Tác Giả
Tìm đọc

CÂY THÔNG MÙA GIÁNG SINH

29 Tháng Mười Hai 20252:21 SA(Xem: 2475)
Ba Và Mùa Đông- photo by đh.
Ba và mùa Đông- ảnh Đặng Hiền - Dec




Đặng Hiền

CÂY THÔNG MÙA GIÁNG SINH

 

Tôi là người vượt biển.
Một người tỵ nạn của những năm đầu thập niên 80.
Đặt chân lên đất Mỹ với hai bàn tay trắng và vài bộ quần áo cũ — cùng một niềm tin mỏng manh rằng, ở đâu đó phía trước, đời mình rồi cũng sẽ có mùa đông bớt lạnh.

Đêm Giáng Sinh vừa qua, trong căn nhà yên ắng, con gái tôi kể lại một câu chuyện cũ. Một mùa Giáng Sinh của nhiều năm về trước, khi anh em nó còn đang đi học, khi BA tôi — ông nội của tụi nhỏ — vẫn còn ngồi đó, chậm rãi nhìn quanh căn phòng.

Hôm ấy, gần đến lễ Noel, ông nội bỗng chép miệng, giọng buồn buồn:

Nô-en năm nay sẽ vui biết mấy nếu nhà mình có cây thông để đón lễ Chúa Giáng Sinh…

Nói xong, ông im lặng. Khuôn mặt già nua thoáng một nỗi buồn không giấu được.

Hai đứa nhỏ nghe vậy, nhìn nhau. Không ai nói gì thêm. Nhưng sau đó, con gái tôi bàn với anh trai kề nó, rồi hai anh em rủ nhau ra Ward Mart. Chúng gom góp số tiền dành dụm ít ỏi để mua một cây thông nhựa, chỉ mong mang về nhà, cho ông nội có chút không khí Giáng Sinh mà vui lòng.

Đến quầy tính tiền, hai đứa mới biết mình chỉ đủ tiền mua mỗi cây thông. Những bóng đèn, những quả châu nhựa lấp lánh để trang trí — đành phải để lại. Chúng thì thầm với nhau, rồi quyết định: có cây thông cũng được rồi.

Trả tiền xong, hai anh em đẩy xe đi ra cửa.

Bỗng nhiên, cô thâu ngân gọi lại.

Cô xách theo những món đồ trang trí mà hai đứa đã để lại, đặt hết vào xe, rồi mỉm cười nói:

You forgot these things. These things were paid already.
Merry Christmas and Happy New Year.


Kể đến đây, con gái tôi cười, nói rằng chắc cô thâu ngân đã nghe hai đứa bàn chuyện với nhau. Có lẽ cô thấy thương, nên âm thầm trả tiền giúp, rồi bảo rằng tụi nhỏ “quên” không lấy đồ.

Mùa Giáng Sinh năm ấy, ông nội vui vô cùng. Cây thông nhỏ, không sang trọng, nhưng sáng đèn. Và trong căn nhà tỵ nạn ấy, Giáng Sinh đã thực sự đến.

Nghe con kể xong, tôi không kìm được nước mắt.


Ba tôi đã qua đời ba năm trước.

Tôi vội đứng lên, đi vào phòng vệ sinh, để che đi những giọt nước mắt đang lặng lẽ rơi. Không chỉ vì nhớ cha, mà còn vì nhận ra: trong đời mình, giữa những tháng năm lưu lạc, đã có những mùa Giáng Sinh được thắp sáng không phải bằng tiền bạc, mà bằng lòng nhân ái thầm lặng của những con người xa lạ.

Và những món quà quý giá nhất — đôi khi — đến từ một câu nói giản dị:

“You forgot these things.”

 

ĐẶNG HIỀN

DEC. 27, 2025



______ 

THE CHRISTMAS TREE

I am a boat person.
A refugee from the early years of the 1980s.

When I set foot in America, I had nothing but a few old sets of clothes and a fragile belief that somewhere ahead, life might one day feel less cold.

This past Christmas Eve, in the quiet of our home, my daughter told me an old story. It was a Christmas from many years ago, when she and her brothers were still in school, when my father — their grandfather — was still there, sitting quietly and looking around the room.

That year, as Christmas drew near, my father sighed softly and said, almost to himself:

“Christmas would be so much happier this year if our home had a tree to welcome the birth of Christ…”

After that, he fell silent. On his aged face was a sadness he could not hide.

The children heard him. They looked at each other. No one said a word. But later, my daughter spoke with her older brother, and the two of them decided to go to Walmart together. They gathered the little money they had saved, hoping to buy a small artificial Christmas tree to bring home — just to give their grandfather a bit of Christmas joy.

At the checkout counter, they realized their money was only enough for the tree itself. The lights, the shiny plastic ornaments — they had to leave behind. They whispered to each other and agreed: the tree alone would have to be enough.

After paying, they pushed the cart toward the exit.

Suddenly, the cashier called out to them.

She carried over the decorations they had left behind, placed them into the cart, smiled, and said:

“You forgot these things. These things were already paid for.
Merry Christmas and Happy New Year.”

At this point in the story, my daughter smiled and said that the cashier must have overheard their conversation while they were in line. Perhaps she felt sorry for them, quietly paid for the decorations herself, and then said the children had simply “forgotten” to take them.

That Christmas, their grandfather was overjoyed. The tree was small, not expensive, but it was lit. And in that refugee household, Christmas truly arrived.

Listening to my daughter finish the story, I could not hold back my tears.
My father passed away three years ago.

I had to stand up and go into the bathroom to hide the tears quietly falling. Not only because I missed my father, but because I realized that in my life — amid years of displacement and struggle — there were Christmas seasons lit not by money, but by the silent kindness of strangers.

And the most precious gifts, sometimes, come wrapped in a simple sentence:

“You forgot these things.”

 

DANG HIEN

Dec. 27, 2025

-DAD and Winter- photo DH. (Dec -2016)

 




Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Hai 202610:45 CH(Xem: 86)
Xuân đến rồi sao chẳng thắm hoa / Đây đổ quyên / Đây rừng Bà Nà / Xuân chưa thắm nhưng lòng đã thắm / Bốn mùa mưa nắng bốn mùa hoa
08 Tháng Hai 20268:09 CH(Xem: 91)
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Việt Nguyên là bút danh của Bùi Văn Long, quê ở Long Xuyên, An Giang. Thơ Việt Nguyên viết về những góc đời rất nhỏ — một góc phố đêm, bữa cơm một người, một cử chỉ tử tế thoáng qua. Thơ lặng, buồn vừa đủ, không than thở, chỉ nhắc ta rằng giữa đời sống mỏi mệt này, nhân gian vẫn còn ấm. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn thi hữu những bài thơ của Việt Nguyên sau đây. (Tạp Chí Hợp Lưu)
08 Tháng Hai 20267:36 CH(Xem: 12)
Nhà Ba Má tôi ở ngay phố chợ Qui Nhơn, một căn nhà rộng lớn rất đẹp. Ngày xưa xa xôi thời còn nhỏ, mỗi năm đến độ xuân về, nhà tôi thường có một chậu mai đẹp chưng giữa phòng khách thật sang trọng. Ngày ấy mấy anh em tôi thường lấy những tấm thiệp chúc xuân be bé gắn lên cành mai. Mai vàng nở tươi, e ấp dịu dàng trong tiếng nhạc xuân nghe rộn rã xuân về.
08 Tháng Hai 202612:04 SA(Xem: 214)
*** Đài Phát Thanh của Thi Sĩ - RADIO del POETA 01/02/2026 MUSICA y POESIA del MUNDO - Âm nhạc và Thi Ca Thế Giới *** Trong chương trình Âm nhạc và Thi Ca Thế Giới ngày thứ bảy tuần 31/01/2026 Đài Phát Thanh của Thi Sĩ CALIDOSCOPIO, phát sóng từ Mexico và Argentina cho khắp Châu Mỹ La tinh và TBN cũng như Ý, lại tiếp tục trình bày Thơ NCT.
07 Tháng Hai 202610:48 CH(Xem: 206)
Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* gần nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Nguyễn Thị Bưởi là con gái Kim Long, xứ mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. Dòng sông Kẻ Vạn ngày ấy trong đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi, từng ngọn rêu dưới đáy. Không chỉ là mùi thơm của gừng, mà là mùi vị của sự tảo tần, của bàn tay chịu thương chịu khó bắt đầu vào vụ mứt Tết.
07 Tháng Hai 202610:40 CH(Xem: 144)
Sắp đến Tết truyền thống, như một “tập quán” bất đắc dĩ mới, nhiều người đang lo lắng chuẩn bị đón đợi nhằm chống đỡ các chiêu trò hài nhạt chọc cười nhảm trên các phương tiện truyền thông, thì đã bị đầu độc đến nôn mửa bởi hàng loạt thứ văn hóa rác được gọi là “Thơ Văn”, mà lại là “Thơ Văn” đoạt các giải cao ngất ngưởng, được ngợi ca ngút trời theo kiểu “quá lời nguyện hết thành hoàng thổ công”…
07 Tháng Hai 202610:25 CH(Xem: 174)
Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh . Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.
07 Tháng Hai 202610:12 CH(Xem: 169)
Bụt trong văn hóa Việt Nam là một hiện thân vừa nhân hậu vì hay cứu khổ giúp đời mang hình ảnh đức Phật, vừa là vị thần linh có quyền phép trấn tà, trừ vọng mang hình ảnh thần thánh. Đó là biểu tượng hiền thần, hỷ thánh trong nếp sống tinh thần dân gian Việt Nam. Hễ nơi nào có đau khổ, bất công, nguy khốn là có Bụt hiện lên cứu cấp. Người Việt đi vào đời bằng Bụt, rồi đi sâu vào đạo bằng Phật.
07 Tháng Hai 20269:31 CH(Xem: 160)
Chiếc xe đò nhỏ lừ đừ chạy vào bến vắng đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng đã lợt màu của chiều ba mươi Tết. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày, trong tháng, trong năm cũ. Bến xe vắng hoe. Giờ này còn ai ra đây làm gì nữa. Tiếng xe thắng mạnh trước khi ngừng hẳn lại khiến một vài hành khách đang ngủ vật vờ giật mình choàng tỉnh dậy. Ai nấy đều đứng cả lên, quơ tay lấy hành lý và lục tục ra khỏi xe.
30 Tháng Mười Hai 20252:20 SA(Xem: 2468)
Dẫn Nhập: Sau khi đọc bài viết thứ 7 mới đây, một chuyên gia về môi trường từ Đại học Cần Thơ nhận định: “Hiện nay, giữa Thái Lan – Cam Bốt đang có đấu pháo tranh chấp biên giới, chưa dừng được, phần thua thiệt có lẽ nghiêng về phía Cam Bốt nhiều hơn, dù ông TT Trump có gọi điện can thiệp. Có lẽ dự án kênh Funan Techo tiếp tục bị "treo", khó triển khai lúc này, dù đã gần 3 năm Hun Sen phát lệnh khởi công.” Một số bạn đọc ở trong và ngoài nước cũng có cùng nhận định như vậy. Và đây là bài viết thứ 8 như một Đánh giá Phân tích Ảnh hưởng cuộc xung đột biên giới giữa Thái Lan – Cam Bốt trên Tiến độ Công trình Xây dựng Kênh đào Funan Techo. Bài này được viết từ ngày 07.12.2025 khi cuộc chiến tranh biên giới Cam Bốt – Thái Lan tái bộc phát, cuộc chiến đã bước sang ngày thứ 20 với nhiều thương vong cho cả hai bên.