- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,343,971

Người Điên Xóm Sông

23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28016)

nguoidienxomsong_0_300x188_1 

Chị Phượng sung sướng nhìn ra phía cửa sổ. Cạnh bãi sông, một người đàn ông đang nằm ngủ. Có lẽ gã đã say mềm vì rượu. gió đưa thoang thoảng cái mùi tanh của dòng sông lẫn với mùi rượu nôn nao vào tận nhà mẹ con chị Phượng. Chị đã để ý gã lạ mặt kia từ chiều, lúc chị ra sông gánh nước. Gã đón đường chị, ngớ ngẩn hỏi chị về xóm sông. Chị lắc đầu bảo gã đây chỉ là làng văn hoá của xóm Sông thôi. Rồi gã làu bàu những thứ gì chị không hiểu nổi, chỉ mang máng gã tự bảo là mình đúng. Rồi gã đâm đầu vào quán rượu với bộ quần áo phủ thời gian và lem luốc màu đá đàn.

Ba mươi lăm tuổi, gái một con, trông chị Phượng vẫn còn mặn mà lắm. Khối người đàn ông tìm đến quán rượu nhỏ bé của chị, vừa uống rượu, vừa ra ý với bà chủ quán " trông mòn con mắt" kia. Tuy nhiên. Chị phượng vẫn ở vậy nuôi con, bỏ ngoài tai những lời xầm xì của các bà vợ hay ghen vì không được chồng yêu. Không ai biết chồng chị là người thế nào, cũng không bao giờ nghe thấy chị nhắc đến. Đôi mắt dài và sắc của chị lẫn trong cái mầu buổi chiều của xóm Sông. Trong cái nhập nhoạng ấy, không ai biết được đôi mắt sẽ ánh lên những tia ác độc khi màn đêm buông xuống cùng với những người đàn ông lạ một mình lạc bước đến quán rượu của chị.

Khi gã đàn ông bước vào quán, ngay lập tức chị đã xoay mắt nhìn xung quanh. Cũng như bao thằng đàn ông khác gã không hay biết một tí gì. Chị sẽ trói gã bằng những ngón quỷ quyệt quen thuộc của mình. Rượu của chị nấu vẫn được tiếng ngon nhất trong vùng. Vì vậy, rất có thể trước khi bị trói, gã sẽ được chị cho một bữa rượu dài hơi. Rồi gã sẽ say mèm, quên mất rằng mình đến đây làm gì, không biết rằng đó là bữa rượu cuối cùng của gã. Và đúng thật, gã nốc rượu như kẻ khát lâu ngày được một gàu nước mát. Vừa uống, gã vừa nhìn ra ngoài là lèo nhèo những câu mà chỉ có gã và trời mới biết. Chị Phượng nhìn gã khín đáo và mỉm cười, cái cười chat chúa, ác nghiệt trên bờ môi khô khốc vì mới mím chặt. Hôm nay như thế là nhẹ nhàng, chị nghĩ và thở sượt ra, tống ra bên ngoài không khí tanh tưởi những lo lâu điên rồ và cả những sự thấp thỏm, có cả một chút sợ hãi, sám hối. Những lúc thế này, chị thường nhìn vào trong cánh màn rách mướp, nghe tiếng thở nặng nhọc của con trai rồi lắc đầu thật mạnh. Không sao, nó là tất cả những gì chị có, và chị sẽ đánh đổi mọi thứ trên đời để níu nó lại nơi mà trong tầm thức của nó, nó không quyến luyến gì. Chị biết vậy, và chị không hiểu chị đang làm việc đó vì bản thân mình, hay vì con chị nữa.

Gã đàn ông khật khưỡng bước ra cửa. Anh ta lập bập lần về phía bờ sông. Chị nhìn theo gã và cảm thấy muốn mỉa mai cuộc đời này quá. Với chị, cuộc đời này chỉ bằng những gã bợm rượu và những tay hám gái cộng lại. Đây là gã thứ 3. Một đôi lần, chị phải ngửa thân mình ra cho chúng nó cào xé. Chị thấy ngực mình bị phanh ra, mùi rượu, mùi mô hôi nhớp nhúa của đàn ông túa vào, nghẽn cả những mạch máu bám đầy bụi. Nhưng phải thế, phải xa xót như thế chị mới có thể trói được chúng, ném cho chúng cái nhìn thương hại cuối cùng rồi vùi chôn sâu chúng dưới đáy sông đầy bùn và rác rưởi.

***

Mười ba năm trước, Phượng hơn hai mươi. Cô băng qua bóng đêm , ướt nhoẹt và run rẩy. Một người đàn ông tóm lấy cô lờm lợm mùi rượu và khí lạnh của trời. Chị gượng ngồi dậy, tê tái và ghê rợn hết người khi nhìn sang người đàn ông nằm vật xuống vì rượu, vì cả cuộc cưỡng đoạt máu me. Hắn đã mất hết tinh lực, đổ xuống và oẹ ra cả áo chị. Ánh chớp rẹt sáng, người đàn ông nằm sấp lưng lại. Phượng rút cây kim cài đầu, bàn tay nắm chặt giơ lên trong không trung. Cô vật hắn ngửa ra, muốn nhằm vào cổ hắn mà đâm, mà băm vằm đến chết cái con thú đực ấy. Rồi ánh chớp lại loé lên. Phượng giật mình ngửa cổ ra hét vang trời. Chính người đàn ông nghe thấy tiếng kêu toạc cả màn đên kia mà hé mắt, ngẩng đầu dâỵ nhìn. Hắn chỉ thấy cô lảo đảo đứng dậy, buông thõng tay rồi chạy vù đi, thân thể, tóc tai gãy trong mưa. Tờ mờ sáng hôm sau, người làng kháo nhau rằng nhà cô Phượng có chuyện long trời lở đất gì đó, đến nỗi ông bố say khướt nằm ngoài đồng suốt một đêm mới mò về, còn cô Phượng thì biến mất tăm, không bao giờ thấy về nữa.

Phượng đến xóm Sông vào một buổi chiều choạng vạng. Cơn đói cào ruột bứt lấy cơ thể chị,quằn quặn từng đợt. Mắt chị sang lên khi ai đó dúi vào chị nắm cơm thơm phức. Không cần nhìn, chị nghiến ngấu vồ lấy, nghiến ngấu nhai và hồng hộc thở. Và trong khi chị mải mốt nuốt từng miếng cơm vào bụng, ứ cổ thì thằng người kia đang hì hục xé từng mảnh vải trên người chị. Mặc, chị cứ ăn. Ăn xong, chị nằm đườn ra, rên lên từng hồi dài, mắt đờ đẫn ngửa lên nhìn trời, ngạo mạn. Sợi dây chuyền hình chữ thập trên cổ chị tuột xuống đất. Thằng người định chộp lấy. Phượng vội hất hắn xuống, oằn người ra vồ lấy sợi dây, nắm chắc trong tay, mắt vằn lên man dại.

Chị lội xuống sông và tắm rửa thật kĩ rồi mặc lại bộ quần áo rách rưới. Buổi sáng, trông chị đẹp, đẹp thật dù trên mặt là những vết bầm tím và những chỗ rách lởm chởm trên bộ đồ bẩn thỉu. Chị xoã tóc, ngồi bên bờ sông, im lặng và bất động. Lũ trẻ chạy quanh chị và gào lên bài hát về con mụ điên. Chị vẫn ngồi. Đám đàn bà, người thì chep miệng thương hại, người thì xém mắt nguýt qua khi đức ông chồng của mình cứ chăm chăm nhìn vào chị. Mà nhìn cũng phải thôi. Da con gái đôi mươi trắng ngần lồ lộ dưới những vạt áo rách bươm. Bộ ngực hằn hết cào cấu vẫn căng lên, nây nẩy. Và khuôn mặt thì bình thản lạ lung.

Tối đến, thằng người hôm qua lại xềnh xệch lôi chị vào con miếu bờ sông. Hắn ném cho chị một bộ quần áo mới, một gói cơm và lại đè nghiến chị ra, dồn dập từng đợt tấp mình lên người chị. Xong xuôi, hắn mãn nguyện đứng dậy, vắt áo ra về, còn kịp cấu vào ngực chị một cái thật mạnh, cười hề hề.

Sáng hôm sau, một người đàn bà tóm lấy cổ chồng và chì chiết suốt từ đầu xóm đến cuối xóm. Phượng rón rén từ trong miếu nhìn ra. Rõ là anh chàng đã cho chị ăn mặc suốt hai hôm vừa rồi. Anh ta co người dưới tay vợ, không dám ho he câu gì. Mấy gã đàn ông đưa mắt nháy nhau. Mấy người đàn bà nhìn về phía miếu, vừa lo sợ, vừa tức giận. Phượng mặc bộ quần áo mới, nhìn họ và đột nhiên cười khanh khách. Đến lúc này, cả lũ đàn ông và đàn bà xóm sông mới ngã ngửa ra: Cô cười đẹp như một thiên thần trong tranh vẽ họ vẫn treo trong nhà.

Phượng cứ ở lì trong miếu. Cô không sọ đói nữa. Lúc đầu cô chỉ đòi thức ăn, rồi cô đòi tiền. Ha ha, thế là những đồng tiền ít ỏi trong túi mấy gã đàn ông rơi vào tay chị trước khi kịp mua cho bọn con nheo nhóc mấy cái kẹo. Đánh ghen, họp xóm để đuổi Phượng đi, nhưng Phượng vẫn không chịu đi. Rồi người ta lại đồn chị là bà Thánh miếu. Không ai dám động đến Thánh miếu. Chuyện đó xảy ra sau khi trưởng công an xã đích thân đến buộc Phượng phải đi. Ngôi miếu thờ thần sông nay chăng đầy quần áo lót của đàn bà và đêm đêm, những người đàn ông vẫn lén lút mò vào, rồi phờ phạc quay ra với cái túi rỗng tuếch.

Nửa năm sau, một người khách buôn từ xa đến. Anh ta kể những câu chuyện phiếm để làm quà trong lúc mua bán, đổi chác. Nhờ vậy, Phượng biết được anh ta từng đi qua làng chị. Mẹ chị đã chết sau mấy hôm chị bỏ đi. Anh ta kể điều đó và cười nhạt nhẽo. Bà con xóm sông lắc đầu. Không ai để ý đến Phượng. Chị chạy xộc vào trong miếu, tru lên như một con chó dại, trừng mắt nhìn về phía chân trời.

Suốt gần hai năm như thế, chị trân trân nghĩ về một điều, mà cũng không hiểu điều ấy là điều gì. Bao nhiêu người đàn ông cứ đêm đêm lại thay nhau mò đến, rồi chốc lát lại quay lưng ra về. Chị mặc lại những tấm áo sàn soạt, ráo hoảnh. Chúng nó cũng sợ chị làm đổ nát cái gia đình vốn đã ọp ẹp của chúng, không ai hứa hẹn với chị điều gì. Những người đàn ông từ xa đến thì ở với chị lâu hơn, nhưng cũng không ai hứa hẹn điều gì. Chị thường nhẩm tính, chưa ai ở với chị quá mười ngày. Lòng chị chấp chới.

 

***

Một ngày, người khách xa đến, mệt mỏi dừng chân trước cửa miếu. Trông chiếc xe của anh ta nặng những hàng và cái ví nặng những tiền. Phượng rót chén rượu mới nấu đưa cho anh ta. Anh ta uống và gật gù khen ngon. Phượng cười, mắt dán vào túi tiền. Và quả thật anh ta mắc câu, anh ta say chị đến nỗi không dời chân đi được.

Và đến hôm thứ mười thì Phượng ngạc nhiên. Người đàn ông có vẻ chẳng muốn đi khỏi cái miếu hoang dại và tàn tạ này. Đôi mắt Phượng chuyển từ túi tiền căng phồng sang bờ vai khoẻ khoắn, gương mặt rám nắng của anh. Đó là đêm đầu tiên chị ôm một người đàn ông với đôi tay siết chặt, với da thịt sạch sẽ và hơi thở gấp gáp. Chị cảm nhận cái gì đó đang lan lan trong cơ thể chị. Chị cọ mình thật mạnh để hít lấy cái mùi đàn ông bụi bặm và phong trần, như thể đó là cơ hội duy nhất chị được yêu.

Họ yêu nhau như thế hơn một tháng trời. Phượng gần như quên hết quá khứ tối tăm và đau đáu của mình. Người đàn ông cũng gần như quên khát vọng chạy trên từng cây số để uống gió trời. Nhưng một hôm, có hai gã xuất hiện, ủ rũ và chán chường. Họ nói gì đó với người đàn ông của Phượng. Sau khi liếc nhìn người tình ngon mắt của bạn, họ lũi hũi bỏ đi. Phượng hết nhìn chúng, lại nhìn người tình đầy lo lắng. Anh ta suy nghĩ thật lâu rồi nói với chị là anh ta phải đi trả một món nợ nào đó. Phượng mím môi, ôm anh ta thật chặt. Anh ta hứa, xong việc sẽ quay về đón Phượng. Chị cắn vào vai anh ta đến bầm máu. Cuống cuồng,chị đeo vào cổ anh ta sợi dây chuyền hình chữ thập, kỉ vật duy nhất của chị, do mẹ chị để lại.

Nhưng người đàn ông không trở lại. Phượng ôm cái thai trong bụng, dựng một cái quán nhỏ cạnh miếu để kiếm kế sinh nhai, để không phải mang thân mình ra làm đĩ nữa, để chờ anh ta trở về. Cô mở quán rượu và bán kèm mấy thứ hàng lặt vặt, nuôi con, và chiều chiều dắt con đi cạnh bờ sông để ngóng về đầu làng. Cứ thế, khi thằng con lên 5 thì chị hết hi vọng. Nói đúng ra, chị chỉ còn nhớ câu chuyện có gắn với sợi dây chuyền như một sự bằng lòng, an bài. Chị đã trả nó để có đứa con. Nhìn thằng bé lớn lên hồn nhiên, chị mơ về một tương lai thật đẹp. chị sẽ cho nó ăn học thật đến nơi đến chốn. Nó sẽ thương chị, sẽ đưa về quê, chị sẽ được quỳ bên mộ mẹ chị mà khóc, mà tự hào về đứa con của chị. Nhờ cái hi vọng đó mà chị đạp lên mọi điều tiếng không hay về mình, vẫn đàng hoàng sông giữa cái xóm sông bắt đầu chuyển mình đến thế giới văn minh.

***

Xóm Sông rất rộng và nghèo. Nhưng hơn ba năm nay được sự đầu tư của nhà nước để xây cây cầu bắc qua sông thì kinh tế bắt đầu phát triển. Ngay sau đó, làng của chị được công nhận là làng văn hoá xóm Sông. Những quán cà phê, Karaoke mọc lên như nấm. Theo chính sách, mỗi gia đình trong làng được vay 25 triệu vốn ngân hàng để đầu tư làm ăn. Thế là hộ nào cũng sắm sửa rủ nhau lên ngân hàng. Và sau khi bước chân ra khỏi cánh cửa kính và nền gạch bóng loáng của ngân hàng thì những đồng tiền vốn ngay lập tức tuồn vào các cửa hàng xe máy, ti vi…Dọc con đường cái cạnh bờ sông đêm nào cũng rầm rập tiếng xe máy tới khuya. Mấy gã thanh niên choai choai nhuộm tóc vàng tóc xanh vẫn thường đánh võng như bay từ quán Bida sang quán cà phê rồi phớn phở phóng về nhà.

Quán rượu của chị Phượng vẫn đông khách, phần vì rượu ngon, phần vì bà chủ mặn mà đến lạ. Thằng con của chị ngoan đáo để, lăng xăng giúp mẹ rót rượu. Thảng có đôi người đàn ông về nhà nhìn những đứa con hư của mình, rồi lại nhìn thằng bé nhà chị với suy nghĩ thầm kín: nó có thể là con của mình không, dù họ vẫn nhớ rằng họ đã không được động đến Phượng trong suốt một thời gian dài, trước khi chị có mang.

Nhưng thằng bé ngày một xanh xao, gầy quắt và trở mình ốm đau liên tục. Phượng đưa con lên bệng viện huyện khám. Kết quả xét nghiệm là thằng bé nhiễm HIV. Phượng lạnh hết người, đôi mắt lạc đi nhìn con. Chị lại tức tốc đưa nó lên bệnh viện tỉnh, xét nghiệm cả mẹ lẫn con. người ta khẳng định chị không làm sao cả, nhưng thằng con của chị thì đúng là nhiễm HIV gần hai năm nay rồi. Phượng sụp xuống. Chị ôm thằng bé mà không dám khóc, chỉ nghiến răng kèn kẹt. Thằng bé dường như hiểu. Nó không hiểu quá nhiều, nó chỉ biết nó đang đau, và mẹ nó sợ nhất là điều đó. Ra về, Phượng lại dắt con đi dọc bờ sông. Bấy giờ chị mới để ý, đã mấy năm nay, ở chỗ thằng bé hay chơi, hàng đống kim tiêm vứt chất chồng, linh tinh. Chị cúi xuống, nhặt một ống kim lên, ai oán ném nó ra giữa dòng sông đang ngày một ô nhiễm.

Vô phương cứu chữa, chị đâm ra oán hận ông trời, không cho chị lấy một chú hi vọng nào cả. Đêm đêm, chị nằm ôm con thật chặt, không dám nhắm mắt ngủ, như sợ ngay sáng mai tỉnh dậy, thằng bé đã vuột mất khỏi tay chị. Chị hức lên những tiếng âm ỉ, như con chó mẹ đang liếm láp con chó con. Rồi chị lại nghĩ đến những ống kim tiêm dọc bờ sông. Lòng căm tức của chị trào lên. Phải rồi, chính chúng đã giết chết con chị. Và chị nghĩ cách để cứu con, chị sẽ làm mọi cách để giữ nó lại bên cạnh chị. Suốt những đêm dài như vậy, rồi chị rời khỏi giường, mặt bình thản. Chị lấy con dao, chậm rãi mài, mài cho đến khi lưỡi dao sắc ngọt. Chị thử cứa lên cổ tay mình, nhẹ thôi, nhưng lưỡi dao sắc ăn sâu vào mạch. Máu trào ra ướt nhoẹt, và chị cười lên sặc sụa. Khi ấy, thằng con chị đang thiêm thiếp nặng nề trên giường.

Rồi cơ hội cũng đến. Chị tự lí giải nó trong một giấc mơ. Chỉ cần trái tim của ba người đàn ông thôi, con chị sẽ khỏi. Chị sẽ lột xác nó, để nó khoẻ mạnh và kháu khỉnh như xưa. Và gã đàn ông lạ mặt đầu tiên mò đến quán rượu của chị. Chị run hết cả người. Hôm đó chị đóng quán thật sớm. Gã đàn ông thấy nhà một mẹ một con, thằng bé thì nằm dính giường nên tơ tưởng đến người đàn bà sắc sảo. Sau nhiều năm, chị lại chịu để người ta xé toạc quần áo của mình. Không một tiếng rên. Chị trống rỗng.

Sau khi gã no tình , no rượu có pha chút thuốc mê, chị nhẹ nhàng mò dậy. Rút khẽ con dao trên vách, chị vần gã đàn ông ra sau nhà. Không dễ dàng chút nào, chị thở từng hồi phì phì. Khi cầm dao lên, mặt chị tái đi, đôi mắt nhắm nghiền và cái miệng thì méo xệch đi. Chị bất lực ngồi xuống. Nhưng đôi tai chị lại sứng đi khi tiếng rên nho nhỏ từ trong nhà vọng ra. Chị nhòm qua kẽ hở. Đứa bé đang khó nhọc quay mình. Trông nó tong teo, bé nhỏ và trời ơi, nó mới 10 tuổi đầu mà như một ông già nhỏ thó, quắt queo. Lòng chị nhói lên. Nước mắt bắn ra, chạm vào lười dao. Chị bặm môi, nhằm thật chính xác và hạ tay….Gã đàn ông giần giật lên mấy cái, gầm gừ như con lợn bị chọc hết tiết rồi phục xuống đất.

Phượng như điên như dại. Chị hối hả moi lấy quả tim mang đi cất thật kĩ. Bàn tay chị nóng hổi vì máu rồi lại lạnh ngắt đi vì sợ.Nhưng chị cũng nhanh chóng xoá được dấu vết bởi dưới chân chị toàn cát là cát. Chị cho cái xác vào bao tải, nhét đá vào thật nặng rồi kéo lê cái xác vần xuống dòng sông đang ngấy lên cái mùi bùn nhão. Chị tin là dòng sông sẽ mãi mãi mang dìm đi cái điều bí mật khủng khiếp đó. Sau đó chị dùng nước rưới lên cát. Trong phút chốc, những vết máu còn sót lại lặn mất tăm, như chưa từng tồn tại. Xong việc, chị đứng nhìm chằm chằm xuống dòng sông đen ngòm, rồi quay về nhà. Chị bước lập cập, cảm giác như sau lưng có bàn tay ai đó níu chân mình lại, rờn rợn đến không chịu được. Chị băng chân chạy, vừa chạy vừa lẩm nhẩm khấn người xấu số ngủ yên. Nhưng khi nhìn đứa con uống bát thuốc đầu tiên, thì chị quên hết. Trước mặt chị chỉ còn là một sinh linh đáng thương cần sự che chở của mẹ nó. Và chị cũng nhớ rằng chị đã hi vọng vào nó đến thế nào.

Rồi những lần khác, chị thản nhiên hơn, vẫn khấn cầu sự che chở, nhưng không phải cho chị, mà cho con trai của chị. Mà chị cũng làm việc này rất khéo. Chị không nhằm vào những người trong làng. Đối tượng của chị là những kẻ mà chị chắc chắn rằng họ một mình, lần đầu đặt chân tới đây. Chị làm khéo đến nỗi không một ai hay biết tí gì về điều khủng khiếp ấy, còn con trai chị vẫn nghĩ đó là thứ thuốc quý mẹ nó kiếm được rất khó khăn, nên nó luôn cố gắng uống bằng hết. Lúc đầu nó rợn lưng vì mùi tanh lờm lợm của thuốc, nhưng rồi cũng như mẹ, nó bình thản uống.

Và bây giờ là người thứ 3, cơ hội cuối cùng của mẹ con chị. Gã đang nằm kia, ánh trăng soi rõ khuôn mặt với những vết sẹo ngang dọc và mái tóc bù xù che kín nửa mặt. Chị rón rén đi ngang con, chắc rằng nó đã ngủ rất say rồi chị mới dám hành động. Chị lần ra bờ sông. Gã đã no rượu rồi. Gía mà gã có cơ may tỉnh lại lần nữa, chị sẽ vui lòng cho gã biết rằng gã cũng sẽ chết, chết để thế thân cho con chị. Như mọi lần, chị làm một cách gọn ghẽ. Chị hoàn toàn không hay biết, phía sau lưng chị, thằng bé con đang chôn chân đứng quan sát mẹ. Gương mặt xám xịt của nó cứ lặng lẽ, vô hồn. Và khi chị Phượng vạch áo của người chết, thì chị bỗng đổ xuống. Chị dáo dác, hết nhìn khuôn mặt gã, lại nhìn lên lồng ngực phẳng lì của gã. Ngay ở đó, một sợi dây chuyền hình chữ thập khắc chữ P nằm trần trụi. Chị buông dao, đưa hai bàn tay đầy máu vuốt ngược tóc của gã và thổn thức.Chị lại vội vã bứt sợi dây chuyền lên xem. Trong lòng chị rõ chắc là người đàn ông ấy, bố của con trai chị, anh ta đã trở về. Nhưng chị không muốn tin. Chị ngồi bất động ở đó, không biết làm gì nữa. Từ phía sau, đứa bé chậm chạp lê bước đến. Nói, rất lâu, nhưng giọng đều đều: Mẹ không làm thuốc cho con đi. Chị Phượng thảng thốt quay lại nhìn con. Thằng bé đưa tay ra trước mặt chị: Cho con sợi dây mẹ nhé. Chi há hốc mồm, không nói được lời nào. Thằng bé chủ động lấy sợi dây từ tay chị rồi quay vào nhà, chậm chạp như khi nó đi ra. Chị Phượng nhìn theo con. Trông chị như một con cá đã bị mổ ruột, thom thóp thở.

Đứa bé đón bát thuốc cuối cùng từ tay mẹ. Nó uống một hơi rồi nằm ra giường nhìn mẹ. Chi Phượng không dám nhìn thẳng vào mặt con, chỉ dám nhìn vào bàn tay gầy gò, lủng bủng của con và chờ đợi. Đứa bé đột nhiên nấc lên. Chi hoảng hốt nhìn vào mặt con. Thằng bé đã tắt thở. Đôi mắt nó trợn trừng lên, khô quắt. Chị tràn lên người con, hì hục bế nó dậy. Rồi đờ đẫn, chị ôm con đi dọc bờ sông. Tiếng gà gáy sáng đua nhau cất lên. Phía đầu dòng sông, mặt trời ngần ngại chui ra. Bóng chị Phượng bế con ngồi hắt hiu đổ lên xác chết của người đàn ông. Trên tay thằng bé, vẫn nắm chặt sợi dây chuyền. Nó lủng lẳng, lủng lẳng theo mỗi cử động của người mẹ.

 

Sáng hôm sau, trên đồn phòng công an huyện có một người đàn bà đầu tóc rũ rượi lên tự thú.Sau khi kể câu chuyện cho cảnh sát, chị ta im bặt và bắt đầu cầm sợi dây chuyền giơ cao ngang mặt, cười điên dại. Câu chuyện của chị ta làm xôn xao dư luận ngày ấy, nhưng sau cả mấy vòng xét xử, người ta kết luận chị bị điên, giết người một cách bệnh hoạn. Sau đó, người ta gửi chị vào một bệnh viện tâm thần. Suốt ngày chị ta ngồi một chỗ, cười lên sằng sặc trong khi sợi dây chuyền đung đưa trước mặt.

 

Hoàng Văn Thuấn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Tám 20193:54 CH(Xem: 506)
Tôi đứng một mình bên cửa sổ. Đêm lặng. Ngọn đèn hành lang rọi xuống chậu cây chi mai đang nở hoa trắng, tạo thành một quầng sáng đơn độc. Tôi vốn có thói quen đọc sách khuya. Những lúc đêm khuya thanh vắng, khi người đời đã chìm trong mộng mị, là lúc tôi thả hồn mình lang thang với những con chữ. Đọc đến một lúc nào đấy, cảm thấy đầu mình u mê, tôi hay tới bên cửa sổ, đứng khoanh tay nhìn ra ngoài hiên. Tôi thường hay nhìn một cách vô định vào bóng cây sấu già đang chập chờn cô đơn khua lá. Như là một phép dưỡng sinh cho mắt. Từ hôm có chậu chi mai thì hồn tôi trút cả vào chậu cây nhỏ xinh đang nở hoa trắng xoá. Tôi say mê ngắm. Tôi đang mê đắm vẻ đẹp của một loài hoa đã từng được bao thi nhân từ cổ chí kim ca tụng…
16 Tháng Tám 201910:07 CH(Xem: 721)
Gần 5 năm mới nhận được tác phẩm thứ hai của Nguyễn Trung. Truyện của ông rất đặc biệt, với lối hành văn cuốn hút, mạch truyện chuyển đổi gọn nhanh như những đoạn phim ngắn. Không khí truyện huyền ảo nhưng rất gần với xã hội chúng ta đang sống. Mời quý độc giả và văn hữu cùng vào không gian truyện “Rắn xanh chấm đỏ” của nhà văn Nguyễn Trung. Tạp Chí Hợp Lưu
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 888)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 760)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 758)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 955)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 3723)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1216)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 830)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.
28 Tháng Bảy 20198:48 CH(Xem: 1140)
Hắn vốn chưa bao giờ tin ở Định Mệnh. Nhưng, thời gian qua, có những sự việc buộc hắn dần phải tin vào một thứ lý lẽ của Trời Đất mà hắn thường cho rằng chỉ tồn tại trong văn chương cổ… Mọi sự lại bắt đầu bằng chuyện của người hàng xóm. Gần một năm nay, hầu như lần nào cũng vậy, cứ thấy hắn về tới cổng, chàng thanh niên nhà bên cạnh lại vội nhảy ra vồn vã, hồn nhiên: - Anh ơi, đã xin được việc cho em chưa? Hắn chỉ biết gượng nở nụ cười chó thui để khỏi dội nước lạnh vào hy vọng của thằng bé. Gọi là thằng bé thì quả quá đáng, vì cậu ta cũng hơn 30 tuổi, có điều tâm trí ngây thơ như một đứa trẻ mười hai chốn quê rừng.