- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,288,401

MIỀN BỤI ĐỎ

13 Tháng Năm 20199:17 CH(Xem: 608)


QUA SONG -anh UL
Qua sông- ảnh UL

 

 …Trong miền bụi đỏ mơ hồ đôi mắt ngây thơ vương giọt nước mắt làm dịu cái oi bức mùa hè cứ ám ảnh tôi qua bao giấc ngủ

Quãng đời ấy thật sự ngọt ngào. Chúng tôi đến trường trước hết là học làm người, sau đó mới là kiến thức. Tôi vẫn nhớ như in những câu cách ngôn mà mỗi sáng thứ hai thầy trang trọng viết lên đầu bảng và giảng giải ý nghĩa của nó cho cả lớp cùng nghe. Những câu ca dao, tục ngữ nói về công ơn cha mẹ, đối nhân xử thế, kính già yêu trẻ…Tất cả đều có mục đích hun đúc nhân cách con người và lòng yêu thương đồng loại. Chúng tôi chỉ là những đứa trẻ, nhưng khi nghe quốc ca đều đứng yên nghiêm trang, ngang qua đám tang ngã mũ thành kính nhường đường, gặp thầy cô vòng tay cúi chào, dắt tay đưa cụ già sang đường khi xe cộ ồn ào tấp nập.

Sau những giờ học vất vả và nghiêm túc là khoảng thời gian rong chơi vui vẻ. Chúng tôi đánh đáo, bắn bi, tắm biển, thả diều…Những ngày hè với hoa Phượng và Ve ran là những ngày thần tiên. Vất sách vở qua một bên, chúng tôi tụ tập nhau làm những cuộc thám hiểm nhỏ, khi thì trèo núi, khi thì đánh trận giả, hoặc lãng mạn hơn lúc có các cô bạn gái, chúng tôi lang thang trên bờ biển cát trắng phau nhặt vỏ sò, vỏ ốc. Mãi chơi quên cả hoàng hôn , khi bóng tối ùa về, cả bọn lại ba chân, bốn cẳng chạy về nhà chịu một trận no đòn. Nhưng không sao cả, ngày mai lại cứ thế mà tiếp tục…

Những kì thi lục cá nguyệt căng thẳng và nghiêm túc, đứa nào đứa nấy thức cả đêm để ôn bài, mặt mày phờ phạc. Chẳng ai nghĩ đến chuyện quay cóp, liếc mắt nhìn bài bạn bên cạnh là xấu hổ lắm rồi. Kết quả đương nhiên là có cao thấp. Nhưng không sao cả, lại an ủi nhau kì sau sẽ cố gắng hơn. Và tất cả lại dắt díu nhau tham gia những trò chơi mới mẻ.

… Tôi vội vã nhặt sách vở rơi tung tóe dưới đất đưa cho cô bé đang giận dỗi nhìn tôi. Đôi bàn tay chạm nhẹ, cả hai cùng ngượng ngịu

Một thế giới khác, thế giới kì diệu và hoa mộng của sách mở ra trong mắt của những đứa trẻ đang thụ hưởng nền giáo dục khai phóng và nhân bản. Chúng tôi đọc truyện tranh, yêu thích xứ sở xì trum, những chú xì trum tí hon hài hước và dũng cảm bên cạnh lão phù thủy Gà Mên độc ác. Chúng tôi mê mẩn chàng cao bồi Lucky Lucke thiện xạ chuyên bắt cướp, mổi lần nổ súng xong là đưa lên mũi ngửi…

Chúng tôi mê ông Duyên Anh, những nhân vật Dũng Đa Kao, Bồn Lừa sống mãi trong kí ức tuổi thơ. Chúng tôi  mê cái lều Tư chăn vịt của nhà văn Lê Tất Điều. Hàng loạt các nhà văn trẻ viết cho tuổi mới lớn như Từ Kế Tường, Đinh Tiến Luyện, Mường Mán…chúng tôi cũng đều tìm đọc một cách thích thú. Những đứa trẻ nửa quê, nửa chợ trao đổi cho nhau những quyển sách cũng như chia nhau bắp ngô, củ sắn. Đôi mắt sáng ngời khi thấy được những quyển sách hay, có khi nhẩn nha đứng cả buổi trước quầy sách báo bên vỉa hè, để ngắm những ấn phẩm vừa mới xuất bản còn thơm mùi giấy mới bằng con mắt thèm thuồng.

Những cuốn sách bỏ túi dễ thương của tủ sách Tuổi Hoa mang đến những câu chuyện tình người cảm động, câu chuyện về những đứa trẻ mồ côi thấm đẫm yêu thương, về những rung động đầu đời trong sáng và ngây thơ của những đứa trẻ vừa mới lớn. Chúng tôi bắt đầu chép lên trang giấy trắng những vần thơ lãng mạn của Nguyên Sa… Aó nàng vàng tôi về yêu hoa cúc, Aó nàng xanh tôi mến lá sân trường, Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương, Tôi thay mực cho vừa màu áo tím… hoặc cảm động hơn là những vần thơ của Trần Dạ Từ…Thuở làm thơ yêu em, Trời mưa chưa ướt áo, Nắng cũng vàng chân thềm, Gió mây lưng bờ dậu… len lén bỏ vào cặp của các cô bạn học. Thế nào rồi chúng tôi cũng nhận được một cái nguýt dài hàng cây số, nhân vật chính thì đỏ mặt, những đứa còn lại rộ cười khúc khích.

…Cô bé dúi vào tay tôi quyển sách… Đọc đi, hay lắm…tôi liếc nhìn bìa là quyển Ví dụ ta yêu nhau của Đoàn Thạch Biền…

Hai đứa cùng nhau đi học, qua những tháng mưa dầm, qua những ngày nắng lửa. Hàng cây Bồ Đề hình thù kì dị che bóng hai đứa bé gầy nhom cần mẫn đến trường. Cái chợ nhỏ xíu  cung cấp quà vặt cho hai cái mỏ chim non. Khi thì que kem, khi thì trái cốc. Nhưng món ưa thích của chúng tôi là bắp nướng mỡ.  Cảm giác thèm thuồng dâng lên mỗi khi nhớ lại. Chiều đông rét mướt, trái bắp nướng nóng hổi thơm phưng phức, rưới lên lớp mỡ phi hành béo ngậy, cắn vào một miếng. Ôi! Thật tuyệt vời…

Và cứ như thế hai đứa lớn lên trong êm đềm mật ngọt…Chúng ta hít thở chung một bầu không khí của trái đát nay, trong hơi thở của tôi đã có hơi thở của em và trong hơi thở của em cũng đã có hơi thở của tôi… Ôi! Ông Đoàn Thạch Biền, ông làm tôi cảm động đến suýt khóc. Cả hai thường hay bối rối, nhìn nhau cười ngượng ngùng. Ngồi bên nhau dưới tán phượng hồng cả giờ mà không đứa nào cất tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn những cánh hoa tan tác rơi. Bên kia đường vẳng tiếng hát não nùng…Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn, chín mươi ngày qua chứa chan tình thương…

Dòng người sợ hãi chạy về phương Nam trong hỗn loạn. Tiếng Đại Bác ầm ì. Máy bay đảo cánh gầm rú trên bầu trời. Bên đường các thứ vật dụng nặng nề nghiêng ngã. Những chiếc xe hỏng máy nằm chỏng chơ. Người ta bỏ, bỏ hết tất cả, hoảng hốt chạy để giữ sinh mạng. Bỏ luôn xác người thân, chỉ kịp thắp ba nén nhang, đặt ba vắt cơm trên đầu dưới hoàng hôn tóe máu.

Trời mưa như trút nước, mưa như chưa từng mưa. Tôi lạnh cóng đứng bên vệ đường. Cô bé nhoài đầu ra khỏi cửa xe. Tôi chỉ kịp thấy hình như đôi mắt vương đôi hạt lệ. Chiếc xe chìm vào trong mưa…

…Miền bụi đỏ có một ngôi trường ấm áp, một xóm chợ hiền hòa, và một cô bé có đôi mắt ngây thơ vương đôi giọt nước mắt…

Tôi lang thang qua bao miền quê hẻo lánh, bao phố thị ồn ào. Sống cùng các cụ nông dân cả đời bám víu vào thửa đất. Uống cà phê cùng đám xe ôm. Cười đùa cùng các cô gái điếm. Trò chuyện cùng bà lão hành khất dưới bóng đèn khuya. Thế giới của đáy xã hội, của tội lỗi. Nhưng đó chỉ là những mụn ghẻ ngoài da. Còn căn bệnh ung thư, những căn bênh nguy hiểm thâm căn cố đế lại nằm ở những nơi sang trọng , đài các…

…Luôn hiện trong giấc mơ tôi một miền bụi đỏ…

 

TRẦN QUANG PHONG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Tư 201611:25 CH(Xem: 13312)
Nổi buồn ngay cả không thể neo đậu vào những chiếc áo chemise trắng của ba tôi, vào hàng nút áo đã bị cắt rời khỏi khuy áo, mà mới đó chỉ hơn 60 ngày trước, và suốt trong 60 năm chính tay mẹ tôi đã cẩn thận và âu yếm cài từng chiếc nút áo vào khuy áo?
04 Tháng Tư 20161:35 CH(Xem: 9099)
Từ nhiều năm nay trước khi lên giường ngủ, tôi phải uống ba loại thuốc an thần một lúc. Ngày Đinh Cường còn, chúng tôi thường trao đổi nhau về tên vài loại thuốc trị chứng mất ngủ này. Anh có uống thử, nhưng rồi vẫn trở về với Ambien 5mg, dù thuốc chỉ giúp anh chợp mắt vài ba tiếng, không ngủ lại được.
04 Tháng Tư 20161:28 CH(Xem: 8858)
Năm 1964, lần đầu tiên tôi gặp anh Tạ Chí Đại Trường, sau khi chúng tôi rời trường Bộ binh Thủ Đức để về trường Quân Y học giai đoạn 2, ngành Hành chánh Quân y. Cùng thời gian này anh học cao học, chuẩn bị lấy bằng Thạc sĩ và đang sưu tập, nghiên cứu về tiền cổ. Anh từng cho tôi xem những đồng xu mà anh sưu tập được.
04 Tháng Tư 201612:59 SA(Xem: 8489)
Khi nghe tin nhà sử học Tạ Chí Đại Trường tạ thế ngày 24.3.2016 sau thời gian ngắn khoảng 5 tháng khi từ Mỹ quay về sống những ngày cuối đời tại Việt Nam với di nguyện được gởi nắm tro tàn bên cạnh mẹ ở quê hương. Ở tuổi đời 81, độc thân và với những công trình nghiên cứu không những về mảng lịch sử gần như bị lãng quên mà còn là người giải mã những giá trị văn hóa tâm linh trong dòng chảy văn hóa dân tộc.
08 Tháng Hai 20162:49 CH(Xem: 11512)
Nhiều hơn một người bạn ngoại quốc từng hỏi tôi: “Tại sao đã gần 30 năm qua, người Việt vẫn chưa thề hòa giải, đoàn kết dân tộc, hầu hiện đại hóa xứ xở, xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thịnh vượng, đủ sức chung vai thích cánh với thế giới?” Gần ba mươi năm nghiên cứu sử học, chín năm vào ngành luật học, tôi vẫn chưa tìm được câu trả lời. Chuyến du khảo tại Việt Nam từ tháng 11/2004 giúp tôi thêm can đảm để mạo muội đưa ra những suy nghĩ đã âm thầm triển khai trong tâm tư nhiều thập niên.
08 Tháng Hai 20162:29 CH(Xem: 9373)
Không một chính quyền nào có thể chống lại cái khát vọng của những con người muốn sống cuộc sống có nhân phẩm và sự tôn trọng. Bước sang những ngày đầu năm, hãy cùng chúc nhau một năm mới tràn đầy tình yêu thương. Hãy là những Ko Ko Gyi, mỗi chúng ta sẽ thay đổi cái xã hội vô cảm này bằng tình yêu thương.
22 Tháng Giêng 201612:34 CH(Xem: 11934)
T rước hết tôi chỉ biết họa sĩ Đinh Cường qua tranh vẽ của ông và qua những bài thơ đăng trên bán nguyệt san Văn của bác Nguyễn Đình Vượng
01 Tháng Mười Một 20154:09 CH(Xem: 14758)
Bấy lâu nói về Nguyễn Du ta quen nhìn ông dưới góc độ một nhà thơ, một “nhà nho tài tử”, cho rằng ông chuyên chú nhiều cho văn chương, cuộc đời ông chủ yếu là văn chương, bàng bạc trong văn chương ông là một nỗi suy tư, nỗi buồn dằng dặc (?!). Thực ra khi hữu thời cũng như khi sa cơ ông luôn là một “nhà nho hành đạo”, một nho quan ôm chí lớn và văn chương chỉ là một phương diện an ủi tâm sự thầm kín.
18 Tháng Mười 201511:15 CH(Xem: 15694)
Sài Gòn quả thật vẫn đẹp mà nó vẫn đẹp theo cái cách mà tôi nhìn ngắm nó, nó vẫn đẹp như mơ, cực kỳ hoàn hảo và trác tuyệt. Vì đâu mà tôi có thể thấy như vậy nhỉ? Có lẽ nó xuất phát từ cái chủ quan riêng biệt của tôi mà tôi thấy như vậy.
18 Tháng Mười 201510:41 CH(Xem: 14187)
Tôi thích những định nghĩa về tự do của John Adams và yêu thơ Tagore. Cả hai đều khơi dậy cái sức mạnh tiềm ẩn bên trong con người. Điều lạ lùng là dù ở hai vị trí rất khác nhau, một chính khách và một nhà thơ; song họ lại gặp nhau ở một điểm rất chung. Tôi có thể mượn cái quan niệm của John Adam để nói về Tagore. Cả hai đều cho rằng không có sự ưu việt nào bằng sự ưu việt của linh hồn và không có sự giàu có nào bằng sự giàu có của con tim.