- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NGÀY XUÂN MỪNG TUỔI

07 Tháng Hai 20269:31 CH(Xem: 2625)



tram mac hoa xuan - tranh Cam Tam

TRẦM MẶC HOA XUÂN

Tranh Cẩm Tâm

NGÀY XUÂN MỪNG TUỔI
Trần C. Trí

 




Chiếc xe đò nhỏ lừ đừ chạy vào bến vắng đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng đã lợt màu của chiều ba mươi Tết. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày, trong tháng, trong năm cũ. Bến xe vắng hoe. Giờ này còn ai ra đây làm gì nữa. Tiếng xe thắng mạnh trước khi ngừng hẳn lại khiến một vài hành khách đang ngủ vật vờ giật mình choàng tỉnh dậy. Ai nấy đều đứng cả lên, quơ tay lấy hành lý và lục tục ra khỏi xe.

“Bà con ăn Tết vui vẻ nghen,” người tài xế nói, giọng cũng hân hoan như chính hai chữ anh ta dùng. Vài người gật gù nói câu chúc Tết lại với anh. Đám hành khách tản mát thật nhanh trên bến, chỉ còn lại người tài xế đang dựa vào thành ghế, châm điếu thuốc, rít một hơi dài sảng khoái, và Tuấn Vinh.

“Ủa, chưa chịu về nhà sao, anh bạn? Năm cùng tháng tận rồi!” Anh tài xế chợt nhận ra mình không phải là người duy nhất còn lại trên xe. Tuấn Vinh chưa kịp trả lời thì anh đã nói tiếp, “Ngó anh không thấy quen à nha. Anh ở miệt khác về đây chơi hả?”

Tới lúc đó, Tuấn Vinh mới thong thả đứng lên. Khoác cái ba-lô lên vai, anh vừa ra khỏi xe vừa trả lời người tài xế:

“Tôi là dân Võ Thiện chính gốc đây. Tôi đi làm ăn xa mấy năm nay không về thăm nhà, còn chắc anh mới lái xe lóng sau này nên mình không biết nhau đó thôi,” Tuấn Vinh vẫy tay chào anh tài xế, kèm theo lời chúc Tết, rồi lững thững bước ra khỏi bến xe đìu hiu ngày cuối năm. Bất giác, trong đầu anh vang vang mấy câu hát, Bao năm sống xa quê nhà/Cuộc đời phiêu lưu với nắng mưa/Nhìn về quê xưa/Biết bao niềm thương chan chứa...* Anh mỉm cười một mình, lẩm nhẩm lại câu hát, tự nhủ—“Mình phải xin phép tác giả sửa lời lại một chút cho thích hợp với hoàn cảnh bây giờ là... Về lại quê xưa/Biết bao niềm thương chan chứa.

Niềm thương bây giờ nghe chan chứa thật, và cả nỗi áy náy đã xa nhà quá lâu giờ mới về ăn Tết. Mới đó mà đã mười năm trời. Mười năm, mười lần Tết tới, lần nào anh cũng hẹn với mình là cố xếp đặt công việc để về thăm nhà. Nhưng việc cứ chồng việc, và ngày tháng thì cứ trôi qua. Cho tới gần đây, chuyện làm ăn của anh gặp hồi suy giảm, anh đã buộc lòng phải bán đi cơ sở thương mại đã gầy dựng bằng mồ hôi nước mắt của mình trong bao nhiêu năm qua. Mỉa mai một điều là bây giờ, Tuấn Vinh mới có thì giờ để nhớ tới gia đình, để về quê ăn Tết. Anh thấy mắc cỡ với chính mình lắm, nhưng trễ tràng còn hơn không, anh tự an ủi mình như vậy.

Con đường làng quen thuộc đang lần lần mở rộng ra trước mắt anh. Làng quê cũng không thay đổi gì mấy kể từ ngày anh ra đi. Vài đứa nhỏ đang chơi đùa đưa mắt tò mò ngó  người lạ. Anh nheo mắt nhìn lại chúng nó, rồi thả tầm mắt ra khoảng ruộng xanh rờn hai bên đường, bát ngát tới ngút ngàn, hít một hơi dài rồi thở hắt ra, tuồng như muốn thả bay đi hết những tháng năm xa nhà vừa qua, mà giờ đây chỉ còn lại trong trí nhớ anh như một giấc chiêm bao dài.

Chiếc ba-lô trên lưng đong đưa theo nhịp bước đều của anh. Trong đó, ngoài mấy bộ quần áo—của cải còn lại của anh sao bao năm làm lụng—là những món quà anh chắt chiu mang về cho cả nhà. Hai chuỗi hột sen Huế cho má nấu chè, một hộp trà ướp bông lài cho ba, xấp lụa Mỹ Á cho Tường Hoa và một món đồ chơi cho Bảo Huy, đứa cháu duy nhất của anh. Tuấn Vinh hít thêm một hơi dài nữa, lồng ngực anh nở to ra, tràn trề mùi hương lúa và nỗi phấn chấn vừa đến bất ngờ.

Căn nhà ngói đỏ, ba gian, hai chái ngày nào nhìn không thay đổi mấy, tuy lớp vôi trắng trên vòng thành trước nhà đã có nhiều chỗ loang lổ, còn cây vú sữa trên sân—mà ba thường nói là còn lớn tuổi hơn cả Tuấn Vinh—giờ đây đã nghiêng nhiều về phía bên trái. Nhưng nhìn lại khung cảnh xưa, anh vẫn thấy tràn trề những cảm xúc mà lâu rồi anh đã đánh mất. Con Vện đang nằm lơ mơ trước hiên nhà, nghe động, đứng lên cất tiếng sủa vang. Nó chạy đến người khách lạ, đánh hơi, nhưng rồi như thấy lại một điều gì quen thuộc, nó cúp hai tai, ngoe ngẩy đuôi, kêu gư gư vài cái và chạy vào nhà, ý chừng muốn báo với chủ có người mới ghé. Mùi thơm của xôi vừa chín tới từ trong bếp thoang thoảng toả ra khi anh bước qua ngưỡng cửa.

“Tuấn Vinh!” giọng má nghèn nghẹn, nhưng không ngăn nổi niềm vui đang trào dâng, bà ngạc nhiên khôn tả. Tuấn Minh tiến tới gần, thổn thức ôm má vào đôi cánh tay rắn chắc của mình. Thân hình má dường như nhỏ hơn ngày trước, tóc má bạc thêm nhiều, nhưng vòng tay má siết vẫn còn chặt lắm. Từ cái ghế gỗ trầm hương, ba từ từ đứng dậy, bước chân ông khoan thai nhưng nụ cười rộng mở. Ông ghì lấy hai vai Tuấn Vinh, nhờ cử chỉ thay cho lời nói. Dưới bếp, Tường Hoa—em gái anh—chạy ào lên, hai tay còn dính đầy bột làm bánh—cô nhăn mặt như có ý hờn trách anh sao lâu rồi không về, tuy không giấu được nụ cười ấm áp.

“A, cậu Vinh về, cậu Vinh về!” Bảo Huy chạy lên theo mẹ, giọng ròn rã đón mừng.Tuấn Vinh như chới với giữa những vòng tay, tiếng cười và lời chào thân ái. Cả gian nhà bừng dậy với khung cảnh và hương vị Tết tràn trề: Mùi bánh trái thơm phức, cành mai đang chúm chím những nụ hoa sắp nở, bàn thờ tổ tiên lung linh ánh đèn cầy, ngát hương nhang trầm, và tiếng nói cười rộn rã mà dường như lâu lắm rồi mới nghe lại được. Tuấn Vinh buông thả hết những cảm xúc dạt dào, pha trộn giữa nỗi nhớ nhà dồn nén lâu nay, xen với niềm ân hận đã đánh mất bao nhiêu năm tháng mới có lại được những giây phút này.

Sau bữa cơm tối đoàn tụ đêm cuối năm, khi mọi người đang thưởng thức tách trà bông lài thơm ngát, ba lẳng lặng đi vào phòng trong, một lúc sau mới trở ra. Ông cầm trên tay một cái hộp gỗ chạm trổ tỉ mỉ mà Tuấn Vinh chưa bao giờ thấy. Các góc cạnh của hộp đã sờn cũ, nhưng hình con rồng uốn lượn khắc trên nắp hộp ngó vẫn thật sống động dưới ánh đèn măng-sông. Đặt cái hộp xuống bàn, trước mặt Tuấn Vinh, ba nói:

“Cái hộp này là của ông nội con. Ông dặn ba trao lại cho con khi đúng thời điểm.”

Tuấn Vinh ngồi sững trong giây lát. Ký ức của anh về ông nội nhiều nhất chỉ là lúc anh còn nhỏ. Anh vẫn còn giữ tấm hình anh mặc áo dài Tết, đang khóc đòi cái gì đó, còn ông nội thì cố giữ anh lại trong vòng tay. Lớn lên, anh ra tỉnh học, rồi sau này đi làm ăn, ít khi về nhà. Ông nội trở thành một cái bóng mờ, âm thầm lui về phía sau, và những nhân vật khác trong nhà anh cũng mờ đi, phai lạt theo những tháng năm anh không còn về thăm nhà nữa. Ngày ông mất, anh chỉ kịp về đưa đám, rồi lại lật đật quay về trên tỉnh. Trong cả một thời gian dài, Tuấn Vinh chỉ sống với chính mình, với công việc làm ăn—còn gia đình, đối với anh, chỉ là một ý nghĩ làm anh luôn thấy ray rứt.

Cả nhà cùng ngồi im lặng theo Tuấn Vinh, mang một thắc mắc chung, không biết trong hộp có gì. Ba nhắc:

“Con mở hộp ra đi!”

Tuấn Vinh giựt mình, đưa tay mở nắp hộp một cách máy móc. Bên trong hộp là một chồng phong bao đỏ mừng tuổi đã bạc màu, cột lại thành một xấp bằng sợi dây vải. Anh rút một bao ra, vừa hồi hộp mở, vừa cố nói giọng bông đùa để giữ bình tĩnh:

“Chèn ơi, ông nội muốn mừng tuổi ráp-ben cho con hay sao mà dặn ba phải để dành bao nhiêu cái phong bao vầy nè!”

Nhưng trong bao không có những tờ giấy bạc mới như Tuấn Vinh và mọi người tưởng. Chỉ có một mảnh giấy với nét chữ nắn nót, rắn rỏi của ông nội. Và bao nào cũng như bao đó, chứa đựng những lời chúc, những ước mong hay những câu khuyên bảo của người ông mà Tuấn Vinh chỉ biết nhiều trong thời thơ ấu ngắn ngủi.

Mảnh giấy trong bao đầu tiên viết: “Gia đình, trước sau gì cũng vẫn là nơi tâm hồn con tìm được sự yên tĩnh.”

Ông nội là nhà giáo. Ông vừa biết chữ Nho, vừa thông tây học, lại vừa giỏi chữ Nôm, chữ Quốc Ngữ. Ông đọc sách nhiều, văn hay chữ tốt, trong làng cũng biết. Các câu đối ngày Tết treo trong nhà đều do ông thảo ra, khi thì bằng chữ Nho, lúc thì bằng chữ Nôm, chữ nào cũng có nét như rồng bay phượng múa.

Mắt anh nhoè đi khi đọc những dòng chữ của ông nội. Anh cảm thấy như ông đang ngồi trước mặt, bằng giọng nghiêm nghị nhưng trìu mến, nói với anh những lời lẽ sâu lắng đó. Hoá ra trong những năm tháng dài anh xa nhà, Tết nào ông cũng cặm cụi viết những câu như vậy để bỏ vào từng phong bao mừng tuổi. Tình thương thầm lặng của ông gói ghém hết trong những cái bao màu đỏ này.

Trong một bao khác, Tuấn Minh đọc được những dòng chữ sau, “Thành công của con chỉ được trọn vẹn khi con san sẻ với gia đình.”

Lúc anh còn bần thần nghĩ ngợi, Tường Hoa—ngồi kế bên anh—khẽ đặt tay lên vai anh, nhẹ nhàng nói:

“Ở nhà cũng được nghe phong thanh về công việc làm ăn không xuôi chéo mát mái của anh. Nhưng anh đừng lo gì nữa. Lâu nay em đã dành dụm được một số vốn, định mở một nông trại nhỏ chăn nuôi gia súc để bỏ mối cho các chợ quanh vùng. Em mong là anh sẽ giúp trông coi chuyện làm ăn này. Ông nội vẫn thường nói là anh rất thích hợp với những việc như vầy. Cả nhà không thể cáng đáng được mọi thứ nếu thiếu anh.”

Tuấn Vinh nhìn em gái, rồi nhìn qua ba má, nét mặt người nào ngó cũng như khẩn khoản mong anh trở về, dừng bước phiêu linh và cùng vui sống những tháng ngày sắp tới với gia đình. Thời gian vừa qua, anh đã bôn ba đi tìm những cơ hội, những may rủi ở đâu đâu. Bây giờ, so với khoảnh khắc này, tất cả bỗng trở nên vô nghĩa trước lời mời gọi chân tình của Tường Hoa, cùng ánh mắt tha thiết của ba má, để anh không những chỉ trở về mà còn được dịp gắn bó với gia đình từ nay về sau.

“Lần này anh sẽ về nhà luôn,” Tuấn Vinh nói, giọng nhỏ nhẹ mà cương quyết. “Anh sẽ phụ em một tay. Anh muốn bù đắp lại những gì chúng ta đã mất đi trong bao nhiêu năm qua.”

Bảo Huy ngây thơ kêu lên:

“A, cậu Minh ở nhà, không đi đâu nữa há má?”

Mọi người cùng cười xoà, phá tan không khí nặng nề từ nãy giờ. Má ứa nước mắt, không nói gì. Còn ba lại đặt tay trên vai anh, lần này với sự hãnh diện không diễn tả bằng lời. Tường Hoa cười rạng rỡ, chưa gì cô đã mơ màng mường tượng ra cảnh hai anh em tíu tít làm việc với nhau, với đàn gà đang tục tác, đàn vịt kêu quang quác, hay đàn heo ủn ỉn đòi ăn.

Ngoài kia, hàng loạt pháo đón giao thừa bỗng thi nhau nổ vang rền. Má và Tường Hoa tất bật chạy xuống nhà bếp bưng lên những món ăn đã nấu sẵn để chuẩn bị cúng rước ông bà. Ba đứng dậy, tiến tới bàn thờ, trịnh trọng châm lửa vào hai cây đèn cầy lớn và đốt mấy nén nhang. Hai ngọn lửa lung linh và mùi nhang thơm ngát toả ra khắp gian phòng thờ. Má, Tuấn Vinh, Tường Hoa và Bảo Huy cung kính đứng sau lưng ba. Mọi người cùng vái ông bà, xin cho đầu năm mới được nhiều bằng an, thuận lợi. Tết đã thật sự trở về.

Bảo Huy thấy hai mắt muốn díp lại, nó chồm người lên hun vô má Tường Hoa một cái rồi tự động đi vô trong buồng ngủ. Nhưng những người lớn lại bắt đầu một đêm không ngủ hiếm có. Trong tiếng pháo Tết vang rền và mùi hương xuân ngào ngạt, bốn người trở lại bàn để Tuấn Vinh mở tiếp các phong bao đỏ còn lại. Mọi người chuyền cho nhau những mẩu giấy bên trong, lặng lẽ đọc những lời tâm huyết của ông nội dành cho đích tôn, đặc biệt là lời chúc Tết ông viết trong phong bao cuối:

“Mừng Tuấn Vinh có thêm một tuổi mới, tuổi vừa chín chắn để thấm thía được mối dây ràng buộc thiêng liêng giữa cá nhân và gia đình.”


Trần C. Trí

Xuân Bính Ngọ 2026

_____________________________________

* Trở Về Huế (1953) – Văn Phụng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20263:48 SA(Xem: 1211)
Vợ chồng tay Lộc chuyển nhà, đi ở thuê. Dân khu phố Lợi Giang xì xào, sẵn nhà năm tầng to đẹp thế không ở, đi thuê cái phòng bằng lỗ mũi, vợ chồng con cái đút nút vào với nhau cho nó nhục ra… Nhưng Lộc không thấy nhục. Lộc vốn là công nhân lắp ráp điện tử bên khu công nghiệp gần đó. Vợ ở nhà bán hàng online, nội trợ. Hai con, một đứa lên năm một đứa lên ba đi nhà trẻ cả. Đời sống cũng ổn. Vợ chồng con cái dắt nhau đi thuê căn phòng trong dãy trọ mãi cuối khu phố Lợi Giang, cách nhà cũ độ hai cây số là chuyện cực chẳng đã. Khá xa. Khuất mắt. Chỉ có điều ngày hai buổi đi về, vẫn phải lượn qua ngõ rẽ vào nhà cũ. Hơi khó chịu. Nhưng cứ nhìn thẳng, tăng ga xe máy phóng vèo qua một cái cũng xong. Mẹ Lộc bảo: “Đi cách xa khỏi cái chỗ ma nó quen chốn ấy, cho yên ấm gia đình”. Lộc nghe lời mẹ, lấy cái sự yên ấm gia đình con cái làm trọng.
07 Tháng Hai 202610:25 CH(Xem: 1990)
Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh . Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 4258)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 4668)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…
01 Tháng Mười 202511:14 CH(Xem: 5077)
Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nhìn chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo: -Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị! Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế! -Ôi vậy à! Nếu thế thì chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị! - Nhìn chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đình thì được chồng cưng, chị mới có dáng hình trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy. -Ồ cảm ơn em! Nhưng chị thì không được như em nghĩ đâu! Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược dòng th
27 Tháng Chín 20256:04 CH(Xem: 6488)
Hắn lơ mơ tỉnh dậy lúc gà gáy sáng lần thứ hai. Đầu choáng váng, hậu quả của cuộc rượu tối qua. Đã lâu lắm, trong lần kỷ niệm của cựu sinh viên trường cũ 15 năm trước, hắn mới có một trận say không còn biết trời đất là gì như thế. Loáng thoáng giấc mơ quái dị đêm qua: chiếc khăn Piêu hắn vẫn treo một góc giá sách chẳng hiểu sao bỗng dưng ướt đẫm, ép dẹp vào trong, màu đỏ hồn nhiên chủ đạo của khăn lại có vẻ nghẹn ngào. Hắn kéo chiếc khăn, hóa ra nó dính vào gáy mấy cuốn sách bằng máu chưa khô tạo ra những hình thù tựa chữ cổ khắc trên đá…
01 Tháng Chín 202510:04 SA(Xem: 7802)
Chẳng biết học trò ở Cali có để ý không, khi những cây jacaranda bắt đầu nở rộ những chùm hoa mặn mà, đằm thắm, đó là dấu hiệu của mùa thi cuối khoá ở các trường học Mỹ, và một mùa hè rực rỡ đang đón chờ chúng phía trước. Một người Việt nào đó đã gọi tên loài cây này là phượng tím, nghe hay hay và gần gũi, gợi nhớ đến loài phượng đỏ của chúng ta ở quê nhà. Vốn là người ưa để ý đến chữ nghĩa, tôi lẩn thẩn tra cứu xem cây phượng vĩ trong tiếng Anh nói làm sao. Hoá ra—ngoài những tên khoa học khó nhớ—hoa phượng còn có nhiều tên bình dân như flamboyant flower, royal poinciana, peacock flower, flame of the forest và phoenix flower (tên này nghe giống như trong tiếng Việt!)
26 Tháng Bảy 20251:43 SA(Xem: 8535)
Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên chuyến tàu chạy qua những đồi Moravia. Bên ngoài cửa kính, mưa rơi lộp độp như ai đó đang gõ nhịp buồn vào trái tim tôi. Tôi ngồi gần như bất động, nhìn những giọt nước kéo dài thành vệt, phản bội đôi mắt đỏ hoe mà tôi cố giấu suốt chuyến đi. Tôi không định đến Brno. Cái tên nghe đã thấy buồn và cụt ngủn, như bị nguyền rủa từ hàng trăm năm trước. Thành phố này quá nhỏ để có tên trong danh sách những nơi phải ghé qua. Nhưng Julia nhắn tin: “Nếu cậu muốn trốn Berlin vài ngày, cứ đến đây. Chìa khóa dưới tấm thảm trước cửa.” Đi trốn và được bỏ rơi - giống như được thất tình thêm một lần nữa. Không vui - nhưng không cần tấm gương nào soi vào để diễn. / Căn hộ nhỏ trên phố Pekařská chỉ còn lại tôi và tiếng mưa đập vào cửa sổ. Tôi ngồi xuống chiếc sofa cũ, chiếc vali còn nguyên cạnh cửa. Bất giác, tôi nghĩ về người đàn ông đã bỏ tôi lại ở Berlin, nghĩ về tin nhắn cuối cùng: “Anh mệt rồi. Chúng ta đừng làm khổ nhau nữa.”
25 Tháng Bảy 202511:46 CH(Xem: 8058)
Diệu Cơ năm nay vừa tròn 16 tuổi. Em xinh xắn, dáng người thanh thanh, nữ tính. Em học rất giỏi, tới trường cũng như bao bạn bè trang lứa: học hành, vui chơi với bạn bè thân thương. Người ta nói quãng đời học sinh thơ mộng là quãng thời gian đẹp nhất. Nhưng đối với Diệu Cơ hơn cả tuần nay là một nỗi lo âu bao trùm đến với em. Dạo này em thấy trong người rất khác. Nghe mùi cơm sôi cũng buồn nôn. Em nghi là có điều gì không may xảy đến cho em trong một lần gần gũi với bạn trai, liền ra hiệu thuốc mua que thử thai thì hỡi ôi đã hiện ra hai vạch. Diệu Cơ bàng hoàng, lo lắng, bất an mà không biết phải làm sao? Em suy nghĩ lung lắm, làm sao bây giờ? Nói với mẹ thì chưa dám. Cuối cùng nàng quyết định chạy qua nhà anh trai ở khu phố khác, cách vài km để tâm sự với chị dâu.
29 Tháng Sáu 202512:48 CH(Xem: 8564)
Người ta thường nói nhiều về những trường trung học danh tiếng, những đại học uy nghi, những ngôi trường gắn với bảng vàng truyền thống và hào quang thành đạt. / Ngược lại, rất hiếm người nhắc đến những mái trường nhỏ bé, nơi học trò không tìm kiếm bằng cấp danh giá, không bảng vàng thành tích, không diễn văn khai giảng, không có những kỳ thi náo động – chỉ có những giờ học thầm lặng giữa tiếng quạt máy và mùi nhựa cháy của board mạch. Học để sống, để làm một người thợ lương thiện giữa cuộc đời xô lệch. Trong ký ức ông , giữa muôn vàn lối rẽ của đời sống sau biến cố 1975, có một nơi như thế. Đó là Trường Điện Tử ĐaKao, ngôi trường không có tên trong hệ thống chính quy, nhưng từng là phao cứu sinh cho bao người trôi dạt giữa dòng đời hậu chiến.