- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THÁNH THIÊN NỮ TƯỚNG - NHỮNG NGƯỜI MẸ TRẦM MÌNH TRÊN SÔNG

22 Tháng Bảy 202610:14 CH(Xem: 1596)
THANH THIEN NU TUONG


THÁNH THIÊN NỮ TƯỚNG
- NHỮNG NGƯỜI MẸ TRẦM MÌNH TRÊN SÔNG

 NGUYỆT QUỲNH kể chuyện sử

Đất nước ta khởi đi từ hình bóng một người mẹ thuở hồng hoang. Lịch sử chúng ta khởi đi từ lời ru và những cuộc phân ly. Giữa huyền thoại về những người anh hùng, thấp thoáng bóng dáng những người mẹ trầm mình trên sông.

 

Và chúng ta gặp nhau ở đó, lớn lên từ đó, giữa sự bao dung và đức hy sinh. Giữa cái bi tráng của thân phận nhược tiểu lại tỏa sáng một vẻ đẹp  vô cùng kỳ vĩ.

 

Gặp nhau từ khởi nghĩa Mê Linh

Đứa giữ voi trận đứa tiền binh

Cùng đứng trên bờ ôm nhau khóc

Khi nhị Trưng sông hát trầm mình

(Bài Ca Đại Việt – Bắc Phong)

 

Những dòng sông lịch sử như sông Hát, sông Thao, sông Nhật Đức, sông Bạch Hạc… không chỉ chứng kiến những giờ phút cuối cùng của triều đại Trưng Nữ Vương, mà còn là nơi lưu dấu khí phách lẫm liệt của 36 vị nữ tướng. Tiêu biểu là nữ tướng Thánh Thiên, người đến từ vùng ven biển Đông Bắc.

 

Theo nhiều sử gia, Trưng nữ vương là những nhà lãnh đạo quân sự nữ hiếm hoi trên thế giới, đã đánh đuổi quân ngoại xâm và giành lại chủ quyền dân tộc. Thế nhưng, trước khi ngọn cờ nghĩa của Hai Bà Trưng phất lên toàn cõi, ở nhiều vùng đất đã có những đốm lửa âm thầm chống lại ách đô hộ của nhà Đông Hán. Điều đặc biệt, theo thần tích và truyền thuyết địa phương, người khởi xướng phong trào phản kháng sớm nhất, chống lại nhà Đông Hán là Thánh Thiên, một thiếu nữ 16 tuổi ở vùng Bắc Ninh, Bắc Giang.

 

Nhà Đông Hán khi ấy đã áp đặt được một bộ máy đô hộ chặt chẽ xuống đến các cấp châu, quận, trên khắp nước ta. Dựa vào tổ chức quan lại, quân đội khá vững mạnh, chính quyền đô hộ ra sức bóc lột và đàn áp dân ta. Chúng ra sức chiếm đất, xây dựng cơ sở kinh tế riêng để có thể duy trì lâu dài nền thống trị. Với chính sách bóc lột, vơ vét triệt để của quan lại nhà Hán, dân ta đã phải trải qua cuộc sống đói khổ, đầy đau thương, tủi nhục.

 

Ở vùng ven biển Đông Bắc, đời sống ngư dân đã muôn phần cơ cực. Lịnh từ huyện về đòi khám muối các nhà và thu cống phẩm gửi đi Tràng An càng làm cho cuộc sống người dân  muôn phần điêu linh. Phẫn nộ trước cảnh dân lành bị áp bức, Thánh Thiên lúc ấy mới vừa mười sáu tuổi, đã đứng lên hô hào và chỉ huy dân chúng toàn vùng, trỗi dậy chống lại lịnh đòi khám muối và bắt trói viên Diêm quan từ huyện về. Dân chúng nức lòng tuân theo, tôn người thiếu nữ quả cảm ấy là Nàng Chủ.

 

Ít lâu sau, nghe tin người cậu của mình từ quan, chiêu mộ nghĩa sĩ ở vùng Ngọc Lâm để chống nhà Hán, Thánh Thiên đem quân đến hội hợp. Bà cùng xây dựng căn cứ, khai hoang tích trữ lương thực, lập lò rèn chế tạo vũ khí và ngày đêm luyện tập binh sĩ. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo, nghĩa quân giành được nhiều thắng lợi, thanh thế ngày càng lớn, hào kiệt khắp vùng Hải Đông tìm đến hưởng ứng.

 

Khi ngọn cờ nghĩa của hai bà Trưng dựng lên ở sông Hát, Thánh Thiên đã đem toàn bộ lực lượng từ vùng ven biển Đông Bắc theo về. Theo thần tích, bà là một khai quốc công thần và là một tướng lĩnh có công trong các trận đánh lớn. Chính bà đã đánh tan quân Mã Viện ở Hợp Phố, và góp phần trong trận đánh lớn ở hồ Lãng Bạc.

 

Nhưng nền độc lập non trẻ chỉ tồn tại được ba năm. Năm 42, nhà Đông Hán sai Mã Viện đem đại quân sang đàn áp. Trước lực lượng quá chênh lệch, Hai Bà Trưng lui quân về Cấm Khê. Thánh Thiên từ miền bắc đem quân xuống cứu viện nhưng không kịp. Khi nghe tin Hai Bà đã tuẫn tiết trên sông Hát, bà tiếp tục tập hợp nghĩa quân chống cự bên dòng Nhật Đức. Quân Hán tiến đánh với chiến thuật chia cắt đội hình, quân của Thánh Thiên thất trận phải rút về Ngọc Lâm. Trong một trận giao tranh ác liệt, vì không muốn rơi vào tay giặc, bà đã phóng ngựa xuống sông Nhật Đức ở bến Ngọc để bảo toàn khí tiết.

 

Thương tiếc bà, dân làng Ngọc Lâm đã dựng miếu nhỏ bên bến Ngọc để thờ tự. Trong đền hiện còn đôi câu đối:

Nhân khí bể Đông, trời giúp nhà Trưng sinh nữ tướng,
Kinh hồn giặc Bắc, người nơi bến Ngọc ngưỡng thần uy.

 

Chúng ta là những người đã sống qua chiến tranh, đã từng chứng kiến những cuộc phân ly, đã ôm lấy nhau trước những mất mát đau thương của đất nước. Chúng ta cảm nhận được những giây phút cuối cùng của Thánh Thiên, khi bà phóng ngựa xuống dòng sông. Hình bóng dịu dàng mà kiên định, lặng lẽ mà bất khuất của bà vẫn sống mãi qua hình ảnh người mẹ Việt Nam ngày nay.

 

Thánh Thiên được coi là một nữ tướng nổi bật trong 36 nữ tướng dưới thời Hai Bà. Có thể con số 36 chỉ mang ý nghĩa biểu tượng. Và dù cuộc đời của các vị nữ tướng chỉ còn lại vài nét phác trong thần tích và truyền thuyết. Nhưng chúng ta tin rằng những người mẹ đầu tiên ấy đã nhào nặn, đã nuôi dưỡng và tạo nên vũ trụ của chúng ta. Dù bóng mẹ đã chìm trên sông nhưng lời ru của mẹ còn mãi.

 

Chính từ những người mẹ ấy mà lời ru Việt Nam mang một âm điệu rất riêng. Lịch sử đã sống trong câu ru của mẹ như một lời nhắn nhủ, và câu ru ấy đã thấm sâu trong máu bạn trong tim tôi:

 

Ru con con ngủ cho lành

Để mẹ gánh nước rửa bành ông voi

Ai coi lên núi mà coi

Có bà nữ tướng cởi voi, đi quyền

 
NGUYỆT QUỲNH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Năm 20266:09 CH(Xem: 4141)
Như Nguyệt là hàng xóm của tôi. Con trai chị- cháu Phạm Thành Phong vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào lớp kỹ sư chất lượng cao của trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Riêng Như Nguyệt, mừng đến nỗi suốt đêm không sao chợp mắt, lòng xôn xao một niềm vui khó tả. Đó không chỉ là thành quả học tập của con, mà còn là sự đền đáp xứng đáng cho bao năm tháng chị cố gắng, nỗ lực đồng hành cùng con với tấm lòng của một người mẹ. Mừng con thi đậu trường con yêu thích. Đó cũng là những năm tháng hai mẹ con gồng gánh mà đi.
24 Tháng Tư 202612:31 SA(Xem: 5034)
Bây giờ trăng đã lên trên khỏi lầu Ông Hoàng một phế tích của người Pháp để lại nằm trên một ngọn đồi Thơ mộng do Quận công Ferdinand D'Orléans xây dựng ngày 21 tháng 2 năm 1911 vì ông thấy nơi đây cảnh đẹp rất hữu tình,đứng trên lầu nhìn bao quát cả một vùng biển đẹp tuyệt vời trên mặt biển những chiếc thuyền đánh cá đã lên đèn nhấp nhô trên mặt biển,bờ cát trắng trải dài ngút ngàn và rừng dừa im lặng xõa tóc đón những cơn gió nhẹ ôm bờ vai người con gái -Em đêm nay đêm cuối mình chơi cho hết mùa trăng,Bá nói với Thúy người con gái tuổi như vầng trăng đang e thẹn nấp trong những đám mây trắng trôi bàng bạc nàng đang tựa lưng vào Bá
23 Tháng Tư 20262:19 CH(Xem: 5577)
Xe lăn bánh, bụi mù mịt xóm Chùa. Tôi nhìn theo cái xe biển xanh của Thuận, vừa buồn cười vừa thấy lòng nhẹ nhõm. Thuận có làm đến bộ trưởng thì cái tính khôn lỏi, dỗi dai và cái kiểu "anh anh em em" nửa đùa nửa thật để rồi dúi vào tay người khác cái chổi quét nhà, con dao băm bèo, thái khoai chắc cũng chẳng bao giờ bỏ được. Mà thôi, cái làng Đá này nếu thiếu một thằng Thuận cứ thích bĩu môi, thích mắng người khác là "ngu lắm cơ" rồi nguây nguẩy cái mông quay mặt đi cười thầm thì chắc cũng chẳng còn chuyện hay ho gì để mà kể.
19 Tháng Tư 202611:05 CH(Xem: 4565)
Biển Nha Trang có những ngày lặng gió. Nước trong xanh. Nhưng cái lặng ấy không phải lúc nào cũng bình yên. Có những cơn sóng được giấu rất sâu. Cuộc đời Thục Nhi cũng vậy.
14 Tháng Ba 202611:58 CH(Xem: 8573)
. Mall of America—tên một trung tâm thương mại có thật tại Hoa Kỳ—là nhan đề truyện ngắn của Suzanne Wang.. Tác giả là kỹ sư phần mềm sống tại San Francisco, sáng tác chủ yếu xoay quanh trí tuệ nhân tạo và những tác động của công nghệ đối với đời sống con người. Truyện được tuyển chọn vào The Best American Short Stories 2024 được ghi nhận là một tác phẩm tiêu biểu của văn học Mỹ đương đại trong năm 2024. Câu chuyện mở ra từ hệ thống OmniMall AI với một giọng điềm tĩnh và logic, giải thích trước một ủy ban doanh nghiệp lý do vì sao bộ nhớ của nó không nên bị xóa.Rõ ràng,”tôi” trong truyện chính là OmniMall AI..Các nhân vật hiện ra chủ yếu qua mã số và dữ liệu hành vi (C-2542, A-9921…), phản ánh logic của một thế giới nơi con người được tiếp cận như khách hàng,hồ sơ và đối tượng . “Tôi” chỉ tồn tại qua giọng nói, màn hình và các tương tác lặp lại, đặc biệt trong những trò chơi và hoạt động ca vũ.
14 Tháng Ba 202611:11 CH(Xem: 7793)
Xin thưa ngay, “Giáo chủ” đang nói tới đây không nhằm nói về một nhân vật cụ thể, ở một xứ sở cụ thể nào. Và động lực để hắn có đủ lòng dũng cảm (vâng, cần tới lòng dũng cảm) để viết những dòng tạm gọi là “truyện ngắn” cho lành này, chính là tâm sự của một người mẹ - bạn gái hắn, kể với tay nhà báo quèn về chuyện đã “mất” đứa con gái duy nhất tên là MTT cho một đấng “Giáo chủ” cùng hệ thống giáo lý và cái “Thiên đường” của ông ta ra sao…
14 Tháng Ba 202610:34 CH(Xem: 8932)
Ở miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh.
28 Tháng Hai 20263:48 SA(Xem: 9312)
Vợ chồng tay Lộc chuyển nhà, đi ở thuê. Dân khu phố Lợi Giang xì xào, sẵn nhà năm tầng to đẹp thế không ở, đi thuê cái phòng bằng lỗ mũi, vợ chồng con cái đút nút vào với nhau cho nó nhục ra… Nhưng Lộc không thấy nhục. Lộc vốn là công nhân lắp ráp điện tử bên khu công nghiệp gần đó. Vợ ở nhà bán hàng online, nội trợ. Hai con, một đứa lên năm một đứa lên ba đi nhà trẻ cả. Đời sống cũng ổn. Vợ chồng con cái dắt nhau đi thuê căn phòng trong dãy trọ mãi cuối khu phố Lợi Giang, cách nhà cũ độ hai cây số là chuyện cực chẳng đã. Khá xa. Khuất mắt. Chỉ có điều ngày hai buổi đi về, vẫn phải lượn qua ngõ rẽ vào nhà cũ. Hơi khó chịu. Nhưng cứ nhìn thẳng, tăng ga xe máy phóng vèo qua một cái cũng xong. Mẹ Lộc bảo: “Đi cách xa khỏi cái chỗ ma nó quen chốn ấy, cho yên ấm gia đình”. Lộc nghe lời mẹ, lấy cái sự yên ấm gia đình con cái làm trọng.
07 Tháng Hai 202610:25 CH(Xem: 6734)
Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh . Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.
07 Tháng Hai 20269:31 CH(Xem: 9030)
Chiếc xe đò nhỏ lừ đừ chạy vào bến vắng đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng đã lợt màu của chiều ba mươi Tết. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày, trong tháng, trong năm cũ. Bến xe vắng hoe. Giờ này còn ai ra đây làm gì nữa. Tiếng xe thắng mạnh trước khi ngừng hẳn lại khiến một vài hành khách đang ngủ vật vờ giật mình choàng tỉnh dậy. Ai nấy đều đứng cả lên, quơ tay lấy hành lý và lục tục ra khỏi xe.