- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THÁNH THIÊN NỮ TƯỚNG - NHỮNG NGƯỜI MẸ TRẦM MÌNH TRÊN SÔNG

22 Tháng Bảy 202610:14 CH(Xem: 1603)
THANH THIEN NU TUONG


THÁNH THIÊN NỮ TƯỚNG
- NHỮNG NGƯỜI MẸ TRẦM MÌNH TRÊN SÔNG

 NGUYỆT QUỲNH kể chuyện sử

Đất nước ta khởi đi từ hình bóng một người mẹ thuở hồng hoang. Lịch sử chúng ta khởi đi từ lời ru và những cuộc phân ly. Giữa huyền thoại về những người anh hùng, thấp thoáng bóng dáng những người mẹ trầm mình trên sông.

 

Và chúng ta gặp nhau ở đó, lớn lên từ đó, giữa sự bao dung và đức hy sinh. Giữa cái bi tráng của thân phận nhược tiểu lại tỏa sáng một vẻ đẹp  vô cùng kỳ vĩ.

 

Gặp nhau từ khởi nghĩa Mê Linh

Đứa giữ voi trận đứa tiền binh

Cùng đứng trên bờ ôm nhau khóc

Khi nhị Trưng sông hát trầm mình

(Bài Ca Đại Việt – Bắc Phong)

 

Những dòng sông lịch sử như sông Hát, sông Thao, sông Nhật Đức, sông Bạch Hạc… không chỉ chứng kiến những giờ phút cuối cùng của triều đại Trưng Nữ Vương, mà còn là nơi lưu dấu khí phách lẫm liệt của 36 vị nữ tướng. Tiêu biểu là nữ tướng Thánh Thiên, người đến từ vùng ven biển Đông Bắc.

 

Theo nhiều sử gia, Trưng nữ vương là những nhà lãnh đạo quân sự nữ hiếm hoi trên thế giới, đã đánh đuổi quân ngoại xâm và giành lại chủ quyền dân tộc. Thế nhưng, trước khi ngọn cờ nghĩa của Hai Bà Trưng phất lên toàn cõi, ở nhiều vùng đất đã có những đốm lửa âm thầm chống lại ách đô hộ của nhà Đông Hán. Điều đặc biệt, theo thần tích và truyền thuyết địa phương, người khởi xướng phong trào phản kháng sớm nhất, chống lại nhà Đông Hán là Thánh Thiên, một thiếu nữ 16 tuổi ở vùng Bắc Ninh, Bắc Giang.

 

Nhà Đông Hán khi ấy đã áp đặt được một bộ máy đô hộ chặt chẽ xuống đến các cấp châu, quận, trên khắp nước ta. Dựa vào tổ chức quan lại, quân đội khá vững mạnh, chính quyền đô hộ ra sức bóc lột và đàn áp dân ta. Chúng ra sức chiếm đất, xây dựng cơ sở kinh tế riêng để có thể duy trì lâu dài nền thống trị. Với chính sách bóc lột, vơ vét triệt để của quan lại nhà Hán, dân ta đã phải trải qua cuộc sống đói khổ, đầy đau thương, tủi nhục.

 

Ở vùng ven biển Đông Bắc, đời sống ngư dân đã muôn phần cơ cực. Lịnh từ huyện về đòi khám muối các nhà và thu cống phẩm gửi đi Tràng An càng làm cho cuộc sống người dân  muôn phần điêu linh. Phẫn nộ trước cảnh dân lành bị áp bức, Thánh Thiên lúc ấy mới vừa mười sáu tuổi, đã đứng lên hô hào và chỉ huy dân chúng toàn vùng, trỗi dậy chống lại lịnh đòi khám muối và bắt trói viên Diêm quan từ huyện về. Dân chúng nức lòng tuân theo, tôn người thiếu nữ quả cảm ấy là Nàng Chủ.

 

Ít lâu sau, nghe tin người cậu của mình từ quan, chiêu mộ nghĩa sĩ ở vùng Ngọc Lâm để chống nhà Hán, Thánh Thiên đem quân đến hội hợp. Bà cùng xây dựng căn cứ, khai hoang tích trữ lương thực, lập lò rèn chế tạo vũ khí và ngày đêm luyện tập binh sĩ. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo, nghĩa quân giành được nhiều thắng lợi, thanh thế ngày càng lớn, hào kiệt khắp vùng Hải Đông tìm đến hưởng ứng.

 

Khi ngọn cờ nghĩa của hai bà Trưng dựng lên ở sông Hát, Thánh Thiên đã đem toàn bộ lực lượng từ vùng ven biển Đông Bắc theo về. Theo thần tích, bà là một khai quốc công thần và là một tướng lĩnh có công trong các trận đánh lớn. Chính bà đã đánh tan quân Mã Viện ở Hợp Phố, và góp phần trong trận đánh lớn ở hồ Lãng Bạc.

 

Nhưng nền độc lập non trẻ chỉ tồn tại được ba năm. Năm 42, nhà Đông Hán sai Mã Viện đem đại quân sang đàn áp. Trước lực lượng quá chênh lệch, Hai Bà Trưng lui quân về Cấm Khê. Thánh Thiên từ miền bắc đem quân xuống cứu viện nhưng không kịp. Khi nghe tin Hai Bà đã tuẫn tiết trên sông Hát, bà tiếp tục tập hợp nghĩa quân chống cự bên dòng Nhật Đức. Quân Hán tiến đánh với chiến thuật chia cắt đội hình, quân của Thánh Thiên thất trận phải rút về Ngọc Lâm. Trong một trận giao tranh ác liệt, vì không muốn rơi vào tay giặc, bà đã phóng ngựa xuống sông Nhật Đức ở bến Ngọc để bảo toàn khí tiết.

 

Thương tiếc bà, dân làng Ngọc Lâm đã dựng miếu nhỏ bên bến Ngọc để thờ tự. Trong đền hiện còn đôi câu đối:

Nhân khí bể Đông, trời giúp nhà Trưng sinh nữ tướng,
Kinh hồn giặc Bắc, người nơi bến Ngọc ngưỡng thần uy.

 

Chúng ta là những người đã sống qua chiến tranh, đã từng chứng kiến những cuộc phân ly, đã ôm lấy nhau trước những mất mát đau thương của đất nước. Chúng ta cảm nhận được những giây phút cuối cùng của Thánh Thiên, khi bà phóng ngựa xuống dòng sông. Hình bóng dịu dàng mà kiên định, lặng lẽ mà bất khuất của bà vẫn sống mãi qua hình ảnh người mẹ Việt Nam ngày nay.

 

Thánh Thiên được coi là một nữ tướng nổi bật trong 36 nữ tướng dưới thời Hai Bà. Có thể con số 36 chỉ mang ý nghĩa biểu tượng. Và dù cuộc đời của các vị nữ tướng chỉ còn lại vài nét phác trong thần tích và truyền thuyết. Nhưng chúng ta tin rằng những người mẹ đầu tiên ấy đã nhào nặn, đã nuôi dưỡng và tạo nên vũ trụ của chúng ta. Dù bóng mẹ đã chìm trên sông nhưng lời ru của mẹ còn mãi.

 

Chính từ những người mẹ ấy mà lời ru Việt Nam mang một âm điệu rất riêng. Lịch sử đã sống trong câu ru của mẹ như một lời nhắn nhủ, và câu ru ấy đã thấm sâu trong máu bạn trong tim tôi:

 

Ru con con ngủ cho lành

Để mẹ gánh nước rửa bành ông voi

Ai coi lên núi mà coi

Có bà nữ tướng cởi voi, đi quyền

 
NGUYỆT QUỲNH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Bảy 20261:56 CH(Xem: 990)
XÓM BỜ MƯƠNG – Truyện thứ hai trong bộ ba "Tam Quan" của Phạm Ngọc Lương. Hôm qua, chúng tôi giới thiệu CÁT HOANG. Hôm nay là XÓM BỜ MƯƠNG – truyện ngắn thứ hai trong bộ ba Tam Quan của nhà văn trẻ Phạm Ngọc Lương, từng đăng trên Hợp Lưu số 87 (2006). Hơn hai mươi năm trước, nhà phê bình Thụy Khuê đã gọi đây là "một câu chuyện cổ tích kinh dị", nơi cái chết của một dòng sông song hành với sự mục rữa của môi trường, sự tha hóa của con người và số phận bi thảm của một đứa trẻ. Một truyện ngắn đầy chất thơ, nhưng càng đẹp càng khiến người đọc rùng mình. Hai mươi năm đã trôi qua. Dòng sông trong truyện có còn là một ẩn dụ của hôm nay? Xã hội Việt Nam đã thay đổi đến đâu trước những vấn đề mà XÓM BỜ MƯƠNG đặt ra: môi trường, bạo lực, sự vô cảm, và phẩm giá con người? Chúng tôi xin giới thiệu lại truyện ngắn này. Câu trả lời, có lẽ, xin dành cho mỗi bạn đọc.
29 Tháng Bảy 20263:34 CH(Xem: 1052)
Có những tác phẩm không thuộc về một thời điểm. Chúng lặng lẽ nằm lại trên trang giấy nhiều năm, rồi một ngày nào đó bỗng hiện lên với sức nặng như thể vừa mới được viết hôm qua. Cát Hoang là một truyện ngắn như vậy. Lần đầu xuất hiện trên Tạp chí Hợp Lưu bởi lối viết tối giản, đứt đoạn như điện ảnh, ngôn ngữ đầy ký hiệu, và một thế giới nghệ thuật khiến người đọc vừa bối rối vừa ám ảnh. Nhà phê bình Thụy Khuê từng nhận xét đây là một truyện ngắn có cấu trúc của thơ hiện đại, nơi mỗi câu chữ đều trở thành một ám hiệu, buộc người đọc phải đọc bằng trực giác nhiều hơn bằng cốt truyện. Trong thế giới ấy, có một bãi đất nổi giữa dòng sông, một cộng đồng sống như chưa từng biết đến ánh sáng của văn minh, nơi trẻ em không được học chữ, nơi người biết chữ bị gọi là "con điên", và nơi bạo lực dần trở thành trật tự bình thường. Đó là một không gian hư cấu. Nhưng điều khiến Cát Hoang sống mãi không nằm ở tính hư cấu ấy, mà ở khả năng đánh thức những câu hỏi chưa bao giờ cũ:
14 Tháng Bảy 202612:37 SA(Xem: 2374)
Bích Lan sinh trưởng ở Đồng Nai, tính tình hiền lành và có ngoại hình dễ nhìn. Năm nay bốn mươi tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người phụ nữ đã có con vào đại học, cô trở về căn hộ của mình mỗi chiều với một chùm chìa khóa và sự im lặng. Từ ban công tầng mười sáu nhìn xuống, thành phố đêm nào cũng sáng rực. Xe cộ vẫn xuôi ngược, những ô cửa vẫn hắt ra ánh đèn vàng ấm áp. Chỉ có căn hộ của Lan, nhiều lúc rộng đến mức nghe rõ tiếng dép của chính mình trên nền gạch. Sự nghiệp làm ăn thì thuận tiện nhưng về đường tình duyên thì có phần lận đận.
08 Tháng Bảy 20267:19 CH(Xem: 2572)
LTS: "Khi anh đi không người đưa đón – Khi anh về tám chín người khiêng" là một truyện ngắn lay động về sự phản bội, sự trả giá và lòng vị tha. Không lên án gay gắt, nhà văn Hoàng Thị Bích Hà để chính số phận nhân vật cất lên bài học về nhân quả và giá trị của nghĩa tình tào khang. TCHL
27 Tháng Sáu 20269:11 SA(Xem: 3079)
Tôi về căn nhà xây xong bỏ trống chưa bán được vì Covit 19 của ông con, căn nhà trống trơn không nước nóng đi vội tôi không mang theo bất cứ thứ gì ngoài vài gói mì gói, không muỗng nĩa, không khăn tắm tôi đi như người Tị nạn chạy trối chết ra khỏi nhà với vết răng cắn trên tay, một vết cắn nhá lửa của hiền thê nhớ đời, bắt đầu viết về Exodus của dân Do thái Việt Nam gia đình tôi lủng cũng vì chuyện viết lách của tôi, khi bà xã phát giác ra cái quá khứ lẫy lừng gái gú của tôi bà không vui nói tôi chỉ sống mộng mơ với quá khứ không biết sống với hiện tại và quý những gì mình đang có, một trận cãi nhau kịch liệt vợ hiền nổi giận biến thành bà La sát xuất chiêu cho tôi một vết cắn...
26 Tháng Sáu 20264:21 CH(Xem: 2730)
Âm bản & Dương bản (Négatif & Positif) – khái niệm có gốc từ điện ảnh phim nhựa, còn gọi là phim điện ảnh hoặc phim chiếu rạp, liên quan đến quy trình sản xuất phim có từ buổi sơ sinh của Nghệ thuật Thứ Bảy - Nàng Tiên Út từ cuối thế kỷ XIX (hiện phim nhựa và các loại máy quay máy chiếu phim nhựa đã được đưa vào các Bảo tàng Điện ảnh), cái quy trình mà nếu ai đó muốn tìm hiểu trên Google sẽ không bao giờ có được thông tin đầy đủ… Nhưng, cuốn sách này không đi sâu vào công nghệ Điện ảnh, chỉ mượn khái niệm Âm bản & Dương bản như một cánh cửa ban đầu, một ký hiệu nghệ thuật nhỏ để phác họa hành trình tinh thần của tác giả, cùng đôi ba lát cắt tự sự về nghề qua đó hé lộ giúp người đọc đôi chút về đời sống của những người làm phim Việt qua mấy thế hệ, ở xứ sở Lắm người nhiều ma …
26 Tháng Sáu 20263:59 CH(Xem: 2776)
“Là con dân của một đất nước mà lịch sử là một chuỗi tranh đấu không ngừng để được tồn tại, NQ thiết nghĩ “Hội Thề Đông Quan” là một chiến thắng đáng suy ngẫm. Sau 10 năm nếm mật nằm gai, chứng kiến đất nước và dân mình chịu bao tang tóc dưới ách bạo tàn của nhà Minh. Thế mà cha ông chúng ta đã mở đường hiếu sinh cho hàng vạn hàng binh, và còn cấp thuyền, cấp ngựa cho họ trở về nước. Sự bao dung đã biến một chiến thắng quân sự thành khúc khải hoàn của lòng nhân ái và đem lại bình yên cho người dân của đôi bờ bờ cõi.” (Nguyệt Quỳnh)
09 Tháng Sáu 202612:52 SA(Xem: 3659)
Tôi trở lại thăm Hà-Nội sau hơn bốn mươi năm xa cách. Trong gần một tuần lễ, tôi bận rộn và mệt nhoài theo các con tôi đi thăm gần hết các thắng cảnh trong thành phố và các vùng lân cận mà các con tôi đã lập chương trình từ trước theo đề nghị trong các sách du lịch. Nơi cuối cùng là đi thăm Tam Cốc, sáng đi chiều về, và hôm sau sẽ trở lại Mỹ. Tôi chiều các con tôi, nên những nơi mà tôi muốn đến để tìm lại những kỷ niệm ngày xưa thì chưa có thời giờ, mà nếu không đến được thì đó là một điều thiếu xót cho chuyến đi của riêng tôi.
09 Tháng Sáu 202612:06 SA(Xem: 2965)
Chị Tư hơn tôi hai tuổi. Tôi cá tính bao nhiêu thì chị Tư hiền lành, dịu dàng bấy nhiêu. Lại xinh nữa. Ngày xưa, chị được bình bầu là "hoa khôi xóm". Bà bán mì đầu hẻm bảo thế. Bả bảo, mấy người thường ăn mì ở đây khen : “Xóm này không ai đẹp và hiền như con Tư ”.
05 Tháng Sáu 20263:48 CH(Xem: 3793)
Chị Hương đẹp lắm! Một vẻ đẹp đài các sang trọng của một giai nhân xứ Huế. Dáng người dong dỏng cao, thanh thoát, nước da trắng hồng, mái tóc óng mượt buông lơi xỏa sau bờ vai tròn. Đặc biệt chị có đôi mắt rất có hồn, đẹp và yên bình như mặt nước hồ thu. Nụ cười như tỏa nắng, để lộ những hạt răng trắng muốt rất có duyên! Khi chị Hương bước vào tuổi xuân xanh thì tôi chỉ mới là con bé con đang học tiểu học. Thời còn đi học chị là hàng xóm của tôi.