- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NGÀY XUÂN MỪNG TUỔI

07 Tháng Hai 20269:31 CH(Xem: 2904)



tram mac hoa xuan - tranh Cam Tam

TRẦM MẶC HOA XUÂN

Tranh Cẩm Tâm

NGÀY XUÂN MỪNG TUỔI
Trần C. Trí

 




Chiếc xe đò nhỏ lừ đừ chạy vào bến vắng đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng đã lợt màu của chiều ba mươi Tết. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày, trong tháng, trong năm cũ. Bến xe vắng hoe. Giờ này còn ai ra đây làm gì nữa. Tiếng xe thắng mạnh trước khi ngừng hẳn lại khiến một vài hành khách đang ngủ vật vờ giật mình choàng tỉnh dậy. Ai nấy đều đứng cả lên, quơ tay lấy hành lý và lục tục ra khỏi xe.

“Bà con ăn Tết vui vẻ nghen,” người tài xế nói, giọng cũng hân hoan như chính hai chữ anh ta dùng. Vài người gật gù nói câu chúc Tết lại với anh. Đám hành khách tản mát thật nhanh trên bến, chỉ còn lại người tài xế đang dựa vào thành ghế, châm điếu thuốc, rít một hơi dài sảng khoái, và Tuấn Vinh.

“Ủa, chưa chịu về nhà sao, anh bạn? Năm cùng tháng tận rồi!” Anh tài xế chợt nhận ra mình không phải là người duy nhất còn lại trên xe. Tuấn Vinh chưa kịp trả lời thì anh đã nói tiếp, “Ngó anh không thấy quen à nha. Anh ở miệt khác về đây chơi hả?”

Tới lúc đó, Tuấn Vinh mới thong thả đứng lên. Khoác cái ba-lô lên vai, anh vừa ra khỏi xe vừa trả lời người tài xế:

“Tôi là dân Võ Thiện chính gốc đây. Tôi đi làm ăn xa mấy năm nay không về thăm nhà, còn chắc anh mới lái xe lóng sau này nên mình không biết nhau đó thôi,” Tuấn Vinh vẫy tay chào anh tài xế, kèm theo lời chúc Tết, rồi lững thững bước ra khỏi bến xe đìu hiu ngày cuối năm. Bất giác, trong đầu anh vang vang mấy câu hát, Bao năm sống xa quê nhà/Cuộc đời phiêu lưu với nắng mưa/Nhìn về quê xưa/Biết bao niềm thương chan chứa...* Anh mỉm cười một mình, lẩm nhẩm lại câu hát, tự nhủ—“Mình phải xin phép tác giả sửa lời lại một chút cho thích hợp với hoàn cảnh bây giờ là... Về lại quê xưa/Biết bao niềm thương chan chứa.

Niềm thương bây giờ nghe chan chứa thật, và cả nỗi áy náy đã xa nhà quá lâu giờ mới về ăn Tết. Mới đó mà đã mười năm trời. Mười năm, mười lần Tết tới, lần nào anh cũng hẹn với mình là cố xếp đặt công việc để về thăm nhà. Nhưng việc cứ chồng việc, và ngày tháng thì cứ trôi qua. Cho tới gần đây, chuyện làm ăn của anh gặp hồi suy giảm, anh đã buộc lòng phải bán đi cơ sở thương mại đã gầy dựng bằng mồ hôi nước mắt của mình trong bao nhiêu năm qua. Mỉa mai một điều là bây giờ, Tuấn Vinh mới có thì giờ để nhớ tới gia đình, để về quê ăn Tết. Anh thấy mắc cỡ với chính mình lắm, nhưng trễ tràng còn hơn không, anh tự an ủi mình như vậy.

Con đường làng quen thuộc đang lần lần mở rộng ra trước mắt anh. Làng quê cũng không thay đổi gì mấy kể từ ngày anh ra đi. Vài đứa nhỏ đang chơi đùa đưa mắt tò mò ngó  người lạ. Anh nheo mắt nhìn lại chúng nó, rồi thả tầm mắt ra khoảng ruộng xanh rờn hai bên đường, bát ngát tới ngút ngàn, hít một hơi dài rồi thở hắt ra, tuồng như muốn thả bay đi hết những tháng năm xa nhà vừa qua, mà giờ đây chỉ còn lại trong trí nhớ anh như một giấc chiêm bao dài.

Chiếc ba-lô trên lưng đong đưa theo nhịp bước đều của anh. Trong đó, ngoài mấy bộ quần áo—của cải còn lại của anh sao bao năm làm lụng—là những món quà anh chắt chiu mang về cho cả nhà. Hai chuỗi hột sen Huế cho má nấu chè, một hộp trà ướp bông lài cho ba, xấp lụa Mỹ Á cho Tường Hoa và một món đồ chơi cho Bảo Huy, đứa cháu duy nhất của anh. Tuấn Vinh hít thêm một hơi dài nữa, lồng ngực anh nở to ra, tràn trề mùi hương lúa và nỗi phấn chấn vừa đến bất ngờ.

Căn nhà ngói đỏ, ba gian, hai chái ngày nào nhìn không thay đổi mấy, tuy lớp vôi trắng trên vòng thành trước nhà đã có nhiều chỗ loang lổ, còn cây vú sữa trên sân—mà ba thường nói là còn lớn tuổi hơn cả Tuấn Vinh—giờ đây đã nghiêng nhiều về phía bên trái. Nhưng nhìn lại khung cảnh xưa, anh vẫn thấy tràn trề những cảm xúc mà lâu rồi anh đã đánh mất. Con Vện đang nằm lơ mơ trước hiên nhà, nghe động, đứng lên cất tiếng sủa vang. Nó chạy đến người khách lạ, đánh hơi, nhưng rồi như thấy lại một điều gì quen thuộc, nó cúp hai tai, ngoe ngẩy đuôi, kêu gư gư vài cái và chạy vào nhà, ý chừng muốn báo với chủ có người mới ghé. Mùi thơm của xôi vừa chín tới từ trong bếp thoang thoảng toả ra khi anh bước qua ngưỡng cửa.

“Tuấn Vinh!” giọng má nghèn nghẹn, nhưng không ngăn nổi niềm vui đang trào dâng, bà ngạc nhiên khôn tả. Tuấn Minh tiến tới gần, thổn thức ôm má vào đôi cánh tay rắn chắc của mình. Thân hình má dường như nhỏ hơn ngày trước, tóc má bạc thêm nhiều, nhưng vòng tay má siết vẫn còn chặt lắm. Từ cái ghế gỗ trầm hương, ba từ từ đứng dậy, bước chân ông khoan thai nhưng nụ cười rộng mở. Ông ghì lấy hai vai Tuấn Vinh, nhờ cử chỉ thay cho lời nói. Dưới bếp, Tường Hoa—em gái anh—chạy ào lên, hai tay còn dính đầy bột làm bánh—cô nhăn mặt như có ý hờn trách anh sao lâu rồi không về, tuy không giấu được nụ cười ấm áp.

“A, cậu Vinh về, cậu Vinh về!” Bảo Huy chạy lên theo mẹ, giọng ròn rã đón mừng.Tuấn Vinh như chới với giữa những vòng tay, tiếng cười và lời chào thân ái. Cả gian nhà bừng dậy với khung cảnh và hương vị Tết tràn trề: Mùi bánh trái thơm phức, cành mai đang chúm chím những nụ hoa sắp nở, bàn thờ tổ tiên lung linh ánh đèn cầy, ngát hương nhang trầm, và tiếng nói cười rộn rã mà dường như lâu lắm rồi mới nghe lại được. Tuấn Vinh buông thả hết những cảm xúc dạt dào, pha trộn giữa nỗi nhớ nhà dồn nén lâu nay, xen với niềm ân hận đã đánh mất bao nhiêu năm tháng mới có lại được những giây phút này.

Sau bữa cơm tối đoàn tụ đêm cuối năm, khi mọi người đang thưởng thức tách trà bông lài thơm ngát, ba lẳng lặng đi vào phòng trong, một lúc sau mới trở ra. Ông cầm trên tay một cái hộp gỗ chạm trổ tỉ mỉ mà Tuấn Vinh chưa bao giờ thấy. Các góc cạnh của hộp đã sờn cũ, nhưng hình con rồng uốn lượn khắc trên nắp hộp ngó vẫn thật sống động dưới ánh đèn măng-sông. Đặt cái hộp xuống bàn, trước mặt Tuấn Vinh, ba nói:

“Cái hộp này là của ông nội con. Ông dặn ba trao lại cho con khi đúng thời điểm.”

Tuấn Vinh ngồi sững trong giây lát. Ký ức của anh về ông nội nhiều nhất chỉ là lúc anh còn nhỏ. Anh vẫn còn giữ tấm hình anh mặc áo dài Tết, đang khóc đòi cái gì đó, còn ông nội thì cố giữ anh lại trong vòng tay. Lớn lên, anh ra tỉnh học, rồi sau này đi làm ăn, ít khi về nhà. Ông nội trở thành một cái bóng mờ, âm thầm lui về phía sau, và những nhân vật khác trong nhà anh cũng mờ đi, phai lạt theo những tháng năm anh không còn về thăm nhà nữa. Ngày ông mất, anh chỉ kịp về đưa đám, rồi lại lật đật quay về trên tỉnh. Trong cả một thời gian dài, Tuấn Vinh chỉ sống với chính mình, với công việc làm ăn—còn gia đình, đối với anh, chỉ là một ý nghĩ làm anh luôn thấy ray rứt.

Cả nhà cùng ngồi im lặng theo Tuấn Vinh, mang một thắc mắc chung, không biết trong hộp có gì. Ba nhắc:

“Con mở hộp ra đi!”

Tuấn Vinh giựt mình, đưa tay mở nắp hộp một cách máy móc. Bên trong hộp là một chồng phong bao đỏ mừng tuổi đã bạc màu, cột lại thành một xấp bằng sợi dây vải. Anh rút một bao ra, vừa hồi hộp mở, vừa cố nói giọng bông đùa để giữ bình tĩnh:

“Chèn ơi, ông nội muốn mừng tuổi ráp-ben cho con hay sao mà dặn ba phải để dành bao nhiêu cái phong bao vầy nè!”

Nhưng trong bao không có những tờ giấy bạc mới như Tuấn Vinh và mọi người tưởng. Chỉ có một mảnh giấy với nét chữ nắn nót, rắn rỏi của ông nội. Và bao nào cũng như bao đó, chứa đựng những lời chúc, những ước mong hay những câu khuyên bảo của người ông mà Tuấn Vinh chỉ biết nhiều trong thời thơ ấu ngắn ngủi.

Mảnh giấy trong bao đầu tiên viết: “Gia đình, trước sau gì cũng vẫn là nơi tâm hồn con tìm được sự yên tĩnh.”

Ông nội là nhà giáo. Ông vừa biết chữ Nho, vừa thông tây học, lại vừa giỏi chữ Nôm, chữ Quốc Ngữ. Ông đọc sách nhiều, văn hay chữ tốt, trong làng cũng biết. Các câu đối ngày Tết treo trong nhà đều do ông thảo ra, khi thì bằng chữ Nho, lúc thì bằng chữ Nôm, chữ nào cũng có nét như rồng bay phượng múa.

Mắt anh nhoè đi khi đọc những dòng chữ của ông nội. Anh cảm thấy như ông đang ngồi trước mặt, bằng giọng nghiêm nghị nhưng trìu mến, nói với anh những lời lẽ sâu lắng đó. Hoá ra trong những năm tháng dài anh xa nhà, Tết nào ông cũng cặm cụi viết những câu như vậy để bỏ vào từng phong bao mừng tuổi. Tình thương thầm lặng của ông gói ghém hết trong những cái bao màu đỏ này.

Trong một bao khác, Tuấn Minh đọc được những dòng chữ sau, “Thành công của con chỉ được trọn vẹn khi con san sẻ với gia đình.”

Lúc anh còn bần thần nghĩ ngợi, Tường Hoa—ngồi kế bên anh—khẽ đặt tay lên vai anh, nhẹ nhàng nói:

“Ở nhà cũng được nghe phong thanh về công việc làm ăn không xuôi chéo mát mái của anh. Nhưng anh đừng lo gì nữa. Lâu nay em đã dành dụm được một số vốn, định mở một nông trại nhỏ chăn nuôi gia súc để bỏ mối cho các chợ quanh vùng. Em mong là anh sẽ giúp trông coi chuyện làm ăn này. Ông nội vẫn thường nói là anh rất thích hợp với những việc như vầy. Cả nhà không thể cáng đáng được mọi thứ nếu thiếu anh.”

Tuấn Vinh nhìn em gái, rồi nhìn qua ba má, nét mặt người nào ngó cũng như khẩn khoản mong anh trở về, dừng bước phiêu linh và cùng vui sống những tháng ngày sắp tới với gia đình. Thời gian vừa qua, anh đã bôn ba đi tìm những cơ hội, những may rủi ở đâu đâu. Bây giờ, so với khoảnh khắc này, tất cả bỗng trở nên vô nghĩa trước lời mời gọi chân tình của Tường Hoa, cùng ánh mắt tha thiết của ba má, để anh không những chỉ trở về mà còn được dịp gắn bó với gia đình từ nay về sau.

“Lần này anh sẽ về nhà luôn,” Tuấn Vinh nói, giọng nhỏ nhẹ mà cương quyết. “Anh sẽ phụ em một tay. Anh muốn bù đắp lại những gì chúng ta đã mất đi trong bao nhiêu năm qua.”

Bảo Huy ngây thơ kêu lên:

“A, cậu Minh ở nhà, không đi đâu nữa há má?”

Mọi người cùng cười xoà, phá tan không khí nặng nề từ nãy giờ. Má ứa nước mắt, không nói gì. Còn ba lại đặt tay trên vai anh, lần này với sự hãnh diện không diễn tả bằng lời. Tường Hoa cười rạng rỡ, chưa gì cô đã mơ màng mường tượng ra cảnh hai anh em tíu tít làm việc với nhau, với đàn gà đang tục tác, đàn vịt kêu quang quác, hay đàn heo ủn ỉn đòi ăn.

Ngoài kia, hàng loạt pháo đón giao thừa bỗng thi nhau nổ vang rền. Má và Tường Hoa tất bật chạy xuống nhà bếp bưng lên những món ăn đã nấu sẵn để chuẩn bị cúng rước ông bà. Ba đứng dậy, tiến tới bàn thờ, trịnh trọng châm lửa vào hai cây đèn cầy lớn và đốt mấy nén nhang. Hai ngọn lửa lung linh và mùi nhang thơm ngát toả ra khắp gian phòng thờ. Má, Tuấn Vinh, Tường Hoa và Bảo Huy cung kính đứng sau lưng ba. Mọi người cùng vái ông bà, xin cho đầu năm mới được nhiều bằng an, thuận lợi. Tết đã thật sự trở về.

Bảo Huy thấy hai mắt muốn díp lại, nó chồm người lên hun vô má Tường Hoa một cái rồi tự động đi vô trong buồng ngủ. Nhưng những người lớn lại bắt đầu một đêm không ngủ hiếm có. Trong tiếng pháo Tết vang rền và mùi hương xuân ngào ngạt, bốn người trở lại bàn để Tuấn Vinh mở tiếp các phong bao đỏ còn lại. Mọi người chuyền cho nhau những mẩu giấy bên trong, lặng lẽ đọc những lời tâm huyết của ông nội dành cho đích tôn, đặc biệt là lời chúc Tết ông viết trong phong bao cuối:

“Mừng Tuấn Vinh có thêm một tuổi mới, tuổi vừa chín chắn để thấm thía được mối dây ràng buộc thiêng liêng giữa cá nhân và gia đình.”


Trần C. Trí

Xuân Bính Ngọ 2026

_____________________________________

* Trở Về Huế (1953) – Văn Phụng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Mười Hai 202412:57 SA(Xem: 18455)
Tôi đứng ngay tại Ngã Ba Hàm Rồng nhìn dáo dác chung quanh. Buổi trưa nắng chang chang. Thỉnh thoảng một cơn gió nổi lên cuốn theo những đám bụi đỏ mù trời. Tôi dụi mắt mấy lần cố tìm những gì thân quen của một quá khứ yêu dấu xa xưa. Người tài xế của hãng du lịch chạy đến bên tôi thắc mắc
23 Tháng Mười Một 20248:37 CH(Xem: 15984)
Tuy Hòa, nơi tôi sống quãng đời thơ ấu, là một thành phố nhỏ hiền hòa nằm sát bờ biển, giống như nàng “Mỹ Nhân Ngư” phơi tấm thân kiều diễm trên bãi cát trắng tinh. Nàng dựa đầu trên núi Chóp Chài, đôi mắt mơ màng nhìn ra biển Đông, nghe gió thổi vi vu qua những bãi thùy dương dày đặc trên bãi biển Đại Lãnh, đầu đội vương miện hình Tháp. Ai từng đi qua Tuy Hòa, nhìn lên Tháp Nhạn đứng hiên ngang trên đỉnh núi, soi mình bên dòng Đà Giang lững lờ trôi, đều ngậm ngùi cho nền văn minh một thời rất huy hoàng của nước Chiêm Thành.
02 Tháng Mười Một 202412:17 SA(Xem: 22482)
Anh Phước là con ông cậu ruột của tôi. Nhà tôi ở kế bên nhà anh. Anh thứ nhất mà cũng là con duy nhất của cậu tôi nên anh em chúng tôi thường gọi anh là anh Hai Phước. / Anh mồ côi cha từ thuở chưa lọt lòng. Anh có tuổi thơ thật “dữ dội”. (Tuổi thơ dữ dội- tên tác phẩm của nhà văn Phùng Quán). Trong tác phẩm, các cậu thiếu niên trẻ tuổi ấy đều có một câu chuyện riêng đầy cảm xúc, những hoàn cảnh éo le không ngờ tới nhưng họ vẫn đối diện bằng tinh thần lạc quan, vui vẻ. Mỗi người có một số phận riêng và tôi nhìn thấy hình ảnh một thế hệ và bóng dáng anh cũng có phần trong đó.
02 Tháng Mười 20245:02 CH(Xem: 19554)
Chồng tôi bị bạo bệnh qua đời được vài năm thì tôi quyết định bán căn nhà cũ và văn phòng địa ốc của anh ấy để dời đi nơi khác, cố quên đi môt dĩ vãng đau thương. Tôi đã quá mệt mỏi với công việc làm ăn mà xưa kia anh ấy luôn gánh vác những phần nặng nhọc nhất. Chồng tôi là một người hiền hòa, hoạt bát rất lo cho vợ con, cho nên sự ra đi của anh ấy đã mang theo không những một chỗ dựa vững chắc cho mẹ con tôi mà cả linh hồn và thể xác của tôi.
02 Tháng Mười 20244:46 CH(Xem: 23196)
Đối với người xa quê, cứ đồng hương là thân nhau rồi, hà huống lại là nhà văn. Thường các nhà văn rất thích gặp nhau, có thể bàn với nhau những dự định sáng tác, động viên nhau khám phá thi pháp mới. Thân hơn nữa, đọc bản thảo của nhau, góp ý để sửa chữa tác phẩm tốt hơn, hay hơn... Tôi viết rất chậm, ba bốn tháng mới viết được một truyện ngắn. Còn Nguyễn Anh thì ngược lại, chỉ vài tháng đã có tiểu thuyết gáy dày như hòn gạch. Bao giờ viết xong anh cũng in ra, đóng thành tập, có bìa giả như một luận văn tiến sĩ, đưa tôi đọc, nhờ góp ý. Tiểu thuyết của anh là loại tình cảm xã hội nên hấp dẫn, tôi đọc một hai bữa là xong mà không thấy quá vất vả. Mới có mấy năm anh đã có hơn năm mươi đầu sách. Tác phẩm ra ào ạt nhưng anh vẫn chưa nổi tiếng trên văn đàn. Trong giới viết lách chẳng mấy người biết đến Nguyễn Anh.
23 Tháng Chín 202412:02 SA(Xem: 20526)
Cây thị tỏa bóng mát thâm u giữa cánh đồng, đón những ngọn gió lồng lộng mát rượi từ phương xa thổi lại, đây là nơi các bác nông dân nghỉ ngơi tránh cái nóng ban trưa, hoặc các khách bộ hành nghỉ chân trên con đường thiên lý mệt mỏi. Đây là nơi lũ trẻ của trường tiểu học cộng đồng Hòa Do thường tụ tập nô đùa trong những ngày nghỉ học.
22 Tháng Chín 202411:17 CH(Xem: 22684)
Chắc bạn cũng có nghe câu chuyện về ông Phó Thủ Tướng Đức gốc Việt, từng là đứa trẻ mồ côi bên Việt Nam. Tôi thật sự cảm động muốn khóc, không phải vì ông là người có tài, đẹp trai, ăn nói khôn ngoan hay làm lớn mà vì nếu cha mẹ nuôi không mang ông về Đức, có thể hôm nay ông cũng đã là kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở một nơi nào đó trên đất nước Việt Nam. Bạn tôi muốn kể cho quý vị nghe về một đứa trẻ bụi đời, lang thang đầu đường xó chợ trên đất Hoa Kỳ, nhờ mẹ nuôi Việt Nam mang về chăm sóc, dậy dỗ đã trở nên người hữu dụng.
12 Tháng Chín 20243:39 CH(Xem: 19763)
Lúc ngồi trong xe với Hiệp rồi, anh vẫn còn thắc mắc: “Tôi vẫn không hiểu tại sao ông lại cùng nhận tin Lê mất. Ông đâu có biết hắn là ai.” Hiệp ngồi thẳng người, chăm chú nhìn ra phía trước. Gương mặt hắn bình thản như một ngày biển lặng. Lần chót anh gặp hắn là lúc hai người đang đi ngược phía với nhau trong khuôn viên đại học, vội vã đến lớp cho kịp giờ dạy. Sau hai năm đại dịch, cả hai mới gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng, hứa hẹn sẽ lại cùng đi uống cà-phê hay ăn phở như ngày trước. Thế mà một năm học đã trôi qua, không ai gọi ai, hẹn hò gì cả. Anh buồn buồn nghĩ, mỗi người ai cũng bận bịu với vợ con, làm gì mà có thì giờ nhàn rỗi để tán dóc với nhau.
12 Tháng Chín 20242:26 CH(Xem: 20021)
Kiều Thu 15 tuổi đang học cấp 2 của một trường trung học cơ sở tại Quy Nhơn trong một vùng quê êm đềm. Nhưng chữ nghĩa và sách vở càng ngày không mấy hấp dẫn cô nàng đang tuổi dậy thì. 16 tuổi, Kiều Thu gặp Hải có biệt danh là “Hải đại bàng”. Thế là những cuộc picnic, vui chơi với bạn bè hấp dẫn nàng hơn, nàng bắt đầu biết thế nào ăn chơi, những điều mới lạ với những cuộc vui không chỉ giới hạn trong Thành Phố ven biển mà tiến xa hơn. Kiều Thu quyết định nghỉ học vào năm 17 tuổi bắt đầu sống chung với Hải đại bàng.
18 Tháng Tám 20242:40 SA(Xem: 26408)
Thu Yến sinh ra trong một gia đình công chức bình thường ở nông thôn thuộc một xã miền Tây Nam Bộ. Ba má Yến là nhân viên văn phòng tại một đợn vị sản xuất và phân phối vật tư nông nghiệp vùng ven Tây Đô. Nhà có ba chị em. Chị Hai là Thu Miên hơn Thu Yến ba tuổi nhưng bị khiếm khuyết, chậm phát triển bẩm sinh nên không đi học được chỉ quanh quẩn ở nhà với em. Đứa em trai út cũng bị khiếm khuyết về thể trạng, thường xuyên bị động kinh nên cũng chậm lớn không đi học được. Như vậy trong ba đứa con, chỉ có Thu Yến là xinh xắn, thông minh. Vì thế Yến là niềm kỳ vọng duy nhất của ba mẹ có thể ăn học nên người sau này phụ giúp ba mẹ nuôi chị và em, chăm lo gia đình.