- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

BÔNG “CẨM TÚ CẦU” GIỮA GIÓ ĐỜI

14 Tháng Ba 202610:34 CH(Xem: 3833)
tranh Lam Duc Manh
Tranh của Họa sĩ Lâm Đức Mạnh


Hoàng Thị Bích Hà

BÔNG “CẨM TÚ CẦU” GIỮA GIÓ ĐỜI

 

 

miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh.

 

Hồi còn đi học, Ngọc Linh đã nổi bật giữa đám bạn cùng trang lứa. Dáng người cao ráo, mái tóc đen dài buông nhẹ trên vai, đôi mắt sáng và nụ cười hiền khiến ai gặp cũng có cảm tình. Nàng nổi bật lên giữa sân trường như “Bông cẩm tú cầu” giữa vườn hoa sân trường ngày ấy. Nhưng điều làm thầy cô nhớ đến cô không chỉ là vẻ ngoài, mà còn là sự thông minh hiếm có. Linh học giỏi đều các môn, đặc biệt là văn và toán.

 

Năm lớp mười hai, cô được chọn vào đội tuyển bồi dưỡng học sinh giỏi cả hai môn. Thầy dạy văn tiếc lắm, vì Linh có lối viết sâu sắc, chữ nghĩa chững chạc hơn tuổi. Thầy dạy toán cũng tiếc không kém, vì cô có tư duy logic và nhạy bén.

Đến khi đăng ký thi, đội tuyển Toán thiếu người. Linh nhìn danh sách, nhìn thầy giáo, rồi lặng lẽ nói:

 

-Thôi, em thi Toán cho đủ đội hình.

 

Một quyết định rất nhẹ nhàng, nhưng cũng rất… Ngọc Linh: luôn đặt tập thể lên trước mình.

 

Tốt nghiệp phổ thông, cô thi vào Trường Đại học Kiến trúc TP. Hồ Chí Minh - ngôi trường mà thời thập niên 80 được xem là “cửa hẹp” của bao giấc mơ. Mỗi tỉnh như Hậu Giang chỉ đậu một người, Tiền Giang cũng chỉ một. Có người thi bảy lần mới đậu. Thi vào Kiến trúc khi ấy không chỉ cần học giỏi mà còn cần năng khiếu vẽ, óc sáng tạo và một bản lĩnh bền bỉ.

 

Ngày nhận tin trúng tuyển, cả xóm rộn ràng như có hội. Người ta bảo: “Con bé Linh giỏi thiệt!” Còn mấy đứa bạn thuở nhỏ xúm xít:

 

-Bông hoa “cẩm tú cầu” của trường mình mà!

 

Linh chỉ cười. Cô biết phía trước là một hành trình dài.

 

Những năm sinh viên ở Sài Gòn là những năm vất vả nhưng đầy ắp đam mê. Linh học say mê như thể sợ thời gian trôi mất. Cô yêu từng bản vẽ, từng mô hình, từng giờ thực hành thức trắng đêm. Bàn tay cô khéo léo, từ nét bút chì đến cách phối màu, từ bố cục không gian đến nghệ thuật sắp đặt, mọi thứ đều hài hòa, tinh tế.

Ra trường, Linh về làm ở Sở Xây dựng một tỉnh. Thời gian đầu, cô chỉ là một chuyên viên trẻ. Nhưng những bản thiết kế của cô luôn gọn ghẽ, sáng tạo và hiệu quả. Công việc dự án hoàn thành đúng tiến độ, đem lại nguồn lợi không nhỏ cho cơ quan.

 

Người ta bắt đầu nhắc đến cô như một nhân tố nổi bật.

 

Hai mươi lăm tuổi, Ngọc Linh được cất nhắc lên trưởng phòng, rồi phó giám đốc. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang loay hoay khởi đầu, cô đã đứng ở một vị trí đáng nể.

 

Nhưng đời không chỉ có nắng.

 

Sự thăng tiến quá nhanh của cô khiến không ít người ghen ghét. Những lời xì xào sau lưng bắt đầu lan ra như vệt dầu loang. Họ bảo cô được ưu ái, họ đồn thổi đủ điều để hạ thấp năng lực của cô, để mình được cân nhắc thăng chức.

 

Ngọc Linh không phải người yếu đuối. Nhưng cô là người nhạy cảm. Những lời đơm đặt ấy như những mũi kim nhỏ, không làm cô ngã ngay, nhưng làm cô đau.

Một chiều tan sở, nhìn những bản vẽ còn dang dở, cô thở dài. Rồi cô quyết định.

Cô bỏ ngang.

 

Sài Gòn lại đón cô trở về, lần này không phải là cô sinh viên năm nào, mà là một người đàn bà từng trải.

 

Ngọc Linh lập công ty riêng, chuyên về thiết kế kiến trúc và nội thất. Cô tuyển thêm cộng sự trẻ, những người có nhiệt huyết và sáng tạo. Cô làm giám đốc - một giám đốc vừa quyết đoán, vừa tinh tế.

 

Công việc làm ăn thuận lợi. Những căn nhà do cô thiết kế luôn có dấu ấn riêng: thoáng đãng, nhiều ánh sáng, có cây xanh và sự hài hòa giữa công năng và thẩm mỹ. Khách hàng tìm đến ngày một nhiều.

 

Cô mua được một căn nhà ở quận Bình Thạnh. Ngôi nhà do chính tay cô thiết kế: nội thất giản dị mà sang, cây cảnh đặt đúng chỗ, sân vườn nhỏ xinh, từng góc đều mang hơi thở của nghệ thuật.

 

Ai đến cũng trầm trồ.

 

Về học hành và công việc, đời Ngọc Linh gần như tròn đầy. Cô làm gì cũng giỏi, quyết định gì cũng đúng. Bạn bè bảo:

 

-Ngọc Linh vừa đẹp vừa giỏi, làm việc gì cũng có quyết định đúng. Chỉ mỗi việc chọn chồng là sai.

 

Nghe vậy, cô cười chua chát.

 

Chồng cô - Nguyễn Lập Hồi -không phải kiến trúc sư như cô. Anh là một kỹ thuật viên, lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khó. Mẹ anh làm lẽ, góa bụa, nuôi con trong thiếu thốn. Hồi thường tâm sự về tuổi thơ khổ cực, về những tháng ngày tủi hờn.

Ngọc Linh thương. Cái thương của một người phụ nữ vốn giàu lòng trắc ẩn.

 

Rồi cô kết hôn.

 

Nhưng thương không đủ để xây một mái nhà bền vững.

 

Sau khi cưới, Linh mới nhận ra sự khác biệt quá lớn. Hồi lười biếng, không chí tiến thủ. Anh ta không lo làm ăn, chỉ thích nhậu nhẹt. Mọi việc trong nhà, từ xây sửa, trang trí, chăm cây, bố trí sân vườn, một tay Linh lo hết.

 

Vậy mà mỗi khi khách đến khen:

 

-Nhà đẹp quá! Ai thiết kế vậy?

 

Nguyễn Lập Hồi liền cười, nhận là mình làm.

 

Linh im lặng. Cô đã quen với sự im lặng ấy.

 

Khi cô sinh con trai - bé Ngọc Bảo, mọi việc chăm con cũng do cô gánh vác. Từ chọn trường, đưa đón, dạy dỗ, tất cả một mình cô lo. Khi cô muốn cho con học trường tốt, Hồi lại cản, bảo tốn kém, không cần thiết.

 

Linh nhìn con, nhìn tương lai phía trước, lòng nặng trĩu.

 

Có những sai lầm có thể sửa. Nhưng cũng có những sai lầm nếu tiếp tục sẽ làm hỏng cả một đời người khác.

 

Một đêm, khi con đã ngủ, cô ngồi rất lâu trong phòng khách. Sáng hôm sau, cô quyết định ly hôn.

 

Cô bán căn nhà ở Bình Thạnh, chia đôi. Rồi dắt con về quận 7 mua nhà mới. Lại bắt đầu từ đầu.

 

Cô làm lụng chăm chỉ hơn, vừa điều hành công ty, vừa nuôi con ăn học. Ngọc Bảo thông minh, học giỏi, nối nghiệp mẹ theo ngành Kiến trúc. Linh dành dụm, cho con sang Anh quốc du học.

 

Ngày tiễn con ra sân bay, cô chỉ nói:

 

-Con cứ bay đi. Mẹ ở đây, ổn.

 

Sau này, Ngọc Bảo về làm việc tại Hà Nội, trưởng thành, chững chạc. Mỗi lần gọi điện, giọng con trai ấm áp:

 

- Nhờ mẹ hết đó.

 

Một lần cà phê với bạn, Linh cười nhẹ:

 

- Nếu còn sống chung với ổng, chắc Ngọc Bảo chỉ có nước đi học lớp tình thương thôi.

 

Câu nói nghe như đùa, nhưng ẩn sau đó là cả một quãng đời gồng gánh.

Giờ đây, Ngọc Linh đã nghỉ hưu. Công ty giao lại cho cộng sự thân tín. Cô sống an nhàn trong căn nhà đầy nắng ở quận 7.

 

Sáng sớm, cô tưới cây, nghe tiếng chim. Khi có cảm hứng, cô vẽ tranh. Những bức tranh phong cảnh, những khoảng không gian nội thất mơ mộng, những đóa hoa nhài trắng tinh khiết.

 

Thỉnh thoảng, cô gặp bạn bè, ngồi cà phê hàn huyên. Có hôm cô đi chùa, thắp nén nhang, lòng nhẹ như mây.

 

Người ta bảo cô trẻ hơn tuổi rất nhiều. Có lẽ vì tâm thế đã khác: không còn gồng mình chứng tỏ, không còn chịu đựng trong im lặng, không còn phải sống cạnh người không phù hợp.

 

Một chiều, đứng trước hiên nhà, nhìn nắng rơi trên giàn hoa giấy, cô chợt nhớ lại bạn bè từng gọi ngày xưa:

 

-“Bông cẩm tú cầu”

 

Nhưng có lẽ như cô dì của nàng bảo nàng là “bông hoa nhài…thì đúng hơn”!

Hoa nhài không rực rỡ như hoa hồng, không kiêu sa như lan, hương thơm của nó bền bỉ và thanh khiết nhưng đặt nhầm chỗ. Nhưng thôi dẫu có bước một bước sai lầm nhưng biết dừng lại đúng lúc và rẽ lối để đi tiếp phần còn lại của cuộc đời.

 

Ngọc Linh mỉm cười.

 

Cô đã đi qua đủ gió đời, đủ nắng mưa, đủ những lần chọn đúng và một lần chọn sai. Nhưng sau tất cả, cô vẫn là chính mình: một người phụ nữ tài năng, tự trọng, biết đứng dậy và biết buông bỏ khi cần.

 

Bông hoa năm ấy, giữa miền Hậu Giang, giờ vẫn tỏa hương - theo cách riêng của mình.

 

Saigon, ngày 11/02/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Bảy 20251:43 SA(Xem: 9731)
Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên chuyến tàu chạy qua những đồi Moravia. Bên ngoài cửa kính, mưa rơi lộp độp như ai đó đang gõ nhịp buồn vào trái tim tôi. Tôi ngồi gần như bất động, nhìn những giọt nước kéo dài thành vệt, phản bội đôi mắt đỏ hoe mà tôi cố giấu suốt chuyến đi. Tôi không định đến Brno. Cái tên nghe đã thấy buồn và cụt ngủn, như bị nguyền rủa từ hàng trăm năm trước. Thành phố này quá nhỏ để có tên trong danh sách những nơi phải ghé qua. Nhưng Julia nhắn tin: “Nếu cậu muốn trốn Berlin vài ngày, cứ đến đây. Chìa khóa dưới tấm thảm trước cửa.” Đi trốn và được bỏ rơi - giống như được thất tình thêm một lần nữa. Không vui - nhưng không cần tấm gương nào soi vào để diễn. / Căn hộ nhỏ trên phố Pekařská chỉ còn lại tôi và tiếng mưa đập vào cửa sổ. Tôi ngồi xuống chiếc sofa cũ, chiếc vali còn nguyên cạnh cửa. Bất giác, tôi nghĩ về người đàn ông đã bỏ tôi lại ở Berlin, nghĩ về tin nhắn cuối cùng: “Anh mệt rồi. Chúng ta đừng làm khổ nhau nữa.”
25 Tháng Bảy 202511:46 CH(Xem: 9304)
Diệu Cơ năm nay vừa tròn 16 tuổi. Em xinh xắn, dáng người thanh thanh, nữ tính. Em học rất giỏi, tới trường cũng như bao bạn bè trang lứa: học hành, vui chơi với bạn bè thân thương. Người ta nói quãng đời học sinh thơ mộng là quãng thời gian đẹp nhất. Nhưng đối với Diệu Cơ hơn cả tuần nay là một nỗi lo âu bao trùm đến với em. Dạo này em thấy trong người rất khác. Nghe mùi cơm sôi cũng buồn nôn. Em nghi là có điều gì không may xảy đến cho em trong một lần gần gũi với bạn trai, liền ra hiệu thuốc mua que thử thai thì hỡi ôi đã hiện ra hai vạch. Diệu Cơ bàng hoàng, lo lắng, bất an mà không biết phải làm sao? Em suy nghĩ lung lắm, làm sao bây giờ? Nói với mẹ thì chưa dám. Cuối cùng nàng quyết định chạy qua nhà anh trai ở khu phố khác, cách vài km để tâm sự với chị dâu.
29 Tháng Sáu 202512:48 CH(Xem: 10055)
Người ta thường nói nhiều về những trường trung học danh tiếng, những đại học uy nghi, những ngôi trường gắn với bảng vàng truyền thống và hào quang thành đạt. / Ngược lại, rất hiếm người nhắc đến những mái trường nhỏ bé, nơi học trò không tìm kiếm bằng cấp danh giá, không bảng vàng thành tích, không diễn văn khai giảng, không có những kỳ thi náo động – chỉ có những giờ học thầm lặng giữa tiếng quạt máy và mùi nhựa cháy của board mạch. Học để sống, để làm một người thợ lương thiện giữa cuộc đời xô lệch. Trong ký ức ông , giữa muôn vàn lối rẽ của đời sống sau biến cố 1975, có một nơi như thế. Đó là Trường Điện Tử ĐaKao, ngôi trường không có tên trong hệ thống chính quy, nhưng từng là phao cứu sinh cho bao người trôi dạt giữa dòng đời hậu chiến.
06 Tháng Sáu 20254:06 CH(Xem: 10897)
Năm ấy, khi còn đang mài đũng quần để lấy tấm bằng Master, anh làm thêm trong một hầm rượu. Một quán rượu nằm nửa chìm nửa nổi dọc bờ sông Seine. Anh không muốn xin tiền nàng vào những khoản bí mật của một thằng đàn ông đã đến tuổi tự lập từ lâu, nên cuộc đi làm thêm diễn ra cũng bí mật, kín đáo y như cái quán rượu huyền bí này- nửa chìm, nửa nổi. Sơ mi trắng, nơ đen, chạy băng băng giữa các thực khách, luôn nhoẻn cười quá ư lễ độ, vô cùng nhũn nhặn phô hàm răng khểnh, không ai nhận ra ngài trợ giảng một trường đại học trong trang phục bồi bàn, nói tiếng Pháp chuẩn âm Paris.
31 Tháng Năm 20251:27 CH(Xem: 14562)
Tôi không phải là một “cư dân mạng” thuần thành, nhãn hiệu mà người ta thường dùng để chỉ những người sống trong thế giới ảo nhiều hơn trong thế giới thật. Tuy vậy, tôi vẫn nặng lòng biết ơn tất cả những nhân tài về kỹ thuật tân tiến trên thế giới đã đóng góp vào việc giữ gìn và phát huy kho tàng văn minh của nhân loại qua các nền tảng trên mạng như Google, Facebook, Wikipedia, YouTube... và gần đây hơn nữa là ChatGPT. Những nguồn thông tin đó đã giúp chúng ta học hỏi, tìm hiểu về vốn kiến thức đồ sộ của con người từ đời nay sang đời khác, trong một thời gian rất ngắn. Cuối thế kỷ trước, khi mạng lưới toàn cầu đã ra đời nhưng chưa thông dụng mấy, tôi từng phải vào thư viện biết bao nhiêu lần, nhiều khi chỉ để tra tìm một chữ, một khái niệm, trong suốt thời gian viết luận án của mình. Ngày nay, chỉ cần “nhấp con chuột” một cái, chúng ta đã có thể tìm được điều mình muốn tìm trong tích tắc.
19 Tháng Năm 202512:12 SA(Xem: 14792)
Lương y Lê Huân gọi hắn, giọng hụt hơi đọng nước mắt: - Chú… Chú cứu anh với… Anh gặp nguy… Rồi ông tắt máy có lẽ bằng bàn tay run rẩy… Hoang mang rối bời, hắn phóng xe đến ngay nhà người “bạn vong niên” - như ông đề nghị gọi thế. Lê Huân vốn là người bình tĩnh, từng trải, thương người, không chấp vặt, không gây ác nghiệp với ai bao giờ, vậy mà đang mắc phải chuyện cực kỳ hệ trọng. Nhưng hắn có bản lĩnh gì đây để ông nhờ vả? Quả là chuyện động trời, liên quan đến tính mạng của một cô bé vừa tốt nghiệp Trung học phổ thông, bạn thân của con gái hắn.
28 Tháng Tư 20259:51 SA(Xem: 17749)
Nói đến tiền lẻ người ta thường nghĩ ngay tới những tờ/ nắm tiền giấy nhàu nát dính nhớp mồ hôi trong tay, trong hầu bao các cô - bà bán rong có được sau cả ngày vất vưởng trên hè đường đầy bụi khói hoặc góc chợ quê đìu hiu… Nhưng nói đền tiền tỷ thì thường gắn với những tập Đô-la dày cộm đựng trong va-li hay trong bọc giấy thường cất trong ngăn kéo phòng làm việc của các quan chức đương nhiệm…
27 Tháng Tư 202510:53 CH(Xem: 17313)
Xuân dò tìm trên mạng thấy có cơ sở tuyển nhân viên massage. Xuân nghĩ công việc này chắc cũng ok vì mình sức trẻ, đôi tay mạnh mẽ có thể đáp ứng được công việc cần lực ở tay. Môi trường làm việc trong nhà, không mưa, không nắng vậy cũng đỡ. / Thế rồi cậu đăng ký dự tuyển và được nhận vào làm. Sau khi làm được một tuần lễ thì cậu mới nhận thấy đây không phải là xoa bóp trị liệu bình thường mà thực chất là một động ăn chơi. Chỉ là mang dưới tên massage phục vụ cho cả khách nam và khách nữ. Có những lúc sau khi massage, khách còn yêu cầu đi từ A- Z, Xuân cũng phải chịu khó làm để kiếm tiền. Lâu dần cũng quen. Chàng trai 19 tuổi nghĩ đây xem như một công việc tạm thời, cũng có đồng ra, đồng vào trang trải cuộc sống, đỡ đần ba mẹ. Ngoài lương cơ bản, tiệm trả cho Xuân thì còn được khách trả tiền tip nữa nên trong túi nhiều khi cũng rủng rỉnh bạc tiền. Có ngày kiếm thêm 500 k + tiền boa.
24 Tháng Tư 20254:11 SA(Xem: 15843)
Năm 1954, khi di cư từ Bắc vào Nam, tôi còn bé lắm. Đại gia đình chúng tôi chọn Tuy Hòa làm nơi an cư lạc nghiệp. Bởi vì có người bà con đã định cư và làm việc ở đó. Ba tôi dạy học mãi ngoài Hội An, nên tôi ở lại Tuy Hoà với Ông Nội và hai bà cô để tiện bề học hành và hầu hạ Ông.
16 Tháng Tư 20255:33 CH(Xem: 15663)
Ngày 29 tháng 4, tôi nhờ chú em con bà cô chở ra bến Bạch Đằng, Saigon xem tình hình và thấy rất nhiều tàu kể cả chiếc Việt Nam Thương Tín, Trường Xuân, Tàu Hải Quân, trong số này có một số tàu đánh cá của một công ty Đức, to rộng rãi và bằng sắt đàng hoàng. Trở về nhà, tôi hối Ba đi trước với chú em. Hai chú cháu lọt được vào căn cứ Hải Quân và đi theo họ. Riêng tôi còn lần khân ở lại, hy vọng đến phút chót có thể gặp lại được Quỳnh Hoa, người yêu đầu đời của mình, nhưng phép lạ không xẩy ra.