- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG VỚI CÔ BÉ THIÊN THẦN

18 Tháng Tám 20269:54 CH(Xem: 1673)


thang tám- NAT




LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG VỚI CÔ BÉ THIÊN THẦN
Truyện ngắn
Mai An NGUYỄN ANH TUẤN

___________ 

 

Thu nằm trong bệnh viện đã được 7 ngày. Cũng vào ngày cuối cùng của “tuần chung thất” theo một lễ tục người Việt từ cả ngàn năm nay mà Thu được biết qua chuyện trò của mẹ với các bà vãi hàng xóm, phải đúng ngày này, khi nỗi đau ghê gớm của cơ thể từng chuyển hóa lẫn lộn trong những cơn mê sảng chưa từng có trong quãng đời 18 cái xuân xanh đã dịu đi chút ít, em mới bàng hoàng nhận ra: em đã bị mất toàn bộ chân trái…

Em bật khóc như cha chết. Khóc như đứa trẻ lên ba bị cướp giật búp bê đang chơi. Khóc như để cầu cứu một thế lực siêu nhiên nào đó thời em học tiểu học nghe mẹ kể chuyện cô gái lương thiện bị yêu quái hãm hại. Khóc như ăn vạ, bắt đền mà chưa biết phải ăn vạ, bắt đền ai, song không nhuốm chút thù hận nào. Cái khóc than thân trách phận vô tư ở lứa tuổi nuôi bao ước mộng đẹp đẽ, đang được thức tỉnh bao khát vọng thầm kín và thiêng liêng mà chỉ em và mấy đứa bạn “con chấy cắn đôi” mới hiểu nổi…

Người viết những dòng này, viết trong nước mắt, đã chợt nhìn thấy hiển hiện trước mắt một cô bé như thế vào cuối tuần chung thất của tục lệ Việt, để sau ngày đó, em sẽ bay lên Cung Hằng giá lạnh như một tiểu thiên thần, làm bạn với chú Cuội bên một gốc Đa thần bắt đầu được phủ bởi những bó hoa tươi của giới trẻ Việt gửi lên… Chắc bởi hắn cũng có một đứa con gái bằng tuổi em, lại hay nhẫn nại tìm hiểu tâm tư của cái lứa tuổi “nửa trẻ con nửa người lớn” này nên em đã đến với hắn trong những giờ phút cuối đời bi thương và tráng lệ của em…

Thấy hắn, em bộp chộp nóng nảy hỏi ngay - như hắn là người bạn thân thiết của bố mẹ em từ lâu:

- Sao cháu lại ở đây hở chú? Tại sao cháu bỗng trở thành kẻ què cụt khốn khổ thế này – Em bật khóc nức nở như hắn mới là nguồn chia sẻ duy nhất nỗi đau mất mát khủng khiếp của em trong lúc ấy…

Hắn ngậm ngùi chờ cơn dỗi dằn uất hận con trẻ ấy lắng lại, và tìm cách giải tỏa băn khoăn chính đáng của em. Lúc đó, ở phòng bệnh bên cạnh, bố em một tay chống nạng bước tới, tay kia ông ôm xách mấy bó hoa tươi và mấy túi quà. Ông mỉm nụ cười héo hắt:

- Bạn học con đến thăm, song chưa tới giờ thăm bệnh nhân, đành gửi lại Bảo vệ. Bác Bảo vệ mang lên phòng bố… - Thấy hắn, ông gật đầu chào - Chắc bác là nhà báo?

Cách gọi “bác” với người chưa quen biết - dù bằng tuổi hay hơn tuổi đó cho hắn hiểu ông ta thuộc lớp người “xưa nay hiếm” của đất Kẻ Chợ - Kinh kỳ xưa. Và ánh mắt gần như cầu khẩn của ông nhìn hắn khiến hắn chợt hiểu ngay rằng: ông chưa muốn con gái ông biết được nguyên do thật sự của tai nạn này…

Tiếng cô bé lanh lảnh cất lên:

- Con cũng đoán ngay chú ấy là nhà báo… Thế chú nhà báo ơi, chú và bố cháu cho cháu biết ngay đi: đã xảy ra chuyện gì với cháu và bố cháu ạ? Cháu chỉ nhớ bố cháu đèo xe máy qua Bờ Hồ được hai dãy phố thì có một tiếng động kinh khủng, sau đó cháu không biết trời đất là gì nữa… Cháu có đọc một cuốn sách kể: Nếu gặp tai nạn, máu chảy mà tỉnh táo thì hết sức nguy hiểm… Rất may là cháu đã ngất đi…

Hắn những muốn tiếp lời cô bé: “Rất may là cháu đã không biết được kẻ gây ra tai nạn cho hai bố con, sau khi may mắn được cái xe đắt tiền che chở mạng sống đã dửng dưng trước thân hình thiếu nữ đẫm máu rồi tìm cách lỉnh đi cho nhanh, mặc xác bọn dân đen thuộc ‘Cọng rơm dưới đáy ao’(1) tự xử lý hậu quả, chúng ta đây thuộc tầng lớp ‘Tinh hoa’… Rất may là cháu chuẩn bị rời xa miền Sinh ký (Cõi tạm) ô trọc này vẫn giữ được bao hạt Ngọc của tính thiện, lòng lành như một kho báu của thế gian, chưa bị nhuốm chút nào cái lẽ sống của những kẻ vốn là khối nặng vô ích của trái đất (2), là phường ‘giá áo túi cơm’ song lại có quyền thế làm lệch thiên hạ và tiền của nhiều tới độ bịt miệng bịt mắt Thần Công lý suốt thời gian dài…”

Nhưng làm sao có thể nói được những sự thật cay đắng như vậy với cô bé đang hy vọng bình phục, dù chỉ còn một chân cũng có thể tiếp tục ‘vượt Vũ môn’ cấp Phổ thông trung học để thực hiện những mơ ước đang tràn ngập trái tim trẻ trung?

Hắn chỉ có thể nói dối. Và hắn đã dối trá, dưới sự đồng tình thầm lặng của ông bố tội nghiệp, bịa ra một lý do gây tai nạn giao thông để cô bé được an ủi nỗi đau của mình bằng sự tử tế và nhân hậu cần có trong đời: Người lái xe không may bị đột quỵ đúng lúc hai bố con đi tới một gốc cây, và chiếc xe đâm vào xe máy hai bố con rồi lao thẳng vào gốc cây…

- Thế những người trên ô tô có sao không hở chú? - Cô bé thốt lên vẻ lo lắng.

- Chiếc xe bị nát đầu, song hai người trên xe không sao cả, bởi bộ phận bảo vệ hàng đầu thế giới của chiếc xe đắt tiền đã cứu giúp họ…

Cô bé thở hắt ra như trút được nỗi lo âu rồi kêu lên sung sướng:

- May quá… Các bác ấy là người tốt nên được Trời - Phật phù trợ, như mẹ cháu vẫn nói thế…

Hắn đã ở trên lưng hổ rồi, cần tiếp tục đà dối trá:

- Khi hoàn hồn lại, bác gái bỏ mặc người chồng đang co giật chạy đến chỗ cháu đã ngất đi, kêu gọi người dân xung quanh mau chóng đưa hai bố con tới bệnh viện… Bác ấy tới gặp ngay ông Bệnh viện trưởng, lau nước mắt bảo: Cháu gái này là nạn nhân của tôi, bằng tuổi con gái tôi, kính nhờ các bác sĩ cứu chữa gấp, kinh phí chữa chạy bao nhiêu tôi cũng sẽ thu xếp đầy đủ ngay ạ…

Cô bé rơm rớm nước mắt:

- Chắc chắn mẹ cháu sẽ cúi lạy bác ấy như một vị Bồ tát cứu khổ cứu nạn mà hàng ngày mẹ cháu vẫn khấn vái ở Ban thờ tổ tiên… Cháu sẽ tìm cách trả ơn xúng đáng cho hai bác ấy…

Và đây là lời nói dối cuối cùng của hắn với cô bé Thiên thần đáng thương:

- Con gái à, khi chú kể lại câu chuyện này với một người bạn thân là Trưởng phòng văn hóa Quận, chú ấy cảm động lắm và hồ hởi: Tôi sẽ làm tờ trình lên Bộ Văn hóa -Thể thao - Du lịch xin lập một cái miếu nhỏ ở gốc cây đó, theo một truyền thống đẹp của ông cha, để tôn thờ Thần May Mắn và Thần Nhân Hậu, những vị thần mới xuất hiện thời hiện đại trong chế độ xã hội tươi đẹp của chúng ta…

Những giọt lệ rưng rưng của cô bé sắp trở thành Thiên thần đã giúp hắn tạm quên đi nỗi xấu hổ khi nói dối một cách trơ trẽn - cái nói dối trở thành tập quán lâu nay của loại người được gọi là ‘cán bộ Nhà nước’ mà hắn từng vinh dự được đứng trong hàng ngũ này…

_______

1. Tên một cuốn tiểu thuyết của nhà thơ Võ Văn Trực

  1. 2.  Ý trong cuốn tiểu thuyết “Những linh hồn chết” của nhà văn N. Gogol người Ukraine.

 

Mai An NGUYỄN ANH TUẤN







Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Sáu 20263:48 CH(Xem: 4619)
Chị Hương đẹp lắm! Một vẻ đẹp đài các sang trọng của một giai nhân xứ Huế. Dáng người dong dỏng cao, thanh thoát, nước da trắng hồng, mái tóc óng mượt buông lơi xỏa sau bờ vai tròn. Đặc biệt chị có đôi mắt rất có hồn, đẹp và yên bình như mặt nước hồ thu. Nụ cười như tỏa nắng, để lộ những hạt răng trắng muốt rất có duyên! Khi chị Hương bước vào tuổi xuân xanh thì tôi chỉ mới là con bé con đang học tiểu học. Thời còn đi học chị là hàng xóm của tôi.
02 Tháng Năm 20266:09 CH(Xem: 4983)
Như Nguyệt là hàng xóm của tôi. Con trai chị- cháu Phạm Thành Phong vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào lớp kỹ sư chất lượng cao của trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Riêng Như Nguyệt, mừng đến nỗi suốt đêm không sao chợp mắt, lòng xôn xao một niềm vui khó tả. Đó không chỉ là thành quả học tập của con, mà còn là sự đền đáp xứng đáng cho bao năm tháng chị cố gắng, nỗ lực đồng hành cùng con với tấm lòng của một người mẹ. Mừng con thi đậu trường con yêu thích. Đó cũng là những năm tháng hai mẹ con gồng gánh mà đi.
24 Tháng Tư 202612:31 SA(Xem: 5802)
Bây giờ trăng đã lên trên khỏi lầu Ông Hoàng một phế tích của người Pháp để lại nằm trên một ngọn đồi Thơ mộng do Quận công Ferdinand D'Orléans xây dựng ngày 21 tháng 2 năm 1911 vì ông thấy nơi đây cảnh đẹp rất hữu tình,đứng trên lầu nhìn bao quát cả một vùng biển đẹp tuyệt vời trên mặt biển những chiếc thuyền đánh cá đã lên đèn nhấp nhô trên mặt biển,bờ cát trắng trải dài ngút ngàn và rừng dừa im lặng xõa tóc đón những cơn gió nhẹ ôm bờ vai người con gái -Em đêm nay đêm cuối mình chơi cho hết mùa trăng,Bá nói với Thúy người con gái tuổi như vầng trăng đang e thẹn nấp trong những đám mây trắng trôi bàng bạc nàng đang tựa lưng vào Bá
23 Tháng Tư 20262:19 CH(Xem: 6367)
Xe lăn bánh, bụi mù mịt xóm Chùa. Tôi nhìn theo cái xe biển xanh của Thuận, vừa buồn cười vừa thấy lòng nhẹ nhõm. Thuận có làm đến bộ trưởng thì cái tính khôn lỏi, dỗi dai và cái kiểu "anh anh em em" nửa đùa nửa thật để rồi dúi vào tay người khác cái chổi quét nhà, con dao băm bèo, thái khoai chắc cũng chẳng bao giờ bỏ được. Mà thôi, cái làng Đá này nếu thiếu một thằng Thuận cứ thích bĩu môi, thích mắng người khác là "ngu lắm cơ" rồi nguây nguẩy cái mông quay mặt đi cười thầm thì chắc cũng chẳng còn chuyện hay ho gì để mà kể.
19 Tháng Tư 202611:05 CH(Xem: 5347)
Biển Nha Trang có những ngày lặng gió. Nước trong xanh. Nhưng cái lặng ấy không phải lúc nào cũng bình yên. Có những cơn sóng được giấu rất sâu. Cuộc đời Thục Nhi cũng vậy.
14 Tháng Ba 202611:58 CH(Xem: 9731)
. Mall of America—tên một trung tâm thương mại có thật tại Hoa Kỳ—là nhan đề truyện ngắn của Suzanne Wang.. Tác giả là kỹ sư phần mềm sống tại San Francisco, sáng tác chủ yếu xoay quanh trí tuệ nhân tạo và những tác động của công nghệ đối với đời sống con người. Truyện được tuyển chọn vào The Best American Short Stories 2024 được ghi nhận là một tác phẩm tiêu biểu của văn học Mỹ đương đại trong năm 2024. Câu chuyện mở ra từ hệ thống OmniMall AI với một giọng điềm tĩnh và logic, giải thích trước một ủy ban doanh nghiệp lý do vì sao bộ nhớ của nó không nên bị xóa.Rõ ràng,”tôi” trong truyện chính là OmniMall AI..Các nhân vật hiện ra chủ yếu qua mã số và dữ liệu hành vi (C-2542, A-9921…), phản ánh logic của một thế giới nơi con người được tiếp cận như khách hàng,hồ sơ và đối tượng . “Tôi” chỉ tồn tại qua giọng nói, màn hình và các tương tác lặp lại, đặc biệt trong những trò chơi và hoạt động ca vũ.
14 Tháng Ba 202611:11 CH(Xem: 9043)
Xin thưa ngay, “Giáo chủ” đang nói tới đây không nhằm nói về một nhân vật cụ thể, ở một xứ sở cụ thể nào. Và động lực để hắn có đủ lòng dũng cảm (vâng, cần tới lòng dũng cảm) để viết những dòng tạm gọi là “truyện ngắn” cho lành này, chính là tâm sự của một người mẹ - bạn gái hắn, kể với tay nhà báo quèn về chuyện đã “mất” đứa con gái duy nhất tên là MTT cho một đấng “Giáo chủ” cùng hệ thống giáo lý và cái “Thiên đường” của ông ta ra sao…
14 Tháng Ba 202610:34 CH(Xem: 10138)
Ở miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh.
28 Tháng Hai 20263:48 SA(Xem: 10505)
Vợ chồng tay Lộc chuyển nhà, đi ở thuê. Dân khu phố Lợi Giang xì xào, sẵn nhà năm tầng to đẹp thế không ở, đi thuê cái phòng bằng lỗ mũi, vợ chồng con cái đút nút vào với nhau cho nó nhục ra… Nhưng Lộc không thấy nhục. Lộc vốn là công nhân lắp ráp điện tử bên khu công nghiệp gần đó. Vợ ở nhà bán hàng online, nội trợ. Hai con, một đứa lên năm một đứa lên ba đi nhà trẻ cả. Đời sống cũng ổn. Vợ chồng con cái dắt nhau đi thuê căn phòng trong dãy trọ mãi cuối khu phố Lợi Giang, cách nhà cũ độ hai cây số là chuyện cực chẳng đã. Khá xa. Khuất mắt. Chỉ có điều ngày hai buổi đi về, vẫn phải lượn qua ngõ rẽ vào nhà cũ. Hơi khó chịu. Nhưng cứ nhìn thẳng, tăng ga xe máy phóng vèo qua một cái cũng xong. Mẹ Lộc bảo: “Đi cách xa khỏi cái chỗ ma nó quen chốn ấy, cho yên ấm gia đình”. Lộc nghe lời mẹ, lấy cái sự yên ấm gia đình con cái làm trọng.
07 Tháng Hai 202610:25 CH(Xem: 7521)
Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh . Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.