- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ĐÊM GIÁNG SINH NĂM ẤY…

22 Tháng Mười Hai 202311:56 SA(Xem: 26536)
TranhHaQuocHuy
Tranh Hạ Quốc Huy






Trần Quang Phong

ĐÊM GIÁNG SINH NĂM ẤY…

 

 

            Tôi sống như một kẻ không nhà, lang thang suốt dãi đất miền Trung, một bóng trắng mỏi mòn những ngọn đồi trọc, nhọc nhằn vàng những đụn cát hoang sơ, lặng lẽ giữa phố xá ồn ào. Thuở đó, Giáng Sinh vẫn rất lặng lẽ… Đêm Giáng Sinh năm ấy, tôi từ Sài Gòn trở về, xe khách hỏng máy ở rừng cao su thuộc địa phận Đồng Nai( một chuyện rất thường xảy ra). Hành khách bước xuống, những khuôn mặt mệt mỏi, những bộ quần áo nhàu nát. Đa số là những người tha hương kiếm sống, có một số sạch sẽ hơn là những con buôn, và con buôn lúc ấy đều là buôn lậu, cuộc mưu sinh đã làm cho họ trở thành những kẻ gian manh và lì lợm. Hành khách ngửa nghiêng vệ cỏ ven đường lấy những nắm cơm, bắp ngô, khoai lang, trứng luộc ra ăn một cách ngon lành, có một số rải rác vào các quán tranh. 

Tôi ngồi trong quán tranh ven đường uống cà phê nhìn ra rừng cao su bạt ngàn mịt mùng đêm tối, ẩn hiện những mái tranh lụp xụp le lói ngọn đèn dầu. Tiếng côn trùng râm ran, những con đom đóm lập lòe khắp rừng cây, tôi chợt cảm thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết…

                                                   *

          Tôi nhớ đến chòi tranh mà tôi gọi là chòi ly biệt. Chòi tranh lưng chừng đồi dựa vào tảng đá lớn, sau lưng là vách núi Hòn Rồng, trước mặt có thể nhìn thấy đảo Bình Ba nhấp nhô cửa biển dưới nắng ban mai long lanh. Dưới chân đồi xen lẫn với sỏi đá là những vạt ngô, nương mì, ruộng lúa. Những túp lều xiêu vẹo rải rác che chở những phận người hèn mọn vất vả mưu sinh. Sao gọi là chòi ly biệt? Suốt mùa hè năm ấy, trong cái chòi tranh ấy, tôi tiễn đưa các bạn đi xa. Cái bếp lửa nồng ấm tình người đỏ cả đêm sương, dế kêu khoắc khoải, ngọn gió nỉ non… Đứa lên đường thi hành nghĩa vụ quân sự, đứa chôn chân góc núi, đứa vào Đại Học… Những tiếng đàn và câu hát khoắc khoải tuổi thanh xuân. Những nụ cười và những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong cái chòi tranh ấy…

Tôi đưa tay đỡ lấy người thiếu phụ gánh nước từ dưới suối lên vấp phải đá đang loạng choạng muốn té… Chị cẩn thận đường dốc và đá nhiều lắm… Cám ơn em, mấy năm rồi mà chị vẫn chưa quen với cuộc sống này… Tôi xót xa nhìn vào đôi mắt mênh mang buồn nhưng vẫn ánh lên ngọn lửa khát khao mãnh liệt. Những con người quanh vùng này đều có những hoàn cảnh nghiệt ngã, họ đến đây vì không còn con đường nào khác để mưu sinh. Tôi vẫn thường nhìn chị quyến rũ trong bộ bà ba đen, dẫu thường xuyên làm việc với nắng lửa, mưa dầu nhưng làn da vẫn mịn màng trắng muốt, vẫn mang dáng vẻ đài các, trâm anh… Chị tên Huệ, em ở trên đồi phải không? Nhiều người tìm em thật, cả những cô gái dễ thương nữa chứ… Chị mỉm cười lộ chiếc má lúm đồng tiền. Tôi gánh dùm đôi gánh nước của chị về chòi , chị đang sống cùng với bé gái năm tuổi.

 

                                                      *

Có tiếng la hét, những bước chân chạy thình thịch. Một toán công an và du kích đang rượt đuổi các cô gái bán phấn buôn hương, túa ra hỗn loạn từ các mái tranh. Những khuôn mặt trát phấn hoảng sợ, những bộ quần áo trễ tràng… Một đôi mắt khẩn cầu, ngồi xuống cạnh tôi và giấu mặt vào vai giả vờ ngủ… Anh giúp em… Một mùi hương thoảng nhẹ. Anh công an bước vào quán ngó nghiêng dáo dác, dùng đèn pin soi vào mặt từng người khách, có khi tra hỏi một cách hách dịch. Tôi đưa tay ôm lấy bờ vai thon mềm mại, cô gái rúc vào ngực tôi. Sau một hồi lục lọi, cảm thấy không còn gì đáng nghi, anh công an quát đám du kích đưa các cô gái lên một chiếc xe công nông phành phạch hút vào sương trắng.  

          Tôi và Phượng Ý học chung một lớp, hai chiếc xe đạp mải miết song song nhau trên con đường đến trường, vòng xe đạp lăn tròn qua bao mùa hạ. Có khi tôi gò lưng hì hục đạp, sau lưng em cười nho nhỏ… Cố lên, cố lên… Hai chiếc bóng như ngã vào nhau, như hai hòn bi ve trong suốt lăn tròn trên hai con đường tiệm cận óng ánh bảy sắc cầu vồng. o những độ trăng tròn, Phượng Ý lại đến thăm, mang cho tôi những quyển sách, những vật dụng thiết yếu và nấu bữa cơm chiều đạm bạc. Em ở lại cả đêm, hai đứa đốt lửa bên con suối róc rách, ngồi tựa vào nhau ngắm mảnh trăng sơn cước, nghe tiếng rừng đêm xao xác, đợi chờ những con thỏ trắng tìm về uống nước, nhấm nháp cỏ non. Không khí thật lãng mạn, hương con gái làm tôi ngây ngất, nhưng trong lòng cả hai thê lương vô hạn. Tôi đùa… Con gái hư… Em cười… Thế anh có dám làm gì em không?… Ba, mẹ có la không?… Không ba, mẹ chỉ nhìn em và thở dài… Khuya sương rơi lạnh buốt, trăng treo lơ lửng đỉnh đầu. Tôi đưa em vào ngủ trên tấm ván ọp ẹp giữa chòi, em nằm co ro như một con mèo trong tấm chăn tôi đắp. Còn tôi, nằm trên chiếc võng dù trước hiên đu đưa và thiếp vào giấc mơ ly biệt. Gia đình Phượng Ý bặt tăm từ dạo ấy… Để lại cho tôi nỗi đau trần thế.

                                                                 *

         Cô gái ngước mắt, khuôn mặt khá xinh, son phấn nhẹ nhàng… Sao lại giống đến vậy… Không, do mình nhớ đến Phượng Ý… Tôi gọi hai ổ bánh mì và thêm một ly cà phê, cô gái ăn ngấu nghiến, vành mắt đỏ hoe. Đêm ngã vào khuya, những người khách thiu thiu ngủ, bà chủ quán giăng võng nghỉ ngơi, sương lạnh xuống dày. Cô gái múc từng muỗng cà phê thổn thức… Cha đi cải tạo, nhà cửa bị tịch thu, để tránh cảnh bị đưa lên rừng thiêng nước độc, cả nhà ba người về quê ngoại ở Sóc Trăng nương náu. Cuộc sống khốn khó, cô phải bỏ học để kiếm sống nuôi mẹ, nuôi em ăn học. Và cô đã sa lầy… Tôi không biết là thực hay giả, nhưng vào thời điểm đó tôi đã gặp nhiều hoàn cảnh tương tự. Cô gái ngã cả thân xác mềm mại vào tôi.

               Mưa lớn đã mấy ngày, nước lũ tràn về chân đồi trắng xóa, cây cối vẹo xiêu, đất đai xói lở. Đang thiêm thiếp, tôi nghe văng vẳng tiếng gọi trong mưa. Tôi khêu ngọn đèn dầu và mở cửa, chị Huệ đội áo tơi, lưng cõng bé gái, tay xách bọc hành lý bước vào… Chòi của tôi sụp rồi… Chị nhìn quanh… Chòi của em chắc chắn và không dột ướt… Tôi bỏ mấy cái gộc củi vào bếp lửa đang âm ỉ, nhìn bé gái run rẩy tròn xoe mắt nhìn quanh… Chị lau khô và thay quần áo cho con bé, nó đang lạnh kìa… Chị lau khô rồi mặc quần áo cẩn thận, đặt lên tấm ván, ủ chăn trìu mến, con bé ngủ khì… Chòi của em ấm áp thật, tôi phải ở nhờ một thời gian… Chị thay quần áo thản nhiên. Tôi nóng bừng như ngất đi trước thân thể cực kỳ ưu mỹ của người thiếu phụ một con, chồng chết mất xác trong chiến tranh, dưới ánh đèn khi mờ khi tỏ. Tôi quay mặt, sau lưng chị khúc khích cười… Chị không ngại, em ngại gì… Em dễ thương lắm… Một bàn tay mềm mại nắm lấy tay tôi, kéo tôi ngồi lên chiếc võng dù góc lều. Tôi xiết chặt lấy cái thân xác hừng hực khao khát được ủ kín bao năm, đếm từng sợi lông và rơi vào giấc mơ kỳ lạ nhất trong đời. Sau mùa lũ năm đó không biết mẹ con chị về đâu?… Và tôi cũng bỏ cái chòi ly biệt để đi tìm sự biệt ly…

                                                           *

         Cô gái cựa mình. Tôi chợt nhớ đến bài thơ Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị… Cùng một lứa bên trời lận đận… Có bao nhiêu thân phận như thế?

        Anh lơ xe gọi khách… Lên xe bà con ơi!… Nhanh lên… Cô gái nhìn tôi sâu thẳm, tôi đứng dậy rút túi, chỉ còn một trăm đồng, tôi dúi vào tay cô năm chục và cúi đầu bước về phía xe… Về nhà đi… Đêm tối càng mịt mùng.

        Và như thế mỗi mùa giáng sinh, tôi lại thầm hỏi cái thân phận nhỏ bé kia đã trôi giạt về đâu?... Chuông giáo đường đã ngân…

 

Trần Quang Phong

CR 12/ 2020

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 3256)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 3666)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…
01 Tháng Mười 202511:14 CH(Xem: 4190)
Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nhìn chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo: -Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị! Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế! -Ôi vậy à! Nếu thế thì chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị! - Nhìn chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đình thì được chồng cưng, chị mới có dáng hình trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy. -Ồ cảm ơn em! Nhưng chị thì không được như em nghĩ đâu! Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược dòng th
27 Tháng Chín 20256:04 CH(Xem: 5527)
Hắn lơ mơ tỉnh dậy lúc gà gáy sáng lần thứ hai. Đầu choáng váng, hậu quả của cuộc rượu tối qua. Đã lâu lắm, trong lần kỷ niệm của cựu sinh viên trường cũ 15 năm trước, hắn mới có một trận say không còn biết trời đất là gì như thế. Loáng thoáng giấc mơ quái dị đêm qua: chiếc khăn Piêu hắn vẫn treo một góc giá sách chẳng hiểu sao bỗng dưng ướt đẫm, ép dẹp vào trong, màu đỏ hồn nhiên chủ đạo của khăn lại có vẻ nghẹn ngào. Hắn kéo chiếc khăn, hóa ra nó dính vào gáy mấy cuốn sách bằng máu chưa khô tạo ra những hình thù tựa chữ cổ khắc trên đá…
01 Tháng Chín 202510:04 SA(Xem: 6811)
Chẳng biết học trò ở Cali có để ý không, khi những cây jacaranda bắt đầu nở rộ những chùm hoa mặn mà, đằm thắm, đó là dấu hiệu của mùa thi cuối khoá ở các trường học Mỹ, và một mùa hè rực rỡ đang đón chờ chúng phía trước. Một người Việt nào đó đã gọi tên loài cây này là phượng tím, nghe hay hay và gần gũi, gợi nhớ đến loài phượng đỏ của chúng ta ở quê nhà. Vốn là người ưa để ý đến chữ nghĩa, tôi lẩn thẩn tra cứu xem cây phượng vĩ trong tiếng Anh nói làm sao. Hoá ra—ngoài những tên khoa học khó nhớ—hoa phượng còn có nhiều tên bình dân như flamboyant flower, royal poinciana, peacock flower, flame of the forest và phoenix flower (tên này nghe giống như trong tiếng Việt!)
26 Tháng Bảy 20251:43 SA(Xem: 7726)
Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên chuyến tàu chạy qua những đồi Moravia. Bên ngoài cửa kính, mưa rơi lộp độp như ai đó đang gõ nhịp buồn vào trái tim tôi. Tôi ngồi gần như bất động, nhìn những giọt nước kéo dài thành vệt, phản bội đôi mắt đỏ hoe mà tôi cố giấu suốt chuyến đi. Tôi không định đến Brno. Cái tên nghe đã thấy buồn và cụt ngủn, như bị nguyền rủa từ hàng trăm năm trước. Thành phố này quá nhỏ để có tên trong danh sách những nơi phải ghé qua. Nhưng Julia nhắn tin: “Nếu cậu muốn trốn Berlin vài ngày, cứ đến đây. Chìa khóa dưới tấm thảm trước cửa.” Đi trốn và được bỏ rơi - giống như được thất tình thêm một lần nữa. Không vui - nhưng không cần tấm gương nào soi vào để diễn. / Căn hộ nhỏ trên phố Pekařská chỉ còn lại tôi và tiếng mưa đập vào cửa sổ. Tôi ngồi xuống chiếc sofa cũ, chiếc vali còn nguyên cạnh cửa. Bất giác, tôi nghĩ về người đàn ông đã bỏ tôi lại ở Berlin, nghĩ về tin nhắn cuối cùng: “Anh mệt rồi. Chúng ta đừng làm khổ nhau nữa.”
25 Tháng Bảy 202511:46 CH(Xem: 7198)
Diệu Cơ năm nay vừa tròn 16 tuổi. Em xinh xắn, dáng người thanh thanh, nữ tính. Em học rất giỏi, tới trường cũng như bao bạn bè trang lứa: học hành, vui chơi với bạn bè thân thương. Người ta nói quãng đời học sinh thơ mộng là quãng thời gian đẹp nhất. Nhưng đối với Diệu Cơ hơn cả tuần nay là một nỗi lo âu bao trùm đến với em. Dạo này em thấy trong người rất khác. Nghe mùi cơm sôi cũng buồn nôn. Em nghi là có điều gì không may xảy đến cho em trong một lần gần gũi với bạn trai, liền ra hiệu thuốc mua que thử thai thì hỡi ôi đã hiện ra hai vạch. Diệu Cơ bàng hoàng, lo lắng, bất an mà không biết phải làm sao? Em suy nghĩ lung lắm, làm sao bây giờ? Nói với mẹ thì chưa dám. Cuối cùng nàng quyết định chạy qua nhà anh trai ở khu phố khác, cách vài km để tâm sự với chị dâu.
29 Tháng Sáu 202512:48 CH(Xem: 7745)
Người ta thường nói nhiều về những trường trung học danh tiếng, những đại học uy nghi, những ngôi trường gắn với bảng vàng truyền thống và hào quang thành đạt. / Ngược lại, rất hiếm người nhắc đến những mái trường nhỏ bé, nơi học trò không tìm kiếm bằng cấp danh giá, không bảng vàng thành tích, không diễn văn khai giảng, không có những kỳ thi náo động – chỉ có những giờ học thầm lặng giữa tiếng quạt máy và mùi nhựa cháy của board mạch. Học để sống, để làm một người thợ lương thiện giữa cuộc đời xô lệch. Trong ký ức ông , giữa muôn vàn lối rẽ của đời sống sau biến cố 1975, có một nơi như thế. Đó là Trường Điện Tử ĐaKao, ngôi trường không có tên trong hệ thống chính quy, nhưng từng là phao cứu sinh cho bao người trôi dạt giữa dòng đời hậu chiến.
06 Tháng Sáu 20254:06 CH(Xem: 8744)
Năm ấy, khi còn đang mài đũng quần để lấy tấm bằng Master, anh làm thêm trong một hầm rượu. Một quán rượu nằm nửa chìm nửa nổi dọc bờ sông Seine. Anh không muốn xin tiền nàng vào những khoản bí mật của một thằng đàn ông đã đến tuổi tự lập từ lâu, nên cuộc đi làm thêm diễn ra cũng bí mật, kín đáo y như cái quán rượu huyền bí này- nửa chìm, nửa nổi. Sơ mi trắng, nơ đen, chạy băng băng giữa các thực khách, luôn nhoẻn cười quá ư lễ độ, vô cùng nhũn nhặn phô hàm răng khểnh, không ai nhận ra ngài trợ giảng một trường đại học trong trang phục bồi bàn, nói tiếng Pháp chuẩn âm Paris.
31 Tháng Năm 20251:27 CH(Xem: 11934)
Tôi không phải là một “cư dân mạng” thuần thành, nhãn hiệu mà người ta thường dùng để chỉ những người sống trong thế giới ảo nhiều hơn trong thế giới thật. Tuy vậy, tôi vẫn nặng lòng biết ơn tất cả những nhân tài về kỹ thuật tân tiến trên thế giới đã đóng góp vào việc giữ gìn và phát huy kho tàng văn minh của nhân loại qua các nền tảng trên mạng như Google, Facebook, Wikipedia, YouTube... và gần đây hơn nữa là ChatGPT. Những nguồn thông tin đó đã giúp chúng ta học hỏi, tìm hiểu về vốn kiến thức đồ sộ của con người từ đời nay sang đời khác, trong một thời gian rất ngắn. Cuối thế kỷ trước, khi mạng lưới toàn cầu đã ra đời nhưng chưa thông dụng mấy, tôi từng phải vào thư viện biết bao nhiêu lần, nhiều khi chỉ để tra tìm một chữ, một khái niệm, trong suốt thời gian viết luận án của mình. Ngày nay, chỉ cần “nhấp con chuột” một cái, chúng ta đã có thể tìm được điều mình muốn tìm trong tích tắc.