tan trường, cùng ghé quán chị Cúc bán chè đậu đỏ ở trước cổng trường Nữ Trung Học để ăn mê mẩn món chè đậu đỏ nước dừa khi còn đang mặc chiếc áo dài tơ trắng.

 

Ngày Tết hai đứa được má cho tiền đi sắm đồ Tết. Hai đứa cùng may hai cái áo trắng và hai cái quần ống loe màu chói lọi như nhau. Miên màu cam còn mình màu đỏ, lại còn xách thêm cái bóp đầm gỗ Pleiku đi khắp phố Qui Nhơn. Đó gọi là model thời ấy và chúng mình thích vậy. 

 

Hồi đó mình đã có phòng riêng, chúng mình còn nuôi bướm từ con kén chờ đến khi chú bướm nở ra đủ màu sắc rồi thả cho bay lượn trên không..

 

Rồi chiến tranh với những mất mát đau thương, anh trai Miên đã hy sinh trên chiến trường xa xôi Phước Long. Mẹ già yếu, nó thay mẹ đi nhận xác anh về vừa đi vừa khóc, trên đầu mang vầng khăn trắng tang của anh trai, nhìn thấy mà thương.

 

Năm ấy tụi mình chỉ mới học lớp Tám nhưng Miên đã trổ mã thành một cô nữ sinh duyên dáng, xinh đẹp.Trong lần đị đưa xác anh trai về với mẹ, cô nữ sinh trường Nữ ngây thơ mắt hoen đầy lệ đã lọt vào mắt xanh của chàng Mã Thành Tiết, một sĩ quan ở Phước Long thời bấy giờ.

 

Và tình yêu bắt đầu trong sự ngô nghê của tuổi học trò. Thư chàng Mã Thành Tiết gửi về, Miên mang lên lớp đọc hết cho chúng mình nghe, bọn mình khoái chí lắm khi lần đầu tiên đọc được thơ tình. Thời ấy mình là con bé chúa mơ mộng hay làm thơ viết văn đăng báo, nên Miên và các bạn giao cho mình nhiệm vụ viết thơ trả lời chàng.

 

Ôi, giờ chẳng nhớ là mình đã viết gì nhưng văn chương, chữ nghĩa có lẽ là hoa lá cành lắm đây. Vì mình đâu phải là nhân vật chính, vì mình chưa biết yêu là gì mờ. Thư đi, thư lại bao lần, tình yêu ấy rất ngọt ngào, đầy chất thơ theo năm tháng dù thời chiến chàng và nàng không thể gặp nhau sau lần gặp gỡ đầu tiên ấy. Đến năm 1975, lúc đó chúng mình đang học dở dang lớp Chín. Chiến tranh chia ly và tan tác, không còn những ngày thơ và mộng và người ấy xa biệt nghìn trùng...

 

Mấy mươi năm đã qua, nay nhớ lại chỉ còn là kỷ niệm. Thuở học trò ươm mộng kết thành thơ, tình thơ ấy vương hoài trong ký ức, nhưng hình như chỉ còn trong ký ức của mình.

 

Sau năm 1975, cuộc đời muôn ngàn ngả rẽ, con đường mình đi hun hút xám mây chiều, may sao mình vẫn giữ mình để không thay đổi.

Còn Miên cô bạn ngày xưa khác xưa nhiều quá, với sắc đẹp trời dành cô đã chọn cho mình một lối rẽ bình yên hơn. Cô lấy chồng là một quan chức cấp cao thời cộng sản. Dù không được làm vợ chính thức, dù không có con để ràng buộc cùng nhau, dù cô chỉ chen chân làm vợ lẽ nhưng cô có đủ cái cơ ngơi vững vàng của một quan chức cấp cao đương thời. 

Miên quên mất vành khăn tang trắng ngày xưa cô từng có đến hai người anh trai đã nằm xuống vĩnh viễn không về nữa và chàng sĩ quan ở Phước Long mối tình đầu ngày xưa ấy biết đâu chừng cũng đã về với cát bụi sau trận chiến cuối cùng của năm 1975.

 

Mình không trách con đường Miên chọn lựa, chỉ cảm giác buồn khi Miên trở thành một kẻ thực dụng, vênh váo khinh miệt bạn bè. Cô đã thành người thắng cuộc bên kia, xa lắc Miên của ngày xưa xa lắc bạn bè.

 

Đã gần 50 năm sau ngày đất nước đổi thay.

Con đường mình đi về phía cuối ngắn dần, mình buông bớt cho lòng nhẹ nhõm.

Đành quên đi hương kỷ niệm học trò và mối tình thơ ngày ấy giờ đã xa xăm.

 

 Thái Thanh 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Mười Hai 20252:21 SA(Xem: 1505)
Tôi là người vượt biển. Một người tỵ nạn của những năm đầu thập niên 80. Đặt chân lên đất Mỹ với hai bàn tay trắng và vài bộ quần áo cũ — cùng một niềm tin mỏng manh rằng, ở đâu đó phía trước, đời mình rồi cũng sẽ có mùa đông bớt lạnh. Đêm Giáng Sinh vừa qua, trong căn nhà yên ắng, con gái tôi kể lại một câu chuyện cũ. Một mùa Giáng Sinh của nhiều năm về trước, khi anh em nó còn đang đi học, khi BA tôi — ông nội của tụi nhỏ — vẫn còn ngồi đó, chậm rãi nhìn quanh căn phòng. Hôm ấy, gần đến lễ Noel, ông nội bỗng chép miệng, giọng buồn buồn: “Nô-en năm nay sẽ vui biết mấy nếu nhà mình có cây thông để đón lễ Chúa Giáng Sinh…” Nói xong, ông im lặng. Khuôn mặt già nua thoáng một nỗi buồn không giấu được.
13 Tháng Mười Hai 20254:25 CH(Xem: 1821)
Được tin nghệ sĩ Thương Tín mất, xin được thắp nén nhang tưởng nhớ anh bằng kỷ niệm sâu sắc này, trong lần duy nhất được cộng tác với anh trong bộ phim “Thì thầm cao nguyên”: ...Thế là, tôi đã có dịp lang thang mấy tuần liền ở những vùng sâu vùng xa gian khổ nhất của tỉnh Bình Phước để lấy cảm xúc và thu thập tư liệu viết kịch bản phim... Ở xứ sở cao su bạt ngàn, một số cán bộ huyện - xã đã trở thành những “lãnh chúa” mới, chiếm dụng những diện tích đất lớn cho bản thân, còn không ít người công nhân cao-su đang dần trở lại thân phận chẳng kém thời mộ phu thực dân… Tại những vùng của người dân tộc S’ tiêng nơi cực Nam dãy Trường Sơn này, cuộc sống của đồng bào vô cùng gian khổ…
08 Tháng Mười Hai 20257:59 CH(Xem: 2336)
Hồi còn nhỏ tôi thích nhất là được đi chùa với bà Nội. Lớn lên tí nữa tôi cũng thích đi chùa. Và sau này tôi không còn trẻ nữa tôi vẫn thích đi chùa nhưng thường tự đi chỉ một mình. Nơi tôi đến đó là chùa Long Khánh Qui Nhơn, nhưng chẳng phải đến để tu tập đâu mà đến chỉ để tìm khoảng không gian yên tĩnh chỉ có ở cảnh chùa.
08 Tháng Mười Hai 20256:59 CH(Xem: 2535)
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (*). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness (397 trang; 25 chương đánh số từ 1 đến 25; Nhà Xuất bản Penguin Press, New York, 2025) . Tác phẩm mới nầy nhanh chóng được các danh sách uy tín của Amazon xếp vào một trong những cuốn sách được mong chờ nhất trong năm 2025(**) và xác nhận Ocean Vuong đã chuyển từ “ngôi sao mới của thơ ca” thành “một trong những giọng văn triển vọng của thế kỷ XXI”.
26 Tháng Mười Một 202510:59 CH(Xem: 2483)
Có một lần, ăn một món ăn giống ngày xưa mình đã từng ăn, nên thấy nhớ mẹ, mình viết lên facebook "Món ăn mẹ nấu". / Một anh bạn trên face còm vào bảo mình rằng: "Sao cứ phải là món ăn mẹ nấu? ai cũng cứ rập khuôn rằng chỉ có mẹ mới có món ăn để con cái nhớ. Sao lại không là ba kia chứ". Mình buồn cười về cách dỗi của anh bạn ấy song điều đó cũng làm mình nghĩ lại.
18 Tháng Mười Một 20257:53 CH(Xem: 3029)
Năm 1998- Tôi nhớ thời đó mình nhác học, hay đi chơi điện tử và mượn sách văn viết riêng về từng tác giả về đọc hết, đọc cũng không hiểu gì nhiều mà đọc vì thích thôi. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi làm siêng dành cho môn Toán, trong cái điều kiện là hôm đó cúp điện nữa, tự dưng có nhã hứng lấy bài tập toán ra làm. Ba là người dạy cho tôi, và trước khi giải ba hỏi: "Con muốn giải theo cách của ba, hay giải theo cách của thầy trên trường?"
18 Tháng Mười Một 20257:28 CH(Xem: 2865)
Khi qua Mỹ định cư,tôi liên lạc ngay với Trần Hoài Thư (cuối năm 2005). Mãi đến 12 năm sau (2017) khi về hưu, tôi mới có dịp liên lạc với nhà văn Lê Thị Huệ và nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Vy Khanh. Những người nầy đã khuyến khích tôi cầm bút trở lại.
18 Tháng Mười Một 20257:22 CH(Xem: 3208)
Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta? Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu. Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống t Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tì
09 Tháng Mười Một 202510:13 CH(Xem: 3376)
Đêm qua bão đi ngang qua Qui Nhơn. Mưa to lắm, gió phần phật rít lên từng cơn mưa theo tiếng hú của mùa dông bão. May quá, tôi đã về nhà bình an. / Mấy ngày đi bụi, bù lăn bù lóc dầm mưa dãi nắng bên ngoài tôi sốt rồi. Hôm qua đầu choáng váng, nhức đau cả toàn thân; tôi ghé trạm xá đo huyết áp nhưng huyết áp không sao mà tôi sốt lên đến 40 độ... Là tôi đó, cái tuổi 60 đã già rồi mà lại không ở yên một chỗ cứ thích rong chơi. Đêm nay, tôi trùm mền nằm nghe bão dông, tôi lạnh đến run người. Thành phố lại bị cúp điện, điện thoại hết pin không thể sạc được, tôi nằm chờ trời sáng.
21 Tháng Mười 202512:14 SA(Xem: 3895)
Gặp gỡ trò chuyện với hậu duệ của cụ Mai Khắc Đôn, nghe kể một vài kỷ niệm về Hoàng Phi Mai Thị Vàng (Vợ vua Duy Tân, con gái của quan thượng thư Bộ Lễ Mai Khắc Đôn