- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

TIA NẮNG, CHỜ MONG

01 Tháng Chín 20223:00 CH(Xem: 11941)
tranh Le Minh Phong
Tranh Lê Minh PHong

Ngô Quốc Phương

VẪN CÒN SỚM

 

Này anh

đừng đánh thức em

giọt sương còn sớm

em không thích màu mè đâu

 

em yêu sự giản dị

giản đơn

em ngại ồn ào

em sợ kinh hoàng đao to búa lớn

 

em ngại những gánh xiếc

nhảy lên, lộn xuống

ảo giả, ảo thật

em hãi những chợ trời

chợ người

chợ triết,

chợ điệu nào cũng nhảy

khen khéo độc tài

lòe khéo người dân

đánh bùa mê thuốc lú người đang thèm, đang đói chân lý, công lý, sự thật và tri thức

 

mồm loa mép giải

dân vận giỏi, trí vận khéo

lại từ ngoại kéo về,

từng đoàn, từng đoàn

trong ngoài tay ngoắc

gây mụ, gây mê

 

thuốc độc trộn ngôn từ

chữ nghĩa - trò chơi đánh lận

chỉ độc tài và chúng biết

chỉ đạo diễn và chúng biết

 

chỉ chỉ huy lính kín và chúng biết

khiếp đảm, quay cuồng

sợ quá

phải không anh?

 

này anh

đừng đánh thức giọt sương...

 

Ngô Quốc Phương, London, 20/8/2022

(Vĩ thanh: “Not everything glitters is Gold!”

Chẳng phải mọi thứ lấp lánh đều là Vàng)


XIN ANH ĐỪNG ĐẾN

 

Em như cánh hoa nhỏ

trong rừng chiều

nơi sâu kín

ít thấy ong, bướm

 

chỉ có u tịch

chốn yên ắng

nhưng nắng có ghé thăm

nhưng gió vẫn tới chơi

 

nhưng mưa vẫn tưới nhẹ

rừng xa, sâu lắm

anh chớ đến thăm

chỉ có thứ âm thanh

im lặng tuyệt đối

yên ả thanh bình

là ngân vang, ngân vang

trong hơn tiếng chim

lành hơn tiếng suối chảy

róc rách

tí tách

 

bữa nào có người hỏi

vậy em nở làm gì

em nở cho ai

và họ muốn tới

và đôi chân họ muốn dẫm đè lên lối cỏ phủ sương

và bàn tay họ muốn bẻ cành, rẽ lối

 

anh muốn ngăn họ

em cảm ơn anh

nhưng liệu mình anh có ngăn cản được?

em thương anh

 

xin anh đừng tới

đừng tới

vậy nghe anh...

 

Ngô Quốc Phương, London, 20/8/2022

(Vĩ thanh: Hoa vẫn nở, rừng xa)

 

 

 

TIA NẮNG, CHỜ MONG

 

Ngày xưa anh như nắng

em như hoa

ngày nào trên đồng nội

mình cũng gặp nhau

đêm vắng mặt

lại càng thao thức

mong sớm mai

ngày lại tới anh về

 

với nụ cười anh rạng rỡ

với nụ hôn và vòng tay ấm áp

nhưng đẹp nhất là ánh mắt sáng ngời

soi chiếu đường nhau đi

 

và soi chiếu ngay cả trong chiều đông giá lạnh

đêm anh như lại về, khi bếp lửa ai lên

giờ anh đi xa

gần thế kỷ rồi

 

em tăm tối

đồng quê thăm thẳm

hoa nở cúi đầu

hương tàn trước cửa

phấn nhạt nhòa, úa uất triền đê

 

lại nhớ bữa anh đi

tình thương anh dặn lại

bao giờ qua cơn mê

là ngày đó anh về

 

là ngày đó anh về

trên khắp cõi quê hương

 

( Ngô Quốc Phương , London, 20/8/2022)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Tám 20237:13 CH(Xem: 9986)
anh không phải là con chim / cánh mỏi đường bay … / nhưng giọt lệ Người đã chảy thành đại dương / mà tiếng sóng không nguôi vỗ buồn trong trí nhớ…
15 Tháng Tám 20236:52 CH(Xem: 8583)
Chẳng biết tôi có tưởng tượng hay không, nhưng hôm nay rõ ràng là mặt biển nhìn cao hơn bờ, dù hãy còn thấp thoáng từ xa lắm. Trời trưa nắng gắt, lối đi dẫn xuống bãi biển dường như cứ tiếp tục trải dài thêm theo từng bước chân của tôi. Chưa thấy nhà của ông Morpheus ở đâu cả. Hai bên đường là những cụm xương rồng tua tủa trông dữ tợn, nhưng lại lác đác điểm những bông hoa màu sắc rực rỡ. Gió biển khô khốc, nồng nồng trong mũi tôi. Tiếng sóng vỗ nghe chập chờn từ tít ngoài xa. Tôi cố nhìn xem có những dấu hiệu gì đặc biệt hai bên đường để khi quay về có thể lần theo ra lại đường cái. Toàn là xương rồng và xương rồng, không có lấy một cái cây cao hay một mỏm đá. Dưới chân tôi là cát trắng lẫn vào sỏi đá, khiến đường đi thấy gập ghềnh, không mời gọi.
15 Tháng Tám 20235:39 CH(Xem: 8925)
Trước sân anh thơ thẩn / Đăm đăm trông nhạn về / Mây chiều còn phiêu bạt / Lang thang trên đồi quê / In the yard I was pacing / Longing for faraway news / Whilst the clouds kept wandering / High above the rural hills /
05 Tháng Tám 20239:50 CH(Xem: 8398)
“Khi người ta 19 tuổi, người ta là bà hoàng” - đó là một câu trong bộ tiểu thuyết sử thi “Con đường đau khổ” của nhà văn Nga A. Tolstoy mà bố từng lấy làm đề từ cho bài cảm ngôn “Viết dành cho con gái năm con 19 tuổi” từ những năm bố còn là một chàng trai mơ mộng lang thang trên những nẻo rừng Tây Bắc. Vài chục năm sau, vào lúc con đọc những dòng này của bố, khi con chuẩn bị bước vào năm thứ hai đại học, cũng là lúc cả xã hội ta đang trong một cơn xáo động kinh hoàng với bao giá trị đảo lộn quay cuồng khiến những cô cậu sinh viên quen sống trong vòng tay gia đình che chở như con phải hoang mang, ngơ ngác, hoảng sợ…
04 Tháng Tám 20236:06 CH(Xem: 9548)
Ta về dỗ giấc chiêm bao / Lặng nghe bao tiếng thì thào của đêm / Ta về dỗ giấc mơ em / Dỗ cho giấc mộng cũ mèm, mới ra
04 Tháng Tám 20235:53 CH(Xem: 9514)
Từ bao giờ thấy 'mọi sự không là gì cả' / rồi giật mình, nói ra e hố / từ bao giờ biết 'nhiều sự không là gì cả' / rồi giật mình, nói ra e thừa / từ bao giờ thấy không nên nói chi nữa/ rồi giật mình, ồ mình thành cục đất rồi / từ bao giờ / đất có trên đời?
04 Tháng Tám 20235:45 CH(Xem: 9987)
Em hong tóc mùa nắng vàng / Thoảng lên ngày Hạ nồng nàn vai thơm / Gió đùa hôn ngọn tóc vương / Đong đưa nhánh phượng rơi hương bên thềm
04 Tháng Tám 20235:00 CH(Xem: 7285)
bơ phờ là lúc em ánh sáng / ngàn năm mỏi mệt ngân hà / thiên thu bay mãi trời xa / nông nổi ẩn mờ hoài niệm
04 Tháng Tám 20234:38 CH(Xem: 9820)
tôi đã tha hương bên bờ sông nước chảy / một viên sỏi một nhánh rong / như mắt thủy xanh rêu tiền kiếp / tôi nỡ nào để thủy trôi đi làm giọt mưa tan / vào tiềm thức mịt mù của số phận
04 Tháng Tám 20233:39 CH(Xem: 9679)
tôi về đây nghe hết một thời / thân này hồn sẽ bỏ, chia đôi / còn xin giữ lại cho mình chút / nắng sớm mưa chiều … theo mây trôi