- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,512,477

THÀNH PHỐ ĂN THỊT NGƯỜI

07 Tháng Chín 20188:30 CH(Xem: 9409)
THANH PHO - anh UL
Thành phố - ảnh UL

 

 

Em dừng lại tự hỏi:

- Mình đã thoát ra khỏi thành phố chưa?

"thành phố ăn thịt người"

 

Không biết đã là đêm thứ mấy rồi?

Vầng trăng không còn thấy trên đầu.

Vầng trăng đáng ghét, thứ ánh sáng bẻ méo, gãy vụn, gập nát, loang lỗ, như người ta đang buộc phải nhìn vào khuôn mặt xiêu vẹo của mình. Và từng vùng tối sáng đan xen, vùng tối ám ảnh như lãng quên, vùng sáng chói lòa như buốt nhói của cái nhớ!

Thà đừng có ánh trăng, và không biết đến ngày tháng. Thậm chí người ta không biết đến ngày hôm qua.

Giờ thì ngồi lại bên một vũng loang loáng, có thể là nước, cũng có thể là nỗi buồn, lúc này đang trào ra, vừa sóng sánh, vừa nhơn nhớt! 

Và vuốt lại tóc đi, nhúng tay vào nỗi buồn để vuốt tóc, tóc không còn suông và không mượt, gãy gập dưới sức mạnh của nỗi buồn. 

Rồi từ từ lần mò trên da thịt.

Nhẹ tay nhé, lột từng mảnh một. Không đau nhức, chỉ nghe mơ hồ tiếng sừng sực của lớp sừng dày keratin rời khỏi cơ thể?

Ồ, thì ra như thế, ký ức vừa lì lợm, vừa trâng tráo. Có thể bám sâu vào người như vết tatoo biến hình lỡ lói lâu ngày.

 

Ngày thứ hai không trăng, em bắt đầu làm một cuộc chạy trốn.

Ngày thứ n từ khi em chạy trốn. Em đã mất hút trong rừng.

Có người nói em đi lạc. Có người nói em biến mất.

Vì những mảnh da người bị lột lại, từng mảnh một, vứt tung tóe trên đường em bỏ chạy.

 

Em đã bỏ lại sau lưng mình tất cả những gì có thể bỏ lại được. Những vật thay thế em, đều dùng để đánh lừa thành phố chạy đuổi theo và háu đói. Nó sẽ vồ vập, ăn không ngừng , cho đến khi đã căng đầy, tràn ngập và tự mệt, rồi tự dừng lại.

 

Anh đã nói ngay từ đầu với em về họ, lũ ăn thịt người trong thành phố, nhưng em đã không tin. Lúc ấy mắt em chỉ thấy màu hồng, sau thời kỳ màu xanh lục.

 

Đêm đầu tiên ngồi trên thành cửa sổ nhô ra trên những mái nhà tôn xiên xẹo vá víu của thành phố bên dưới, nước mắt em tuôn qua kẻ tay, rõ xuống mái tôn rào rạt.

Bên dưới người ta đang đếm tiền, thùng tiền ban chiều trong đám tiệc mọi người đã lấm la lấm lét giấu biến đi, và khi em bất chợt bước vào nhà, đống tiền đã được đổ tung ra, trên mặt chiếu, người ta hau háu cắm mặt vào đống tiền, hối hả đếm tiền, xếp thành bó, mắt trắng nhợt nhìn em lơ láo. Có ai đó ném vào em một xấp tiền:

- Này tiền đấy, đếm đi!

Em cúi đầu xuống, và vội vã bỏ đi, em thây tủi hổ, và nhục nhã, vì một điều gì không rõ. Em bỏ đi. Phía sau có ai đó nói hấp tấp:

- Mặc kệ nó, đếm đi, lẹ lên.

Đêm đó, em đã leo ra gờ cửa sổ, ngồi chênh vênh nhìn xuống mái tôn, nhìn xuống những mái đầu đang lom khom cắm cúi vào đống tiền, nghe tiếng họ cười, lẹp chẹp, thấm nước vào kẻ tay, liếm mút vào ngón tay, thèm thuồng và đói khát. Mùi tanh bắt đầu chầm chậm bay lên.

 

Em đã khóc, nước mắt rơi như mưa trên mái tôn rách nát.

 

Nhưng em vẫn chưa biết mình đang ở chung với một bầy ăn thịt người.

Cho đến sáng hôm ấy.

5 giờ sáng, có tiếng gõ run rẫy lập cập ngào cửa phòng, rồi tiếng chân nhẹ bẫng liu xiu chạy vụt qua. Em khoác vội áo, mở cửa phòng ra, ngoài hành lang không có bóng người nào, nhưng dưới nhà bếp rung rinh ánh lửa.

Em lần dò xuống bếp, ở đó, 3 cô gái mảnh khảnh, xanh nhợt, lo lắng giống hệt như em, đứng quay mặt vào vách tường, dán những cái bóng xám như màu khói vào vách tường. Em là người thứ 4, mắt quầng thâm và sâu hút vì mất ngủ. Cũng in bóng vào tường, bóng ngả nghiêng, càng về sáng càng nghiêng ngã.

Chiếc bóng mỏng nhẹ nhất quầy quã bưng một mâm đầy thức ăn lên nhà trên. Trong một phút, tiếng cười nói, ồn ào, va chạm của răng va đập vào chén, tiếng đũa muỗng thọc sâu và nghẹn lại trong cổ họng, tiếng gầm gừ chia sẻ thịt sống, và tiếng nấc cụt thỏa mãn sau cơn no đầy của bụng vang dội xuống căn bếp tối chật.

4 cái bóng túm tụm vào nhau, run rẫy và sợ hãi. 4 cái bóng không chạm vào mớ xương thừa còn lại, mà chia nhau dĩa cơm cháy dưới đáy nồi, bát nước luộc rau xanh trong vắt, như đang uống sương buổi sớm.

Những ngày về sau nữa , vẫn diễn ra như thế, ban đêm em ngồi trên gờ cửa, đưa hết thân mình và 2 cánh tay khẳng khiu ra giữa không trung, nhẹ đến nỗi tưởng mình có thể bay lên khỏi thành phố, nhưng nặng tưởng như có thể rơi xuống, nằm vắt lên lớp mái tôn vá víu xiêu vẹo bên dưới. Dẹp lép và ngưng thở.Tưởng chừng bay lên hay rơi xuống đều có thể rời khỏi thành phố ăn thịt người!

 

Lần đầu tiên em chạy trốn khỏi thành phố ăn thịt  người, họ đã đuổi kịp em và bắt được em quay trở về. Vì em không vứt bỏ hết đồ đạc trên người, vì "em không có vật thế thân" để lại, cô gái mảnh mai nhất, xanh xao nhất thì thầm lén lút với em. 

- Sao chị không làm như vậy và bỏ chạy? - em hỏi cô gái ấy.

- Tôi không đủ sức, tôi sợ. Tôi sợ phải bắt đầu lại từ đầu, tôi sợ rơi vào một lũ ăn thịt người khác. ở đây rất nhiều kẻ ăn thịt người, chỉ khác nhau màu da.

 

Đêm đó em quỳ suốt đêm dưới chân bọn họ, những kẻ ăn thịt người da màu trắng bệch. Mỗi người chỉ quất 1 roi, vết sau hằn sâu hơn vết quất trước đó, càng về sau, càng buốt rát. Em gục đầu khi tên cha mẹ em lọt qua kẻ răng của 1 người -ăn-thịt:

- Con gái có hiếu là không để người ta ăn thịt cha mẹ của mình, hiểu không?

- Cha của cô phải biết xin lổi.

- Mẹ của cô biết điều thì phải đuổi cô đi, không bao giờ chứa chấp cô khi quay trở về. Cha mẹ cô hiểu điều đó không?

 

Khói nhang đốt nghi ngút trên đầu em cả đêm, nghi lể "trừng phạt" của bọn ăn thịt người chỉ đến bình minh mới kết thúc.

 

Sau đêm đó, em bị giữ kỹ hơn, họ đặt tên cho em là "người nổi loạn" và canh chừng em rất cẩn thận.

 

Những cô gái khác sợ hãi lánh xa em. Họ giải thích và răn đe 3 cô gái còn lại "bệnh nổi loạn như virus dễ lây lan", họ vừa xa lánh, vừa ghen ghét với em. Họ sợ em sẽ bay lên 1 ngày nào đó khi đủ nhẹ, và toàn bộ sức nặng sẽ dồn lên những người còn lại. Họ sẽ mỏng dần, nhạt màu dần, có khi họ sẽ biến mất đi mà chưa kịp gặp được bố mẹ và ngôi nhà thân yêu của họ.

Hoặc, sớm thôi họ sẽ trở thành những sinh vật ăn thịt người yếu ớt vì lai tạp!

 

Lần thứ hai em chạy trốn, em rải đám giấy tiền sau lưng mình. Nhưng giấy tiền quá nhẹ, bay phần phật vào trong gió, rồi rách nát tơi tã, lũ người đó sau khi vồ hết giấy tiền, vẫn bắt kịp em.

 

Lần này em bị trừng phạt nặng hơn. Cha của em được kêu tới, mái đầu ông bạc trắng chỉ qua một đêm, cổ ông mất đi một nấc xương, vì đã cúi gằm suốt đêm. Đổi lấy em được ngẩng cao đầu, cha em là người chịu thế chấp linh hồn cho em.

Em thì thầm với cha em:

- Cha đừng nói, cha ơi, Cha không cần phải như vậy. Con chịu được.

- Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi thay cho con gái tôi. Tôi không biết dạy con. Tôi chìu chuộng nó quá, nên nó cứng đầu. Nó còn nhỏ nông nổi và không biết chuyện.

Em bật khóc thành tiếng.

- Cha ơi!

Một người-ăn-thịt bật cười:

-Ông ấy chịu xin lỗi rồi.

- Ông ấy thật nhu nhược!- Người-ăn-thịt có vẻ mặt trắng bệch nhất cười nhạt.

Đêm đó em không thức. Nhưng linh hồn của em thức cả đêm, đứng thẳng trên gờ cửa sổ, nhìn trừng trừng vào trời đêm, và nhiều đêm sau nữa. Vẫn đứng trừng trừng như vậy.

Lần thứ ba, em chạy thoát khỏi thành phố ăn thịt người.

Em đã biết cách rồi.

Em bỏ lại tất cả.

Em rãi mọi thứ từ từ, từng chút một, dẫn dụ và kiên nhẫn.

Đầu tiên là lột đôi giày ánh sáng, còn lại gót chân trần.

Sau đó lột đến lớp da chân, gót chân tóe máu, và chai dần, những vết máu khô đó bốc mùi tanh hấp dẫn lũ ăn thịt người.

Sau đó đến da tay, và da mặt, lột tất cả, lớp da cũ rách nát, mang hình thù khuôn mặt cũ, trơ trơ, vô cảm mà cam chịu. Lũ ăn thịt người đã vồ lấy lớp da mặt này, nuột trọng nó, mất một thời gian để tiêu hóa thứ lạnh lẻo vô hồn đó, rồi chưa đủ no, lại tiếp tục đuổi theo.

Nhưng em đã đi xa rồi, sau khi trút bỏ lại phần da thịt còn sót lại. Da lưng đầy vết sẹo roi quất, da chân săn chắc nhưng mọc dày lớp lông sừng tự kỹ, làm cái vỏ vững chắc cho em rúc vào.

 

Và con tim em là thứ cuối cùng bọn họ tìm thấy. Con tim tái nhợt và không còn đập nữa. Đã ngưng đập từ lâu rồi,  có lẽ bọn họ không nhận ra điều đó, họ ngừng lại:

- Nó đã chết rồi. Không cần đuổi theo nữa. Không ai có thể sống thiếu tim được!

 

Rạng sáng, linh hồn em, trắng nhợt, và run rẩy, nhưng nhẹ nhõm bay là là trên bụi cây hương nhu tím bạc sáng lấp lánh trong đêm.

- Mẹ, con đã về. 

Cửa đã mở sẵn từ bao giờ, mẹ em ngồi đó trên bậc thềm, 2 tay dang rộng, mùi hương nhu tràn ngập không gian:

- Con còn nhớ không, hương nhu có thể chửa lành vết thương.

 

Nhưng lạ kỳ vết thương của mẹ đến giờ vẫn còn rĩ máu.

Khi em nhớ lại câu chuyện này vào mùa ngâu tháng Bảy, vết thương của mẹ vẫn còn rĩ máu.

UYÊN LÊ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Tư 20189:36 CH(Xem: 11709)
Sau gần mười năm Vương KH. tái ngộ cùng văn hữu và độc giả Hợp Lưu với bút hiệu YK Đỗ và một truyện ngắn chưa từng được phổ biến: "Chìm Vào Bóng Tối". Vẫn với bút pháp gọn, sắc, như những đoạn phim ngắn, tác giả đã tạo cho truyện một không gian lạ lùng, huyễn hoặc giữa sống và chết, yêu và hận, cùng sự trống trải tột cùng một khi đối diện với sự phản bội trong tình yêu. Chúng tôi rất vui và hân hạnh gởi đến quí vị tác phẩm mới này của YK Đỗ.
12 Tháng Tư 20189:03 CH(Xem: 9248)
Bạn có biết thế nào là chơi cờ tướng không? Chắc chắn khi tôi hỏi câu này, nhiều người sẽ bảo: chơi cờ tướng dễ ợt, hoặc chuyện chơi cờ tướng thì có gì là lạ đâu, chỉ hỏi qua một lúc là biết. Nào con mã con pháo con xe con tốt, ai mà không biết mấy con ấy chứ. Nhưng tôi vẫn sẽ bảo với bạn là bạn chưa biết một tí gì về chuyện này, chưa biết thế nào là cái cụm từ chơi cờ tướng của tôi. Trong cái thế giới mà chúng ta đang tồn tại, nhiều cái cứ trôi qua trước mắt, ngay cả khi nó nằm trong tầm tay chúng ta, chúng ta vẫn cứ không biết gì về nó.
12 Tháng Tư 20182:22 CH(Xem: 11372)
Năm tôi lên 12 tuổi, học trường huyện xa, cha tôi cũng gửi về nhà một cái xe đạp màu hồng như đền bù cho tôi. Tôi lập tức lấy ngay sơn màu đen trét lên khắp xe vằn vện như con chó khoang. Tôi không thích ai thương hại, lại càng không thích màu hồng. Ai gán tình yêu với màu hồng. Tôi nghĩ tình yêu của cha tôi hẳn phải là màu đen, đen như trái tim tăm tối của ông, chỉ có nhân danh một tình yêu màu đen đặc sệt mù quáng như thế người ta mới có thể vứt bỏ một đứa con, một người vợ đã cũ chạy theo người đàn bà khác trẻ hơn tốt hơn như cha tôi thường hảnh điện nói.
15 Tháng Hai 20181:27 SA(Xem: 13275)
Mười lăm tuổi, chị Vàng đã có da có thịt. Má bắt đầu lột nét hồng rạng ngời mơn mởn trút sạch lớp da vàng nghệ ngày thơ. Miệng chị cười có lúm đồng điếu ẩn hiện rất duyên, nhưng đuôi mắt đen thì buồn quá đổi. Cậu Hai , con trai lớn nhà chủ đi lính nghĩa vụ lâu lâu về thăm nhà, liếc thầm để ý. Nhất là mỗi chiều chạng vạng khi chị Vàng bế em bé con bà chủ ra ngoài ngõ hóng gió, thằng nhỏ đeo bám chặt vào bộ ngực thanh tân chỏm cau mới nhú cứng ngắc của chị Vàng, đường cong tơ non hằn rõ qua làn áo vải bà ba sờn mỏng. Cậu Hai tìm cách xớ rớ chung quanh, hết lấy tay vờ nựng nịu đến bẹo má , vuốt đùi thằng bé, rồi tìm cách động chạm vào ngực chị Vàng...
28 Tháng Mười Hai 20178:37 CH(Xem: 12742)
- Tôi là vợ của anh ấy. Người đàn bà nhỏ bé đứng trước mặt cô, nói bằng một giọng rụt rè. Cô chết lặng . Không, không phải vì câu nói này. Cũng không phải vì người đàn bà bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà cô. Hẳn đã mất nhiều thời gian công sức rình mò theo dõi.
19 Tháng Mười Hai 201711:54 CH(Xem: 11481)
Bà bác dâu đón tôi ở phi trường Trudeau, không phải bà cô ruột. Tôi đã mong đợi bà cô ruột. / Bố tôi có hai bà cô, một là cô ruột và bà bác dâu. Từ lúc tôi chào đời đã có hai bà ở đó, Tôi vẫn quen gọi bằng bà dù hai bà còn khá trẻ. Ông cố tôi nhiều vợ, lắm thiếp, lại đẻ dày, đến nỗi con và cháu nội ra đời cách nhau không xa lắm. / Quê bố tôi ở Hương Sơn Hà tĩnh, mảnh đất cúi Bắc, đầu Trung, nửa núi, nửa đồng bằng, người nói giọng trọ trẹ, nửa thị và quá nửa quê, mà quê đá, quê núi, quê cằn, quê cỗi, quê không có đất để cày, có trâu để cưỡi. Bà bác dâu vẫn hay kể cho tôi nghe như vậy.
14 Tháng Tám 20172:02 SA(Xem: 12166)
15 phút. Con số lặp lại theo trật tự đã được định sẵn. Việc đợi, có thể làm cho sự cáu gắt tăng giảm một cách đột ngột. Cô gái mặc áo màu thiên thanh thì khác. Vẫn thản nhiên, tay cầm điện thoại và mắt dán chặt vào màn hình giống như đang theo dõi một hành trình khám phá hay một bí mật ghê gớm nào đó. Cô gái ngồi xuống cạnh tôi. Cảm giác tò mò đã nhen nhóm từ lúc nào. Tôi ngồi xích lại gần, chăm chú.
01 Tháng Bảy 20174:02 CH(Xem: 14461)
Con đĩ tru tréo, “Đụ má tao tởm mày lắm rồi. Bắt đầu từ bây giờ, mạnh đứa nào đứa đó tự lo lấy thân, mày đừng báo cô tao nữa, hãy để cho tao yên. Đụ má, một năm nay vì mày mà tao thân tàn ma dại, mày thấy không?” Tôi định nhào tới táng cho con đĩ một bạt tai nhưng kịp dằn lại. Tôi biết, nếu làm dữ con đĩ dám tống tôi ra khỏi chỗ này thật chứ chẳng chơi. Tôi cố nuốt cơn giận cho trôi tuột xuống bụng. Mặc mẹ nó, nhịn một chút chẳng chết ai. Nó nóng, nó chửi rủa lằng nhằng thế thôi, rốt cuộc đâu lại vào đó. Đây đâu phải lần đầu tiên con đĩ dở giọng với tôi!
15 Tháng Ba 20171:21 SA(Xem: 17023)
Ngô Quốc Phương, sinh năm 1970, nghề nghiệp: Nhà báo, nguyên Giảng viên Đại học Quốc gia Hà Nội, hiện đang sinh sống tại Kent, Anh Quốc, từng có bài vở đăng trên Talawas, Văn Việt...
08 Tháng Hai 201711:44 CH(Xem: 12491)
“Nghề đi biển là vậy, phải có người chở che sóng gió. Nếu không cũng sớm làm mồi cho cá thôi”, cha nói. “Thế Mẹ là ai hở cha?” “Một nữ thần cưu mang những ngư phủ như chúng ta, những đứa con của Mẹ.”. Cha bắt đầu kể về Mẹ khi chúng tôi lạo xạo bước đi trên cát chiều khô gió. Giọng cha trầm xuống kính cẩn, một thứ giọng đầy hương muối, mùi liêu trai tôi chưa từng nghe bao giờ.