Tác Giả
Tìm đọc

NƠI BẮT ĐẦU MÙA XUÂN- Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

21 Tháng Mười Hai 20252:39 SA(Xem: 3118)
pexels-tung-tung-375484459-14813496
Mùa Đông - ảnh Tùng Tùng



Nguyễn Thị Khánh Minh
CÂY MÙA ĐÔNG

 

Thầm dỗ

Ngủ yên

Ngủ yên nhe

Cây mùa đông

Sợi thời gian Dali chảy dài thương đợi

Chờ xanh miết trời xanh

Giấc mơ thiên nga và thời gian miên man

Mọc trên cành khô

Gọi người

Người sẽ về

Từ phía biển

Tôi biết từ lâu

Nỗi chợ đợi biển khơi

 

Thầm mơ

Nhẹ đi

Mỏng đi

Để mặc cho ánh trăng rù quến

Áo đêm mỏng và trong

Người nữ với chuỗi đeo rung chuông đêm xanh Chagall

và đôi cánh người vừa phết lên tình yêu lấp lánh

Bầu hy vọng cong xanh

Vẽ một vòng đầy đặn

Ôm đầy tôi

Đêm ơi

Trong thẳm đen

Tôi biết một đêm hoa như thế

 

Thầm hát

Hát đi giọt rượu vang đang nồng

Mùa đông đang nói tiếng giã từ

Hạt mưa vừa ánh lên trong lá

Hát đi

Trao tặng hạt sương đêm cuối cùng

Hát đi

Thanh xuân

Mùa sẽ về trong tuổi hai mươi

 

Có phải đó là thời gian Dali miên viễn anh hẹn em?

Trong thời gian chảy dài

Ngát mầu xanh của biển

Vâng, em sẽ đến

 

Bầu trời vừa đính ước niềm hy vọng

Của một đoá sao hôm lúc 7 giờ tối

Tôi vừa nhìn thấy

Trong cây mùa đông

Và chuông đêm. Santa Ana…

Nguyễn Thị Khánh Minh




batdaumuaxuan
Nơi Bắt đầu Mùa Xuân- tranh Đặng Hiền



 

 
NƠI BẮT ĐẦU MÙA XUÂN

Khởi đầu từ một giấc mơ.

Ngày mãi mãi bắt đầu với mặt trời mùa xuân đầy hứng khởi

Trái tim còn đập trong lồng ngực

Những tiếng nói cười thân yêu đang cầm giữ cho anh từng phút giây hạnh phúc.

Và, con nắng nhỏ, là tôi, bên cửa sổ.

Con nắng nhỏ gần gũi, đi, về, mỗi ngày bên cửa sổ,

 

Anh sẽ thấy con nắng ấy, một ngày mùa hè, một ngày mùa xuân, một ngày mùa thu, và cả hôm nay, trong ngày đông âm u, em sẽ để cánh tay nắng ấm áp ở một nơi có thể vẫy chào anh buổi sáng.

Đôi khi hạt mưa kia, là em, rơi âm thầm hạt lệ. Hạt lệ nối khoảng cách đại dương, nối chấp chới ánh nhìn Sâm Thương, nối mịt mùng trời với đất, nối một đường tơ đứt tự thuở rất xa xưa. Để một lúc nào, tình cờ rơi trên tay anh. Hạt mưa trong ngần sau bao lần dâu bể thời gian…

 

Cây cầu bắc qua con sông trong thành phố.

Mỗi ngày anh vẫn đi qua.

Dòng nước trôi chở tháng ngày đi mãi. Những nốt thời gian ngân dài quên lãng. Nỗi ơ hờ không buông tha một ai. Nỗi tàn phai rất khắc nghiệt cho từng ký ức ta muốn giữ gìn. Tôi phải làm gì để chở che nỗi nhớ?
Một phím thời gian tình cờ tôi nhấn xuống, cánh cửa Giấc Mơ bật mở.

 

Có thể một xô lệch của thời gian, được không? Anh bước qua cây cầu và đi vào không gian giấc mơ? Giấc mơ em ở đó, không thời gian. Không ở đâu trong thế giới hiện hữu này.

Cánh tay thực tại buông lơi, Giấc Mơ em gọi tên, người bạn rong chơi cùng em suốt mùa quá khứ, đập cùng em nhịp tim của phút giây, và là một mơ hồ vẫy gọi ở cuối chân trời.

Giấc Mơ, nơi có thể giữ lại thời gian, cho em sống, ở lại, với tấm lòng mãi mãi Hôm Nay.

 

Mùa thu. Bao giờ cũng quyến rũ người cái sắc vàng của lá.

Có thể tôi đã mơ mộng để vàng óng ả như thế, và, rơi như thế.

Rơi trong cảm xúc một ánh nhìn,

Rơi trong rộn ràng một ngẫu nhiên,

Rơi trong hòa âm gió

Rơi không đau lòng một tan tác,

 

Em sẽ rơi như mơ, anh đang bước qua cây cầu và đi tới. Cây cầu bắc qua dòng sông trong thành phố, một thành phố mù sương ký ức.

Anh sẽ nhặt chiếc lá vàng đang chuyên chở nhịp đi của mùa thu đó, phải vậy không? cho dù anh có thể lại thả nó rơi theo dòng nước của con sông mỗi ngày anh vẫn đi qua… Cây cầu lạnh lùng của thời gian.

 

Có thể anh đang đẩy cánh cửa để bước vào, tiếng dương cầm thở xa vắng trong căn phòng bộn bề công việc.

 

Tiếng dương cầm thảnh thơi bay qua ngàn dặm để em biết được rằng hơi thở của cảm xúc anh cũng đang ngưng đọng trong từng nốt nhạc. Ôi trái tim Mozart tuyệt vời nối dài từ nốt nhạc diệu kỳ đến từng nhịp tim rung động của chúng ta hôm nay.

Em cũng đã ngây thơ để tưởng tượng ra rằng mình là một nốt nhạc nhỏ bé đang nhảy nhót trong cảm xúc ấy. Có phải anh đã ngưng lại một chốc lát thôi, nghe thấy, nơi, bỗng dưng em hiện hữu?
 

Có thể anh vừa bước ra khỏi giảng đường,

Điều gì đọng lại sau những điều anh vừa giảng dạy?  Đó là món quà đẹp nhất anh đã hiến dâng cho cuộc sống.  Anh có biết ý nghĩa dường nào khi hình ảnh anh ở trong ký ức của ai đó?
Có thể anh vừa viết xong, bất cứ một điều gì, một luận đề, một bài thơ, một câu truyện…Hay có thể anh vừa vẽ xong một bức tranh, anh nghe được không, trên trang giấy có tiếng dạt dào con sóng, âm vang sau những điều anh viết, con tằm rút ruột nhả tơ, sợi tơ ấy nối vào hạt lệ, nụ cười, lòng hân thưởng…

Có thể anh vừa gấp lại một cuốn sách, tiếng gấp lại như vừa góp vào một ngọn lửa nhỏ trong bếp lửa tri thức của nhân gian. Anh biết ý nghĩa đến thế nào khi ai đó lưu lại trong ký ức anh?

 

Và, anh ơi vẫn bên đời, một cuốn sách mà khi anh tìm về anh sẽ nghe được, rất dịu dàng, tiếng tình yêu vĩnh cửu. Bắt đầu từ xa xôi lời hẹn hò của những hạt bụi, bay vào nhịp tim mở ngỏ ban sơ của chúng ta.

Tìm nhau. Gặp nhau. Lạc nhau.

 

Có thể một lúc nào đó, em đọc lại những lá thư ngày xưa, (một ngày xưa không bao giờ xưa cũ), Em đã là nụ cười thấp thoáng trên trang giấy ấy, là ánh nhìn sẻ chia trong những dòng chữ ấy, những con chữ mang một sinh mệnh diệu kỳ trong ký ức hội ngộ lẫn chia ly…

 

Anh vẫn đi qua chiếc cầu bắc ngang một dòng sông trong thành phố. Dòng sông chở tháng ngày đi mãi. Một gợn sóng nhỏ, là tôi, ghìm lại một phút giây… Tôi biết, không biết tại sao, rằng, dòng sông đã sẵn sàng ngưng lại thời gian, nơi khởi đầu mùa xuân…

Tôi sẽ gửi vào đó, Giấc mơ

 

Anh sẽ ở lại với em trong giấc mơ ấy? Anh sẽ nghe thấy trong đó còn nóng hổi hơi thở của ký ức.

Ký ức, êm đềm thứ tự như những tờ thư em xếp gọn gàng trong tủ.

Ký ức, đêm huyền dịu ánh sao Kim, lấp lánh xanh trên ngón tay đeo nhẫn.

Ký ức, sợi tơ mong manh kéo hai phương trời thảng thốt,

Ký ức, đôi vai bé trĩu cong ngày tháng đợi,

Ký ức, một dòng sông chia tan bay tung trong trời nước mắt,

Ký ức, con đường của giấc ngủ mà em luôn vấp bởi một giấc mơ. Lập lại hằng đêm.

Ký ức, là Hôm Qua, Lúc Này, và cả điểm cuối cùng của Ngày Mai

Em biết tặng anh gì ngoài món quà Ký Ức?
 

Mùa Xuân trên con đường tôi đi tới

Mỗi bước chân tôi viết từng ký ức của ngày mai

Anh ơi, em biết đó sẽ là một ký ức hạnh phúc.

 

Nguyễn Thị Khánh Minh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Hai 202610:45 CH(Xem: 87)
Xuân đến rồi sao chẳng thắm hoa / Đây đổ quyên / Đây rừng Bà Nà / Xuân chưa thắm nhưng lòng đã thắm / Bốn mùa mưa nắng bốn mùa hoa
08 Tháng Hai 20268:09 CH(Xem: 92)
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Việt Nguyên là bút danh của Bùi Văn Long, quê ở Long Xuyên, An Giang. Thơ Việt Nguyên viết về những góc đời rất nhỏ — một góc phố đêm, bữa cơm một người, một cử chỉ tử tế thoáng qua. Thơ lặng, buồn vừa đủ, không than thở, chỉ nhắc ta rằng giữa đời sống mỏi mệt này, nhân gian vẫn còn ấm. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn thi hữu những bài thơ của Việt Nguyên sau đây. (Tạp Chí Hợp Lưu)
08 Tháng Hai 20267:36 CH(Xem: 12)
Nhà Ba Má tôi ở ngay phố chợ Qui Nhơn, một căn nhà rộng lớn rất đẹp. Ngày xưa xa xôi thời còn nhỏ, mỗi năm đến độ xuân về, nhà tôi thường có một chậu mai đẹp chưng giữa phòng khách thật sang trọng. Ngày ấy mấy anh em tôi thường lấy những tấm thiệp chúc xuân be bé gắn lên cành mai. Mai vàng nở tươi, e ấp dịu dàng trong tiếng nhạc xuân nghe rộn rã xuân về.
08 Tháng Hai 202612:04 SA(Xem: 214)
*** Đài Phát Thanh của Thi Sĩ - RADIO del POETA 01/02/2026 MUSICA y POESIA del MUNDO - Âm nhạc và Thi Ca Thế Giới *** Trong chương trình Âm nhạc và Thi Ca Thế Giới ngày thứ bảy tuần 31/01/2026 Đài Phát Thanh của Thi Sĩ CALIDOSCOPIO, phát sóng từ Mexico và Argentina cho khắp Châu Mỹ La tinh và TBN cũng như Ý, lại tiếp tục trình bày Thơ NCT.
07 Tháng Hai 202610:48 CH(Xem: 206)
Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* gần nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Nguyễn Thị Bưởi là con gái Kim Long, xứ mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. Dòng sông Kẻ Vạn ngày ấy trong đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi, từng ngọn rêu dưới đáy. Không chỉ là mùi thơm của gừng, mà là mùi vị của sự tảo tần, của bàn tay chịu thương chịu khó bắt đầu vào vụ mứt Tết.
07 Tháng Hai 202610:40 CH(Xem: 146)
Sắp đến Tết truyền thống, như một “tập quán” bất đắc dĩ mới, nhiều người đang lo lắng chuẩn bị đón đợi nhằm chống đỡ các chiêu trò hài nhạt chọc cười nhảm trên các phương tiện truyền thông, thì đã bị đầu độc đến nôn mửa bởi hàng loạt thứ văn hóa rác được gọi là “Thơ Văn”, mà lại là “Thơ Văn” đoạt các giải cao ngất ngưởng, được ngợi ca ngút trời theo kiểu “quá lời nguyện hết thành hoàng thổ công”…
07 Tháng Hai 202610:25 CH(Xem: 174)
Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh . Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.
07 Tháng Hai 202610:12 CH(Xem: 170)
Bụt trong văn hóa Việt Nam là một hiện thân vừa nhân hậu vì hay cứu khổ giúp đời mang hình ảnh đức Phật, vừa là vị thần linh có quyền phép trấn tà, trừ vọng mang hình ảnh thần thánh. Đó là biểu tượng hiền thần, hỷ thánh trong nếp sống tinh thần dân gian Việt Nam. Hễ nơi nào có đau khổ, bất công, nguy khốn là có Bụt hiện lên cứu cấp. Người Việt đi vào đời bằng Bụt, rồi đi sâu vào đạo bằng Phật.
07 Tháng Hai 20269:31 CH(Xem: 160)
Chiếc xe đò nhỏ lừ đừ chạy vào bến vắng đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng đã lợt màu của chiều ba mươi Tết. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày, trong tháng, trong năm cũ. Bến xe vắng hoe. Giờ này còn ai ra đây làm gì nữa. Tiếng xe thắng mạnh trước khi ngừng hẳn lại khiến một vài hành khách đang ngủ vật vờ giật mình choàng tỉnh dậy. Ai nấy đều đứng cả lên, quơ tay lấy hành lý và lục tục ra khỏi xe.
30 Tháng Mười Hai 20252:20 SA(Xem: 2468)
Dẫn Nhập: Sau khi đọc bài viết thứ 7 mới đây, một chuyên gia về môi trường từ Đại học Cần Thơ nhận định: “Hiện nay, giữa Thái Lan – Cam Bốt đang có đấu pháo tranh chấp biên giới, chưa dừng được, phần thua thiệt có lẽ nghiêng về phía Cam Bốt nhiều hơn, dù ông TT Trump có gọi điện can thiệp. Có lẽ dự án kênh Funan Techo tiếp tục bị "treo", khó triển khai lúc này, dù đã gần 3 năm Hun Sen phát lệnh khởi công.” Một số bạn đọc ở trong và ngoài nước cũng có cùng nhận định như vậy. Và đây là bài viết thứ 8 như một Đánh giá Phân tích Ảnh hưởng cuộc xung đột biên giới giữa Thái Lan – Cam Bốt trên Tiến độ Công trình Xây dựng Kênh đào Funan Techo. Bài này được viết từ ngày 07.12.2025 khi cuộc chiến tranh biên giới Cam Bốt – Thái Lan tái bộc phát, cuộc chiến đã bước sang ngày thứ 20 với nhiều thương vong cho cả hai bên.