- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CẢM XÚC ÙA VỀ NHÂN MÙA GIÁNG SINH

24 Tháng Mười Hai 202412:04 SA(Xem: 15705)
bài thơ kèm thiepj mừng Giáng sinh

(Hình: Thiệp mừng do chủ biên sách Nhịp Điệu Việt tặng tác giả nhân dịp Giáng sinh 2024)

 





Hoàng Thị Bích Hà

CẢM XÚC ÙA VỀ NHÂN MÙA GIÁNG SINH

 

 

 

Tôi là người ngoại đạo, nhưng bạn bè thân hữu từng kết giao là giáo dân rất nhiều. Họ là những con dân của Chúa. Hôm nay, Giáng Sinh cận kề, nghĩ về các thân hữu.

 

Trong không khí rộn ràng mừng Noel, Christmas là lễ hội kỷ niệm sự ra đời của Chúa Giê-su. -lễ hội lớn trong năm của Thiên Chúa Giáo. Ngay từ đầu tháng 12 những nơi có giáo dân sinh sống và sinh hoạt đều đã trang hoàng thật đẹp. Ca đoàn tập luyện chuẩn bị các chương trình văn nghệ hoặc những hoạt động chào mừng. Lễ Giáng Sinh không những là dịp lễ tôn giáo mà còn là văn hóa của khá đông người trên thế giới. Bất kể người có đạo hay ngoại đạo. Với niềm vui mừng đó, tấm lòng người ta dường như rộng mở hơn, nghĩ về nhau, tặng những món quà trao gửi yêu thương cho nhau.

Đêm 24 ngày 25 tháng 12 hằng năm, Trong không khí rộn ràng của lễ Giáng Sinh. Tôi cùng bạn bè đi nhà thờ xem lễ, xem ca nhạc ở Dòng Chúa Cứu Thế (Huế) và nhà thờ Phú Cam, lần đầu tiên vào năm 1983 theo lời mời của người bạn. Lúc này một đàn anh của thế hệ chúng tôi là giáo dân. Anh làm trong nhà thờ, phụ giúp các công việc liên quan đến các ngày lễ trọng đai. Sau này, ảnh dặn đến lễ cứ tự nhiên vào xem, nhà thờ luôn chào đón!

 

Sau này tôi đi dạy, tôi cũng được chị đồng nghiệp giáo dân rất quý mến. Mỗi lần trên nhà dòng “Con đức Mẹ vô nhiễm” ở Kim Long có lễ lược gì, chị Vinh (đồng nghiệp của tôi, nhưng bằng tuổi mẹ tôi. Lúc nhỏ chị từng tu ở nơi này, sau ra học sư phạm và đi dạy) cũng dắt theo tôi vào nhà thờ dự lễ, sau đó tham quan các nơi dạy nghề và sản xuất hàng thủ công mỹ nghệ rất khéo tay. Trên dòng “Con Đức Mẹ Vô Nhiễm”, các Xơ (Soeur) rất giỏi. Có người đã học xong ĐH Y Khoa, có người đã tốt nghiệp Sư phạm. Họ đan lát thêu thùa, làm hoa giấy,…tạo ra các sản phẩm rất đẹp. Nhà dòng cung cấp sản phẩm cho khách hàng, đem lại nguồn thu nhập để các xơ sinh sống và làm từ thiện. Khám bệnh và cấp thuốc miễn phí cho người nghèo, người già, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn ,…Ở Kim Long còn có cả phòng khám miễn phí của các xơ hoạt động vào hai ngày cuối tuần. Đây là địa chỉ quen thuộc cho những người dân có thu nhập thấp. Phòng khám hoạt động đã mấy chục năm. Lâu ngày tôi chưa có dịp trở lại nơi này để thăm các xơ. Nhưng khi nghĩ về Dòng Con Đức mẹ vô nhiễm tôi lại nhớ đến chị Vinh, Xơ Terexa. Lúc đó tôi ngoài hai mươi tuổi, chị Vinh ngoài ngũ tuần, Xơ Terexa đã ngoài thất thập, nhưng cách xưng hô gần gũi, thân mật. Lúc nào chị Vinh, hay các xơ  cũng xưng chị, gọi em, dù xơ đáng tuổi mẹ, bà của mình. Xơ biết tôi thích đọc sách nên lúc nào lên, xơ cũng đưa cho tôi vài cuốn về đọc, đọc xong lại lên đổi các quyển mới.

 

Sau này, chị Vinh nghỉ hưu, tôi cũng cuốn vào công việc và gia đình con cái rồi trôi dạt vào Nam. Điện thoại chưa phổ biến như bây giờ. Nhưng mỗi dịp Giáng Sinh về tôi lại nhớ đến những người bạn lớn Thiên chúa giáo của tôi. Trong đó có chị Vinh, Xơ Terexa và các nữ tu ở dòng “ Con Đức Mẹ Vô Nhiễm” ở Kim Long, TP Huế. Họ rất tốt, trí tuệ và lịch lãm.

 

Vừa rồi có một anh cựu học sinh Quốc học do hoàn cảnh riêng đơn chiếc nên khi từ giã cõi đời cũng được anh bạn cùng lớp (Tr . V. P  trưởng ban liên lạc lớp,  khóa 1969-1976  Quốc học Huế) ở Dòng Chúa Cứu thế và nhóm từ thiện của em trai anh ấy đưa anh ấy về bằng chuyến xe o đồng và tặng áo quan cùng sự chung tay của bạn bè trong khối, lớp đã lo hậu sự cho người bạn mồ yên mả đẹp.

 

Trong gia đình, năm trước, chúng tôi về Vũng Tàu dự đám tang của dì tôi. Dì lấy chồng Công Giáo. Gia đình buồn vì mất người thân nhưng lại được an ủi để vơi đi phần nào mất mát đó. Tôi được chứng kiến đám tang của dì do bên nhà thờ lo tất tần tạt các nghi lễ quan trọng. Các hoạt động diễn ra trọng đại bài bản và văn minh. Nhà thờ có sẵn một ban tang lễ hoàn toàn miễn phí cho giáo dân. Họ làm việc rất trách nhiệm như chính việc của gia đình mình và hoàn toàn không đòi hỏi một khoản phí nào. Đây cũng là điều hỗ trợ tang chế hết sức nhân ái, có tính cộng đồng cao. Thiết nghĩ mỗi khi gia đình ai đó có hữu sự, đều được quan tâm chu đáo như vậy nỗi đau cũng vơi đi ít nhiều, được chung vai góp sức, tang quyến an tâm phó thác cho cộng đoàn.

 

Rồi còn rất nhiều nữa, những người bạn Thiên chúa giáo mà tôi may mắn được gặp họ đôi lần hay đồng hành một đoạn đường trong hành trình cuộc đời. Có khi chỉ một lần gặp gỡ hoặc có dịp giao lưu trong công việc hay cuộc sống đều để lại những ấn tượng tốt đẹp, không thể nào quên!

Mỗi dịp Giáng Sinh về lòng tôi (dẫu rằng người ngoại đạo) cũng cảm xúc dâng tràn, hòa vào niềm vui chung của Thánh lễ mừng Chúa chào đời, mừng những đóng góp “Tốt đời đẹp đạo”của hàng tỷ người con dân Thiên Chúa góp phần dựng xây cuộc sống và hướng đến Chân Thiện Mỹ và văn minh nhân loại.

 

Xin chúc tất cả mọi người một mùa Giáng sinh an lành, vui vẻ!

 

Saigon, ngày 23/12/2024

Hoàng Thị Bích Hà

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười Hai 20244:38 CH(Xem: 16292)
Sáng thứ bảy, như đã hẹn mình và Ánh Loan (Phú Nhuận) tập trung tại nhà Thanh Hương (quận 1). Khung cảnh khu vực này thật đẹp. Phố xá sang chảnh lại có cảm giác yên bình. Khúc lộ Đặng Dung là một con phố như bao con phố trung tâm của SG nhà cửa san sát kiểu dáng đều rất đẹp. Cả dãy phố nhà nào cũng có một giàn hoa giấy hay những loại hoa gì đó đủ màu sắc, góp phần tạo nên vẻ đẹp, văn minh, thanh lịch, tao nhã cho khu phố này.
18 Tháng Mười Hai 20246:46 CH(Xem: 19289)
Cuối thập kỉ 60 hay đầu đầu 70 gì đó. Bố tôi, một nhân viên khí tượng tại phi trường Nha trang, có kể lại về câu chuyện về ngày Đại hội không quân của của câc nước Đông Nam Á, mà ông được tham dự. Theo ông, trong các đội bay, ông hết lời tán thưởng đội bay của nước Trung Hoa dân quốc ( Taiwan) đã có những phi trình biễu diễn thật đẹp ngoạn mục, cùng những màn nhào lộn chết người gần như đạt đến đến giới hạn của đỉnh cao sức chịu đựng của phi công chứng tỏ sự dày công tập luyện. Còn về đội tuyển Cao ly, ông nhận xét cùng cái trề môi " Bình thường!"
10 Tháng Mười Hai 20244:55 CH(Xem: 20426)
KHÔNG HỌC Y KHOA NỮA: TS NGUYỄN DUY CHÍNH, Little Saigon, California 21.11.2024: Là một nhà sử học Việt Nam nghiêm túc, các trang viết của Anh ND Chính bao giờ cũng là một nỗ lực đi từ nguồn tài liệu gốc từ kho sử liệu Trung Hoa, do Anh rất giỏi chữ Hán – mà Anh tự học, nên Anh có thể đáp ứng được yêu cầu nghiêm khắc này. Và rồi nhân đọc một bài viết trên mạng, nói tới vai trò quan trọng bất ngờ của AI/ ChatGPT trong Y khoa, Anh ND Chính đã viết cho tôi và các Bạn – dĩ nhiên, ai cũng biết đó là một câu nói đùa, với một tiêu đề diễu cợt: "Thất nghiệp đến nơi rồi… Hãy học AI chứ đừng học Y khoa nữa "
23 Tháng Mười Một 20248:51 CH(Xem: 23737)
Hình như không đợi đến lúc thật già, chỉ nhá nhem cái tuổi già già thì đã thấy lẩn thẩn cái chi đâu đó trong mắt người khác rồi. Tôi buôn bán ở chợ Qui Nhơn, anh bạn hàng của tôi hôm ghé hàng lấy đồ về cho vợ bán, anh ngồi mà than vãn. - Chắc anh điên mất vì bà vợ của anh. Hễ anh nói gà thì bả nói vịt. Anh nói cái chén thì bả nói cái xe. - Hì hì chuyện thường mà anh. Do giờ anh thay đổi nên thấy vậy đó chớ hồi xưa anh lắng nghe mà nuốt từng lời chị nói đó chớ.
23 Tháng Mười Một 20246:25 CH(Xem: 15752)
Giật mình, ngồi bật dậy, tâm trí nửa tỉnh, nửa mê; tuy còn đang ngơ ngác bần thần, tôi vẫn nghe thoáng bên tai, âm điệu tiếng hát chơi bài lô tô: tìm mãi không ra ...nó chạy đâu xa...nó chạy đâu xa …tìm hoài mới ra ... là con số gì đây... con số gì đây, con số … hai mươi ba (23). Tôi lẩm bẩm: lại nằm mơ nữa rồi!
02 Tháng Mười Một 202412:22 SA(Xem: 21211)
Đối với người Việt, dù trong nước hay ở nước ngoài, nhắc đến phở là tự nhiên nước miếng tứa ra. Đi ra nước ngoài, người Việt chỉ mong chóng trở về, ào ra quán phở gần nhà gọi tô phở nóng thưởng thức bù lại những ngày nhớ quê hương.
22 Tháng Chín 202411:34 CH(Xem: 23514)
Anh à, giữa những ngày hội của người làm phim cả nước tại thành phố biển Nha Trang, quặn lòng trước thảm cảnh của dân ta - nhất là người dân vùng núi Tây Bắc - Đông Bắc qua mấy đợt lũ lụt lên tiếp, em bỗng nhớ về anh… Những điều anh dự báo và khẩn thiết kêu gọi trong kịch bản phim truyện "Vùng rừng nóng bỏng" chưa kịp lên màn ảnh đã rơi ập vào chính số phận của anh: chiếc xe khách chở anh đã bị đổ tại đèo Chiềng Đông hiểm trở, do hậu quả của những cơn lũ rừng, sau nhiều năm tháng dài đốt phá rừng triền miên vô tội vạ!
12 Tháng Chín 20242:10 CH(Xem: 21992)
Ngày xưa hồi còn nhỏ, tui hay nghe bà cố tui đọc câu: "Còn duyên kẻ đón người đưa. Hết duyên đi sớm về trưa một mình". Tui thấy ngồ ngộ dễ thương nên tui nhớ luôn câu ấy ở trong đầu. / Mấy mươi năm trôi qua cho đến giờ tuổi đã về chiều, ngồi ngẫm lại đời mình. À! người ta thì "còn duyên kẻ đón người đưa" còn mình hết cả một đời người trôi qua mà mình có chút duyên nào đâu, vì từ nhỏ cho tới lớn đâu có ai đón đưa, thương nhớ mình chứ ... Xấu hổ thiệt nhưng cũng phải thú thiệt vì ở cái tuổi này rồi, có níu kéo gì nữa đâu hè!! Nói thiệt may ra ông trời ổng thấy tội tội mà kiếp sau ổng cho mình có chút "diên" (duyên)làm vốn lận lưng.
31 Tháng Tám 202410:09 CH(Xem: 25385)
Tôi bán đồ trang sức si mạ ở chợ lớn QuI Nhơn gồm kẹp tóc, nơ cài và cả vòng đeo tay cho con gái. Có một thời tôi bán rất đắt hàng kể cả bán sỉ và lẻ. / Trong chợ có một chị làm công cho các quầy hàng bún phở. Chi tên Xíu, chuyên đi bưng bê các tô bún, tô cháo, hoặc là trà đá chanh, sinh tố cho bạn hàng buôn bán trong chợ. Ngày nào chị cũng ngang qua hàng của tôi mà ngắm nhin. Một buổi chiều sau khi xong việc, chị dừng lại hàng tôi và chỉ chiếc vòng mã não Mỹ mà tôi chưng bày trong tủ kính ( hồi thời đó vòng mã não rất quý).
18 Tháng Tám 20243:37 SA(Xem: 23037)
Tôi không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ là cô giáo. Nhưng có lẽ là duyên trời nên tôi đã từng đứng trên bục giảng, dưới kia là những đôi mắt thơ ngây của các em thơ ngày ấy- học trò nhỏ của tôi và tôi đã là cô giáo.