- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ĐÊM GIÁNG SINH NĂM ẤY…

22 Tháng Mười Hai 202311:56 SA(Xem: 26507)
TranhHaQuocHuy
Tranh Hạ Quốc Huy






Trần Quang Phong

ĐÊM GIÁNG SINH NĂM ẤY…

 

 

            Tôi sống như một kẻ không nhà, lang thang suốt dãi đất miền Trung, một bóng trắng mỏi mòn những ngọn đồi trọc, nhọc nhằn vàng những đụn cát hoang sơ, lặng lẽ giữa phố xá ồn ào. Thuở đó, Giáng Sinh vẫn rất lặng lẽ… Đêm Giáng Sinh năm ấy, tôi từ Sài Gòn trở về, xe khách hỏng máy ở rừng cao su thuộc địa phận Đồng Nai( một chuyện rất thường xảy ra). Hành khách bước xuống, những khuôn mặt mệt mỏi, những bộ quần áo nhàu nát. Đa số là những người tha hương kiếm sống, có một số sạch sẽ hơn là những con buôn, và con buôn lúc ấy đều là buôn lậu, cuộc mưu sinh đã làm cho họ trở thành những kẻ gian manh và lì lợm. Hành khách ngửa nghiêng vệ cỏ ven đường lấy những nắm cơm, bắp ngô, khoai lang, trứng luộc ra ăn một cách ngon lành, có một số rải rác vào các quán tranh. 

Tôi ngồi trong quán tranh ven đường uống cà phê nhìn ra rừng cao su bạt ngàn mịt mùng đêm tối, ẩn hiện những mái tranh lụp xụp le lói ngọn đèn dầu. Tiếng côn trùng râm ran, những con đom đóm lập lòe khắp rừng cây, tôi chợt cảm thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết…

                                                   *

          Tôi nhớ đến chòi tranh mà tôi gọi là chòi ly biệt. Chòi tranh lưng chừng đồi dựa vào tảng đá lớn, sau lưng là vách núi Hòn Rồng, trước mặt có thể nhìn thấy đảo Bình Ba nhấp nhô cửa biển dưới nắng ban mai long lanh. Dưới chân đồi xen lẫn với sỏi đá là những vạt ngô, nương mì, ruộng lúa. Những túp lều xiêu vẹo rải rác che chở những phận người hèn mọn vất vả mưu sinh. Sao gọi là chòi ly biệt? Suốt mùa hè năm ấy, trong cái chòi tranh ấy, tôi tiễn đưa các bạn đi xa. Cái bếp lửa nồng ấm tình người đỏ cả đêm sương, dế kêu khoắc khoải, ngọn gió nỉ non… Đứa lên đường thi hành nghĩa vụ quân sự, đứa chôn chân góc núi, đứa vào Đại Học… Những tiếng đàn và câu hát khoắc khoải tuổi thanh xuân. Những nụ cười và những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong cái chòi tranh ấy…

Tôi đưa tay đỡ lấy người thiếu phụ gánh nước từ dưới suối lên vấp phải đá đang loạng choạng muốn té… Chị cẩn thận đường dốc và đá nhiều lắm… Cám ơn em, mấy năm rồi mà chị vẫn chưa quen với cuộc sống này… Tôi xót xa nhìn vào đôi mắt mênh mang buồn nhưng vẫn ánh lên ngọn lửa khát khao mãnh liệt. Những con người quanh vùng này đều có những hoàn cảnh nghiệt ngã, họ đến đây vì không còn con đường nào khác để mưu sinh. Tôi vẫn thường nhìn chị quyến rũ trong bộ bà ba đen, dẫu thường xuyên làm việc với nắng lửa, mưa dầu nhưng làn da vẫn mịn màng trắng muốt, vẫn mang dáng vẻ đài các, trâm anh… Chị tên Huệ, em ở trên đồi phải không? Nhiều người tìm em thật, cả những cô gái dễ thương nữa chứ… Chị mỉm cười lộ chiếc má lúm đồng tiền. Tôi gánh dùm đôi gánh nước của chị về chòi , chị đang sống cùng với bé gái năm tuổi.

 

                                                      *

Có tiếng la hét, những bước chân chạy thình thịch. Một toán công an và du kích đang rượt đuổi các cô gái bán phấn buôn hương, túa ra hỗn loạn từ các mái tranh. Những khuôn mặt trát phấn hoảng sợ, những bộ quần áo trễ tràng… Một đôi mắt khẩn cầu, ngồi xuống cạnh tôi và giấu mặt vào vai giả vờ ngủ… Anh giúp em… Một mùi hương thoảng nhẹ. Anh công an bước vào quán ngó nghiêng dáo dác, dùng đèn pin soi vào mặt từng người khách, có khi tra hỏi một cách hách dịch. Tôi đưa tay ôm lấy bờ vai thon mềm mại, cô gái rúc vào ngực tôi. Sau một hồi lục lọi, cảm thấy không còn gì đáng nghi, anh công an quát đám du kích đưa các cô gái lên một chiếc xe công nông phành phạch hút vào sương trắng.  

          Tôi và Phượng Ý học chung một lớp, hai chiếc xe đạp mải miết song song nhau trên con đường đến trường, vòng xe đạp lăn tròn qua bao mùa hạ. Có khi tôi gò lưng hì hục đạp, sau lưng em cười nho nhỏ… Cố lên, cố lên… Hai chiếc bóng như ngã vào nhau, như hai hòn bi ve trong suốt lăn tròn trên hai con đường tiệm cận óng ánh bảy sắc cầu vồng. o những độ trăng tròn, Phượng Ý lại đến thăm, mang cho tôi những quyển sách, những vật dụng thiết yếu và nấu bữa cơm chiều đạm bạc. Em ở lại cả đêm, hai đứa đốt lửa bên con suối róc rách, ngồi tựa vào nhau ngắm mảnh trăng sơn cước, nghe tiếng rừng đêm xao xác, đợi chờ những con thỏ trắng tìm về uống nước, nhấm nháp cỏ non. Không khí thật lãng mạn, hương con gái làm tôi ngây ngất, nhưng trong lòng cả hai thê lương vô hạn. Tôi đùa… Con gái hư… Em cười… Thế anh có dám làm gì em không?… Ba, mẹ có la không?… Không ba, mẹ chỉ nhìn em và thở dài… Khuya sương rơi lạnh buốt, trăng treo lơ lửng đỉnh đầu. Tôi đưa em vào ngủ trên tấm ván ọp ẹp giữa chòi, em nằm co ro như một con mèo trong tấm chăn tôi đắp. Còn tôi, nằm trên chiếc võng dù trước hiên đu đưa và thiếp vào giấc mơ ly biệt. Gia đình Phượng Ý bặt tăm từ dạo ấy… Để lại cho tôi nỗi đau trần thế.

                                                                 *

         Cô gái ngước mắt, khuôn mặt khá xinh, son phấn nhẹ nhàng… Sao lại giống đến vậy… Không, do mình nhớ đến Phượng Ý… Tôi gọi hai ổ bánh mì và thêm một ly cà phê, cô gái ăn ngấu nghiến, vành mắt đỏ hoe. Đêm ngã vào khuya, những người khách thiu thiu ngủ, bà chủ quán giăng võng nghỉ ngơi, sương lạnh xuống dày. Cô gái múc từng muỗng cà phê thổn thức… Cha đi cải tạo, nhà cửa bị tịch thu, để tránh cảnh bị đưa lên rừng thiêng nước độc, cả nhà ba người về quê ngoại ở Sóc Trăng nương náu. Cuộc sống khốn khó, cô phải bỏ học để kiếm sống nuôi mẹ, nuôi em ăn học. Và cô đã sa lầy… Tôi không biết là thực hay giả, nhưng vào thời điểm đó tôi đã gặp nhiều hoàn cảnh tương tự. Cô gái ngã cả thân xác mềm mại vào tôi.

               Mưa lớn đã mấy ngày, nước lũ tràn về chân đồi trắng xóa, cây cối vẹo xiêu, đất đai xói lở. Đang thiêm thiếp, tôi nghe văng vẳng tiếng gọi trong mưa. Tôi khêu ngọn đèn dầu và mở cửa, chị Huệ đội áo tơi, lưng cõng bé gái, tay xách bọc hành lý bước vào… Chòi của tôi sụp rồi… Chị nhìn quanh… Chòi của em chắc chắn và không dột ướt… Tôi bỏ mấy cái gộc củi vào bếp lửa đang âm ỉ, nhìn bé gái run rẩy tròn xoe mắt nhìn quanh… Chị lau khô và thay quần áo cho con bé, nó đang lạnh kìa… Chị lau khô rồi mặc quần áo cẩn thận, đặt lên tấm ván, ủ chăn trìu mến, con bé ngủ khì… Chòi của em ấm áp thật, tôi phải ở nhờ một thời gian… Chị thay quần áo thản nhiên. Tôi nóng bừng như ngất đi trước thân thể cực kỳ ưu mỹ của người thiếu phụ một con, chồng chết mất xác trong chiến tranh, dưới ánh đèn khi mờ khi tỏ. Tôi quay mặt, sau lưng chị khúc khích cười… Chị không ngại, em ngại gì… Em dễ thương lắm… Một bàn tay mềm mại nắm lấy tay tôi, kéo tôi ngồi lên chiếc võng dù góc lều. Tôi xiết chặt lấy cái thân xác hừng hực khao khát được ủ kín bao năm, đếm từng sợi lông và rơi vào giấc mơ kỳ lạ nhất trong đời. Sau mùa lũ năm đó không biết mẹ con chị về đâu?… Và tôi cũng bỏ cái chòi ly biệt để đi tìm sự biệt ly…

                                                           *

         Cô gái cựa mình. Tôi chợt nhớ đến bài thơ Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị… Cùng một lứa bên trời lận đận… Có bao nhiêu thân phận như thế?

        Anh lơ xe gọi khách… Lên xe bà con ơi!… Nhanh lên… Cô gái nhìn tôi sâu thẳm, tôi đứng dậy rút túi, chỉ còn một trăm đồng, tôi dúi vào tay cô năm chục và cúi đầu bước về phía xe… Về nhà đi… Đêm tối càng mịt mùng.

        Và như thế mỗi mùa giáng sinh, tôi lại thầm hỏi cái thân phận nhỏ bé kia đã trôi giạt về đâu?... Chuông giáo đường đã ngân…

 

Trần Quang Phong

CR 12/ 2020

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Chín 20224:24 CH(Xem: 33009)
Ông kể, ông đã đến nơi này hơn năm mươi năm về trước, thời mà ông còn là chàng trai hai mươi tuổi. Với đôi chân trai trẻ, ông đã xẻ dọc trường sơn đi cứu nước. Người ta thường nói “ chân cứng đá mềm” thì đúng đã rơi vào trường hợp của ông Trần Duy. Ngày ấy, chàng đã đến nơi này bằng đôi chân khỏe , dẻo dai, đã băng rừng vượt suối , len lỏi vào tận rừng Trường Sơn ngút ngàn đá, ngút ngàn cây, ngút ngàn những vắt và muỗi mòng, đi giữa cái sống và cái chết. Ông kể với tâm trạng đầy tự hào về một giai đoạn mà cuộc đời con người khó có lần thứ hai. Nơi mà bây giờ, tôi và cụ Duy, chỉ qua một đêm đã đến được nơi này.
28 Tháng Tám 202210:03 CH(Xem: 23291)
...có người cho nó coi trên mạng hình ảnh của những người đảng tân nọ, đảng cựu kia, phe mới ấy… ở hải ngoại, đảng viên tiền phong lãnh đạo gì, nhất là nhóm trẻ, trung niên, mà toàn trưng diện uống champaigne, ôm trai xinh, gái đẹp, gái trẻ, đi xe sang, chơi ở resort xịn, ngủ hotel xịn, đồng hồ, âu phục mắc tiền, nhà lầu xe hơi giàu sang, hào nhoáng… ở xứ người, rồi lại còn về cả mấy quốc gia tư bổn láng giềng bên châu lục nhà nữa để trưng diện, khoe khoang, chẳng kém gì bọn con ông cháu cha bên thắng cuộc và cán bộ giàu sang của chúng đang làm, vậy thì mấy “tiền phong” đó kêu gọi đồng bào đau khổ thế nào? Vậy thì họ giác ngộ, lãnh đạo quần chúng cần lao, dân lành ra sao?
12 Tháng Tám 20224:28 CH(Xem: 28563)
Sau khi mãn tang ba, Thy vướng phải một chuyện lùm xùm tranh chấp kiện tụng ở tòa án rất đau đầu. Khoảng thời gian này để tâm vơi bớt muộn phiền, Thy hay về chùa và đi lên mộ thắp hương cho ba và cho bà nội nàng ở Nghĩa địa Phật giáo Qui nhơn - mong tìm chút bình yên. Thường Thy đi chỉ một mình.
08 Tháng Tám 20225:48 CH(Xem: 32191)
Thiếu tá Hân lấy lại tư thế ngồi trước vô lăng một cách điệu nghệ như chứng tỏ cho người bạn dạy lái xe mà anh hình dung đang ở bên cạnh rằng: “Cậu xem, “tay lái lụa” của tớ đã đạt tới trình độ nghệ sĩ chứ không phải là anh thợ lái - dù là thợ lái chuyên nghiệp cho ba tớ trước đây hay cho tớ hiện giờ…”.
01 Tháng Tám 20227:00 CH(Xem: 32626)
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu…được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn.
28 Tháng Bảy 20225:29 CH(Xem: 34487)
Ông Đình ngồi bên lan can tầng một, với be rượu đế Gò Đen, một đĩa đậu phộng. Dưới chân là con đường Đào Duy Anh, quận Phú Nhuận, có hàng cây sao thấp thoáng mấy con sóc nhí nhảnh chuyền cành, thỉnh thoảng xòe đuôi dài đú đởn với nhau. Chúng không quan tâm đến xe cộ như dòng thác lũ cuồn cuộn chảy. Thói quen uống rượu một mình với đậu phộng rang, có từ hồi tham gia kháng chiến chống Pháp trên đất Bắc. Quê ông, một tỉnh cực Nam Trung bộ, nắng gió nên ít người nhâm nhi ly rượu với lạc rang như ở Thủ đô. Năm nay ông đã 82 tuổi, có năm mươi năm làm nghề, ông đã tham gia khai quật hàng trăm ngôi mộ cổ. Về hưu đã lâu, nhưng nhờ vốn kiến thức, ông vẫn được mời tham gia vào những đợt khảo cổ. Ông thông thạo chữ Pháp, chữ Hán, ngôn ngữ rất cần cho việc khám phá thư tịch cổ.
21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 29179)
Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.
07 Tháng Bảy 20222:40 CH(Xem: 26617)
Sau gần mười năm “gió bụi”, Nguyễn Du mới trở về quê hương, với sông Lam, núi Hồng. Hai anh em đều ngỡ ngàng vì làng Tiên Điền trở nên tiêu điều xơ xác. Những ngôi nhà xinh xắn, những vườn cây sum suê trái ngọt đã bị đốt phá, ngổn ngang nền nhà gạch đá nham nhở, những cây cổ thụ trơ gốc cháy xém. Đó là quang cảnh sau cuộc khởi nghĩa của Nguyễn Quýnh- anh cùng cha khác mẹ của Nguyễn Du năm Tân Hợi 1791.
03 Tháng Bảy 202211:33 SA(Xem: 29152)
Ở nhà thường gọi là chị Xíu. Tên của chị là Lan Vy - chị họ của tôi. Chị em tôi chơi thân với nhau như chị em ruột. Tôi không có chị gái nên hình mẫu của tôi chính là chị để mà học hỏi. Chị nổi tiếng xinh đẹp và hiền thục ngay từ lúc còn là nữ sinh đệ nhất cấp. Khi vào lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ) bác tôi có mời một anh sinh viên tên là Vinh về kèm cho chị học. Anh ấy nhiệt tình, kiến thức vững và tính cách cũng đàng hoàng. Năm tháng trôi đi học xong đệ nhất cấp, chị thi đỗ vào trường Nữ trung học Thành Nội. Mẹ chị là một người phụ nữ đẹp, phúc hậu và đặc biệt là có giọng hát ru và những làn điệu dân ca xứ Huế rất hay. Ngoài giờ học chị được mẹ kèm cặp, nữ công gia chánh như đan lát, thêu thùa, làm các loại bánh trái, nấu được những món ăn đặc trưng xứ Huế rất ngon.
29 Tháng Sáu 20226:22 CH(Xem: 30652)
...lần nầy bà quyết tâm bỏ nhà ra đi. Mà đi đâu? Tới nhà con trai thì ngại với dâu. Tới nhà con gái thì ngại với rể! Suy đi tính lại, bà quyết định sẽ đi share một căn phòng, ở một mình cho sướng cái thân. / Thôi thì ráng chịu đựng đêm nay. Chỉ một đêm nay thôi. Rồi sáng mai bà sẽ đi mua mấy tờ báo kiếm phòng thuê. Bà sẽ kiếm cái nhà nào gần chợ Việt Nam cho tiện. Người bạn thân của bà, có lão chồng tòng teng bồ bịch ở Việt Nam, tức mình bỏ ra ngoài share phòng ở, đã hùng hồn phát biểu rằng sướng như tiên. Người ta làm được, mắc gì bà không làm được. Sáng bà sẽ đi bộ với mấy người bạn, rồi tiện ghé chợ. Chiều coi ti vi. Tối đọc sách. Tự do thoải mái, không bị vướng bận gì hết. Khỏe ru rù rù.