- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG VỚI CÔ BÉ THIÊN THẦN

18 Tháng Tám 20269:54 CH(Xem: 1672)


thang tám- NAT




LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG VỚI CÔ BÉ THIÊN THẦN
Truyện ngắn
Mai An NGUYỄN ANH TUẤN

___________ 

 

Thu nằm trong bệnh viện đã được 7 ngày. Cũng vào ngày cuối cùng của “tuần chung thất” theo một lễ tục người Việt từ cả ngàn năm nay mà Thu được biết qua chuyện trò của mẹ với các bà vãi hàng xóm, phải đúng ngày này, khi nỗi đau ghê gớm của cơ thể từng chuyển hóa lẫn lộn trong những cơn mê sảng chưa từng có trong quãng đời 18 cái xuân xanh đã dịu đi chút ít, em mới bàng hoàng nhận ra: em đã bị mất toàn bộ chân trái…

Em bật khóc như cha chết. Khóc như đứa trẻ lên ba bị cướp giật búp bê đang chơi. Khóc như để cầu cứu một thế lực siêu nhiên nào đó thời em học tiểu học nghe mẹ kể chuyện cô gái lương thiện bị yêu quái hãm hại. Khóc như ăn vạ, bắt đền mà chưa biết phải ăn vạ, bắt đền ai, song không nhuốm chút thù hận nào. Cái khóc than thân trách phận vô tư ở lứa tuổi nuôi bao ước mộng đẹp đẽ, đang được thức tỉnh bao khát vọng thầm kín và thiêng liêng mà chỉ em và mấy đứa bạn “con chấy cắn đôi” mới hiểu nổi…

Người viết những dòng này, viết trong nước mắt, đã chợt nhìn thấy hiển hiện trước mắt một cô bé như thế vào cuối tuần chung thất của tục lệ Việt, để sau ngày đó, em sẽ bay lên Cung Hằng giá lạnh như một tiểu thiên thần, làm bạn với chú Cuội bên một gốc Đa thần bắt đầu được phủ bởi những bó hoa tươi của giới trẻ Việt gửi lên… Chắc bởi hắn cũng có một đứa con gái bằng tuổi em, lại hay nhẫn nại tìm hiểu tâm tư của cái lứa tuổi “nửa trẻ con nửa người lớn” này nên em đã đến với hắn trong những giờ phút cuối đời bi thương và tráng lệ của em…

Thấy hắn, em bộp chộp nóng nảy hỏi ngay - như hắn là người bạn thân thiết của bố mẹ em từ lâu:

- Sao cháu lại ở đây hở chú? Tại sao cháu bỗng trở thành kẻ què cụt khốn khổ thế này – Em bật khóc nức nở như hắn mới là nguồn chia sẻ duy nhất nỗi đau mất mát khủng khiếp của em trong lúc ấy…

Hắn ngậm ngùi chờ cơn dỗi dằn uất hận con trẻ ấy lắng lại, và tìm cách giải tỏa băn khoăn chính đáng của em. Lúc đó, ở phòng bệnh bên cạnh, bố em một tay chống nạng bước tới, tay kia ông ôm xách mấy bó hoa tươi và mấy túi quà. Ông mỉm nụ cười héo hắt:

- Bạn học con đến thăm, song chưa tới giờ thăm bệnh nhân, đành gửi lại Bảo vệ. Bác Bảo vệ mang lên phòng bố… - Thấy hắn, ông gật đầu chào - Chắc bác là nhà báo?

Cách gọi “bác” với người chưa quen biết - dù bằng tuổi hay hơn tuổi đó cho hắn hiểu ông ta thuộc lớp người “xưa nay hiếm” của đất Kẻ Chợ - Kinh kỳ xưa. Và ánh mắt gần như cầu khẩn của ông nhìn hắn khiến hắn chợt hiểu ngay rằng: ông chưa muốn con gái ông biết được nguyên do thật sự của tai nạn này…

Tiếng cô bé lanh lảnh cất lên:

- Con cũng đoán ngay chú ấy là nhà báo… Thế chú nhà báo ơi, chú và bố cháu cho cháu biết ngay đi: đã xảy ra chuyện gì với cháu và bố cháu ạ? Cháu chỉ nhớ bố cháu đèo xe máy qua Bờ Hồ được hai dãy phố thì có một tiếng động kinh khủng, sau đó cháu không biết trời đất là gì nữa… Cháu có đọc một cuốn sách kể: Nếu gặp tai nạn, máu chảy mà tỉnh táo thì hết sức nguy hiểm… Rất may là cháu đã ngất đi…

Hắn những muốn tiếp lời cô bé: “Rất may là cháu đã không biết được kẻ gây ra tai nạn cho hai bố con, sau khi may mắn được cái xe đắt tiền che chở mạng sống đã dửng dưng trước thân hình thiếu nữ đẫm máu rồi tìm cách lỉnh đi cho nhanh, mặc xác bọn dân đen thuộc ‘Cọng rơm dưới đáy ao’(1) tự xử lý hậu quả, chúng ta đây thuộc tầng lớp ‘Tinh hoa’… Rất may là cháu chuẩn bị rời xa miền Sinh ký (Cõi tạm) ô trọc này vẫn giữ được bao hạt Ngọc của tính thiện, lòng lành như một kho báu của thế gian, chưa bị nhuốm chút nào cái lẽ sống của những kẻ vốn là khối nặng vô ích của trái đất (2), là phường ‘giá áo túi cơm’ song lại có quyền thế làm lệch thiên hạ và tiền của nhiều tới độ bịt miệng bịt mắt Thần Công lý suốt thời gian dài…”

Nhưng làm sao có thể nói được những sự thật cay đắng như vậy với cô bé đang hy vọng bình phục, dù chỉ còn một chân cũng có thể tiếp tục ‘vượt Vũ môn’ cấp Phổ thông trung học để thực hiện những mơ ước đang tràn ngập trái tim trẻ trung?

Hắn chỉ có thể nói dối. Và hắn đã dối trá, dưới sự đồng tình thầm lặng của ông bố tội nghiệp, bịa ra một lý do gây tai nạn giao thông để cô bé được an ủi nỗi đau của mình bằng sự tử tế và nhân hậu cần có trong đời: Người lái xe không may bị đột quỵ đúng lúc hai bố con đi tới một gốc cây, và chiếc xe đâm vào xe máy hai bố con rồi lao thẳng vào gốc cây…

- Thế những người trên ô tô có sao không hở chú? - Cô bé thốt lên vẻ lo lắng.

- Chiếc xe bị nát đầu, song hai người trên xe không sao cả, bởi bộ phận bảo vệ hàng đầu thế giới của chiếc xe đắt tiền đã cứu giúp họ…

Cô bé thở hắt ra như trút được nỗi lo âu rồi kêu lên sung sướng:

- May quá… Các bác ấy là người tốt nên được Trời - Phật phù trợ, như mẹ cháu vẫn nói thế…

Hắn đã ở trên lưng hổ rồi, cần tiếp tục đà dối trá:

- Khi hoàn hồn lại, bác gái bỏ mặc người chồng đang co giật chạy đến chỗ cháu đã ngất đi, kêu gọi người dân xung quanh mau chóng đưa hai bố con tới bệnh viện… Bác ấy tới gặp ngay ông Bệnh viện trưởng, lau nước mắt bảo: Cháu gái này là nạn nhân của tôi, bằng tuổi con gái tôi, kính nhờ các bác sĩ cứu chữa gấp, kinh phí chữa chạy bao nhiêu tôi cũng sẽ thu xếp đầy đủ ngay ạ…

Cô bé rơm rớm nước mắt:

- Chắc chắn mẹ cháu sẽ cúi lạy bác ấy như một vị Bồ tát cứu khổ cứu nạn mà hàng ngày mẹ cháu vẫn khấn vái ở Ban thờ tổ tiên… Cháu sẽ tìm cách trả ơn xúng đáng cho hai bác ấy…

Và đây là lời nói dối cuối cùng của hắn với cô bé Thiên thần đáng thương:

- Con gái à, khi chú kể lại câu chuyện này với một người bạn thân là Trưởng phòng văn hóa Quận, chú ấy cảm động lắm và hồ hởi: Tôi sẽ làm tờ trình lên Bộ Văn hóa -Thể thao - Du lịch xin lập một cái miếu nhỏ ở gốc cây đó, theo một truyền thống đẹp của ông cha, để tôn thờ Thần May Mắn và Thần Nhân Hậu, những vị thần mới xuất hiện thời hiện đại trong chế độ xã hội tươi đẹp của chúng ta…

Những giọt lệ rưng rưng của cô bé sắp trở thành Thiên thần đã giúp hắn tạm quên đi nỗi xấu hổ khi nói dối một cách trơ trẽn - cái nói dối trở thành tập quán lâu nay của loại người được gọi là ‘cán bộ Nhà nước’ mà hắn từng vinh dự được đứng trong hàng ngũ này…

_______

1. Tên một cuốn tiểu thuyết của nhà thơ Võ Văn Trực

  1. 2.  Ý trong cuốn tiểu thuyết “Những linh hồn chết” của nhà văn N. Gogol người Ukraine.

 

Mai An NGUYỄN ANH TUẤN







Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Bảy 20261:56 CH(Xem: 1919)
XÓM BỜ MƯƠNG – Truyện thứ hai trong bộ ba "Tam Quan" của Phạm Ngọc Lương. Hôm qua, chúng tôi giới thiệu CÁT HOANG. Hôm nay là XÓM BỜ MƯƠNG – truyện ngắn thứ hai trong bộ ba Tam Quan của nhà văn trẻ Phạm Ngọc Lương, từng đăng trên Hợp Lưu số 87 (2006). Hơn hai mươi năm trước, nhà phê bình Thụy Khuê đã gọi đây là "một câu chuyện cổ tích kinh dị", nơi cái chết của một dòng sông song hành với sự mục rữa của môi trường, sự tha hóa của con người và số phận bi thảm của một đứa trẻ. Một truyện ngắn đầy chất thơ, nhưng càng đẹp càng khiến người đọc rùng mình. Hai mươi năm đã trôi qua. Dòng sông trong truyện có còn là một ẩn dụ của hôm nay? Xã hội Việt Nam đã thay đổi đến đâu trước những vấn đề mà XÓM BỜ MƯƠNG đặt ra: môi trường, bạo lực, sự vô cảm, và phẩm giá con người? Chúng tôi xin giới thiệu lại truyện ngắn này. Câu trả lời, có lẽ, xin dành cho mỗi bạn đọc.
29 Tháng Bảy 20263:34 CH(Xem: 2099)
Có những tác phẩm không thuộc về một thời điểm. Chúng lặng lẽ nằm lại trên trang giấy nhiều năm, rồi một ngày nào đó bỗng hiện lên với sức nặng như thể vừa mới được viết hôm qua. Cát Hoang là một truyện ngắn như vậy. Lần đầu xuất hiện trên Tạp chí Hợp Lưu bởi lối viết tối giản, đứt đoạn như điện ảnh, ngôn ngữ đầy ký hiệu, và một thế giới nghệ thuật khiến người đọc vừa bối rối vừa ám ảnh. Nhà phê bình Thụy Khuê từng nhận xét đây là một truyện ngắn có cấu trúc của thơ hiện đại, nơi mỗi câu chữ đều trở thành một ám hiệu, buộc người đọc phải đọc bằng trực giác nhiều hơn bằng cốt truyện. Trong thế giới ấy, có một bãi đất nổi giữa dòng sông, một cộng đồng sống như chưa từng biết đến ánh sáng của văn minh, nơi trẻ em không được học chữ, nơi người biết chữ bị gọi là "con điên", và nơi bạo lực dần trở thành trật tự bình thường. Đó là một không gian hư cấu. Nhưng điều khiến Cát Hoang sống mãi không nằm ở tính hư cấu ấy, mà ở khả năng đánh thức những câu hỏi chưa bao giờ cũ:
22 Tháng Bảy 202610:14 CH(Xem: 2337)
Đất nước ta khởi đi từ hình bóng một người mẹ thuở hồng hoang. Lịch sử chúng ta khởi đi từ lời ru và những cuộc phân ly. Giữa huyền thoại về những người anh hùng, thấp thoáng bóng dáng những người mẹ trầm mình trên sông.
14 Tháng Bảy 202612:37 SA(Xem: 3265)
Bích Lan sinh trưởng ở Đồng Nai, tính tình hiền lành và có ngoại hình dễ nhìn. Năm nay bốn mươi tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người phụ nữ đã có con vào đại học, cô trở về căn hộ của mình mỗi chiều với một chùm chìa khóa và sự im lặng. Từ ban công tầng mười sáu nhìn xuống, thành phố đêm nào cũng sáng rực. Xe cộ vẫn xuôi ngược, những ô cửa vẫn hắt ra ánh đèn vàng ấm áp. Chỉ có căn hộ của Lan, nhiều lúc rộng đến mức nghe rõ tiếng dép của chính mình trên nền gạch. Sự nghiệp làm ăn thì thuận tiện nhưng về đường tình duyên thì có phần lận đận.
08 Tháng Bảy 20267:19 CH(Xem: 3249)
LTS: "Khi anh đi không người đưa đón – Khi anh về tám chín người khiêng" là một truyện ngắn lay động về sự phản bội, sự trả giá và lòng vị tha. Không lên án gay gắt, nhà văn Hoàng Thị Bích Hà để chính số phận nhân vật cất lên bài học về nhân quả và giá trị của nghĩa tình tào khang. TCHL
27 Tháng Sáu 20269:11 SA(Xem: 3897)
Tôi về căn nhà xây xong bỏ trống chưa bán được vì Covit 19 của ông con, căn nhà trống trơn không nước nóng đi vội tôi không mang theo bất cứ thứ gì ngoài vài gói mì gói, không muỗng nĩa, không khăn tắm tôi đi như người Tị nạn chạy trối chết ra khỏi nhà với vết răng cắn trên tay, một vết cắn nhá lửa của hiền thê nhớ đời, bắt đầu viết về Exodus của dân Do thái Việt Nam gia đình tôi lủng cũng vì chuyện viết lách của tôi, khi bà xã phát giác ra cái quá khứ lẫy lừng gái gú của tôi bà không vui nói tôi chỉ sống mộng mơ với quá khứ không biết sống với hiện tại và quý những gì mình đang có, một trận cãi nhau kịch liệt vợ hiền nổi giận biến thành bà La sát xuất chiêu cho tôi một vết cắn...
26 Tháng Sáu 20264:21 CH(Xem: 3485)
Âm bản & Dương bản (Négatif & Positif) – khái niệm có gốc từ điện ảnh phim nhựa, còn gọi là phim điện ảnh hoặc phim chiếu rạp, liên quan đến quy trình sản xuất phim có từ buổi sơ sinh của Nghệ thuật Thứ Bảy - Nàng Tiên Út từ cuối thế kỷ XIX (hiện phim nhựa và các loại máy quay máy chiếu phim nhựa đã được đưa vào các Bảo tàng Điện ảnh), cái quy trình mà nếu ai đó muốn tìm hiểu trên Google sẽ không bao giờ có được thông tin đầy đủ… Nhưng, cuốn sách này không đi sâu vào công nghệ Điện ảnh, chỉ mượn khái niệm Âm bản & Dương bản như một cánh cửa ban đầu, một ký hiệu nghệ thuật nhỏ để phác họa hành trình tinh thần của tác giả, cùng đôi ba lát cắt tự sự về nghề qua đó hé lộ giúp người đọc đôi chút về đời sống của những người làm phim Việt qua mấy thế hệ, ở xứ sở Lắm người nhiều ma …
26 Tháng Sáu 20263:59 CH(Xem: 3572)
“Là con dân của một đất nước mà lịch sử là một chuỗi tranh đấu không ngừng để được tồn tại, NQ thiết nghĩ “Hội Thề Đông Quan” là một chiến thắng đáng suy ngẫm. Sau 10 năm nếm mật nằm gai, chứng kiến đất nước và dân mình chịu bao tang tóc dưới ách bạo tàn của nhà Minh. Thế mà cha ông chúng ta đã mở đường hiếu sinh cho hàng vạn hàng binh, và còn cấp thuyền, cấp ngựa cho họ trở về nước. Sự bao dung đã biến một chiến thắng quân sự thành khúc khải hoàn của lòng nhân ái và đem lại bình yên cho người dân của đôi bờ bờ cõi.” (Nguyệt Quỳnh)
09 Tháng Sáu 202612:52 SA(Xem: 4435)
Tôi trở lại thăm Hà-Nội sau hơn bốn mươi năm xa cách. Trong gần một tuần lễ, tôi bận rộn và mệt nhoài theo các con tôi đi thăm gần hết các thắng cảnh trong thành phố và các vùng lân cận mà các con tôi đã lập chương trình từ trước theo đề nghị trong các sách du lịch. Nơi cuối cùng là đi thăm Tam Cốc, sáng đi chiều về, và hôm sau sẽ trở lại Mỹ. Tôi chiều các con tôi, nên những nơi mà tôi muốn đến để tìm lại những kỷ niệm ngày xưa thì chưa có thời giờ, mà nếu không đến được thì đó là một điều thiếu xót cho chuyến đi của riêng tôi.
09 Tháng Sáu 202612:06 SA(Xem: 3782)
Chị Tư hơn tôi hai tuổi. Tôi cá tính bao nhiêu thì chị Tư hiền lành, dịu dàng bấy nhiêu. Lại xinh nữa. Ngày xưa, chị được bình bầu là "hoa khôi xóm". Bà bán mì đầu hẻm bảo thế. Bả bảo, mấy người thường ăn mì ở đây khen : “Xóm này không ai đẹp và hiền như con Tư ”.