- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
287,026

THƠ NGUYỄN HỮU THỤY

07 Tháng Sáu 20225:02 CH(Xem: 2913)
thi sĩ NguyenHuuThuy
Thi sĩ Nguyễn Hữu Thụy

THƠ      
NGUYỄN HỮU THỤY       

 

LTS: Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu những thi phẩm của thi sĩ Nguyễn Hữu Thụy, từ “PHÂN ĐOẠN CUỘC ĐỜI” cho đến “THƠ - VỚI THƠ ĐẦU NĂM” sẽ đưa chúng ta đi qua thời gian và không gian của một đời thơ, cùng thân phận của người dân khốn khó trong những ngày chiến tranh để có hòa bình trên quê hương hôm nay.
“Tìm đường sống chính trong cái chết

Biết giặc là ai lộ mặt người !”
Thân mời quí bạn cùng vào cõi thơ của Nguyễn Hữu Thụy.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

 

Nguyễn Hữu Thụy

PHÂN ĐOẠN CUỘC ĐỜI


Mẹ hiền rứt ruột đẻ ra ta
Cái tên như hoa ngời ngời đẹp
Đứa con đầu lòng nơi xó bếp
Thời chống Tây chạy giặc lên non

Trung Phước đưa nôi gần năm tròn
Bầu sữa Mẹ no tình nghèo khó
Sau hòa bình cõng ta lội bộ
Về quê Cha khoai sắn dâu tằm

Những ngày vui cũng chừng mười năm
Từ Trường Sơn quân...tràn xuống tới
Lụt theo sau xác người trôi nổi
Mẹ tay bồng tay xách lìa quê

Vượt tuyến qua sông bỏ lại ghe
Đạn réo sau lưng ngày bái biệt
Tìm đường sống chính trong cái chết
Biết giặc là ai lộ mặt người !

*****

Thương ta thằng nhóc mặc quần đùi
Đu xe đò Phi Long Tiến Lực
Đà Nẵng ôm ta trong lòng ngực
Đông Giang ấp yêu ngày lớn khôn

Trại tạm cư che mái nhà tôn
Trời An Hải định danh tị nạn
Trông về quê hút xa tầm đạn
Mà lòng con trẻ mãi ngùi thương

Mồ côi Cha trong Tết Mậu Thân
Chuột dưới hang trồi lên thành phố
Giữa trời Xuân rền vang tiếng nổ
Hương hồn tử sĩ khóc đưa tang

Mẹ ta lần từng bước gian nan
Nuôi con chữ thi đâu đậu đó
Bàn chân non vết ruồi son đỏ
Đen bụi chì thượng lộ đi Nam

*****

Đất Sài Gòn như cục nam châm
Hút tất cả vàng thau lẫn lộn
Từ máy bay trên trời nhìn xuống
Ta rơi theo hòn sạn trượt dài

Không đủ tâm đủ lực đủ tài
Bỏ bút giữa chừng đeo súng ngắn
Mở khóa an toàn ta lên đạn
Bắn chỉ thiên vào cuộc chiến tranh

Cuộc chiến tranh mưa máu gió tanh
Ngưng chiến da beo - phân ranh giới
Người anh em quá đà xông tới
Bỏ phiếu bằng chân máu nhuộm đường

Đi đêm với Tàu - thằng Mỹ buông
Bứt tử bạn mình từng thề thốt
Tất cả tan hàng xe...pháo...tốt
Loạn cào cào ba mươi tháng Tư

*****

Phủ đầu Rồng trí thức sĩ phu
Sao trắng Mai vàng và lính lác
Nghe anh Núi lên đài ca hát
Nối ( vòng tay )... một bản nhạc buồn

Đã chịu thua sao được nói hơn
Không tuẩn tiếc - đeo càng - vượt biển
Thì nín nhục im hơi lặng tiếng
Lên rừng nhổ cỏ mới cho tha

Phân đoạn cuộc đời mấy ngã ba
Có ngã cụt đi hoài không tới
Kẻ tin bước - hụt chân chới với
Ta ngờ - lạc vận cả đời thơ

Nhờ ơn trên sống được tới giờ
Trời một cỏi lấy khôn làm dại
Đem tình người với nhau đối đãi
Ở tới già đầu những dấu yêu .

Sàigòn không ngày tháng .

 

XƯA RỒI DIỄM
tặng hồthịxuândiễm
nguyễn hữu thụy

Có một điểm mù trong trí nhớ
Nằm yên trốn kỷ mấy mươi năm
Và cuộc tình xưa còn ở đó
Trong quỷ thời gian chết lặng thầm

Ngưòi đã vượt qua khung trời lạ
Cá đã tung lờ biệt chốn quê
Tự do - cuối cùng là tất cả
Đổi hết thanh xuân - thoát bóng đè


Đã xưa rồi Diễm - xưa rồi thực
Ta hổ thẹn mình chẳng trượng phu
Ghế đá công viên nằm thao thức
Nhà cửa hai ta xa mịt mù

Nhà của hai ta đều chiến bại
Đứng đầu danh sách...gặp nhau đây
Tội Cha(?)di họa đời con cái !
Ngộp nước đồng chua phải rã bầy


Yêu nhau chịu phận cùng oan nghiệt
Rồi ra không đủ sức gánh gồng
Lẳng lặng chia xa là chấm hết
Mỗi phận đời riêng mỗi nhánh sông

Người đã tếch sang trời Mỹ đế
Thực tế buồn ơi với mộng mơ
Cứu cánh biện minh...mà quá tệ
Facebook thấy rồi lại ngó lơ (!)

Xóa sổ đời nhau vùi ký ức
Tâm tưởng chỉ còn nhớ cái tên
Không thể ghép vần Song Hỷ được
Mỗi lòng giấu kín nỗi niềm riêng

Đã xưa rồi Diễm xưa rồi Diễm
Vọng khúc ca buồn Trịnh... Diễm Xưa
Kết thúc nhạc phim Chân Trời Tím

Đã biết đôi đưòng nắng khác mưa .

Sài gòn 1987 - 2019 .

 

TỎ LỜI CÙNG NHỮNG DÒNG SÔNG

nguyễn hữu thụy

Đất nước bao đời ở với dòng sông
Từ ngày khai thiên đến thời kỳ lập quốc
Những dòng chảy mang đầy tiềm lực
Có linh hồn và hơi thở thiêng liêng

Những dòng sông như dòng máu tổ tiên
Thân lúa nước oằn mình trong giông bảo
Từ Việt bắc đến đồng bằng Trung bộ
Từ Cao nguyên tới đất mủi Cà mau

Những dòng sông đã nối tiếp nhau
Căng no gió thuyền buồm xuôi ra biển
Đã bồi lở nổi chìm bao trận chiến
Giữ cho còn tên gọi một quê hương

Từ sông Hồng đến dòng cuối Cửu Long
Thắt ruột Thu Bồn ta trôi bỏ xứ
Nay uống nước Đồng Nai thấm câu Tục ngữ
Uống nưóc nhớ nguồn - trong nỗi xót xa

Chận đầu Mêkông - ứ máu phù sa
Nam bộ phơi đồng chín cửa rồng bức tử
Mùa giáp hạt dân Vu Gia - quê ta - chạy lũ
Sông ơi sông tai biến tự bao giờ

Thương con đò tĩnh lặng bức tranh thơ
Cạn lỗ chân trâu khát ao hồ đuối nước
Vườn muối mặn đã từ từ xâm thực
Những nghịch thường cứ đổ tội thiên tai

Lời tỏ cùng sông thương nhớ dặm dài
Nứt nẻ những bàn chân cầu Trời khẩn Phật
Thân cóng lạnh trôi dài trên mặt đất
Đến tận cùng khổ nạn vận sông quê .

S.gòn mùa nắng hạn 2020

 

LỤC BÁT SÀI GÒN

nguyễn hữu thụy

Không đâu như đất Sài gòn
Một thời nổi tiếng là hòn Viễn Đông
Trui qua lửa đỏ bụi hồng
Phai tên lạc tuổi từ trong lỗi lầm

Ngọc nay như cục máu bầm
Trên thân thể Mẹ những trầm tích đau
Lún dần dưới đáy biển dâu
Nghe xưa cổ tích - biết đâu bây giờ !

Nhịp đời đứt gảy câu thơ
Nhện giăng giăng những đường tơ võng buồn
Những ai tan nát Sài gòn
Lượm lên nỗi nhớ vẫn còn nghe thơm

Mồ hôi ướt vã linh hồn
Tiểu đêm trở giấc chập chờn đái mơ
Tang Thương Ngẫu Lục đội mồ *
Chuyện xưa tích cũ ứng vào bấy nay

Sài gòn khéo vổ trắng tay
Biên niên sử lệch đường ngay nẻo về
Liêu xiêu người ngợm bóng đè
Rớt ta đứng lại bên lề thời gian

Cổi gìa một dấu chấm than !
Thiêng liêng giọt lệ thấm tan cõi lòng
Thủy chung trời đất ở cùng
Tình người yêu mến tương đồng nếp xưa .



S.gòn 2020

* Một tác phẩm của Phạm đình Hổ và Nguyễn Án
- nội dung ghi chép tình cờ trong cuộc bể dâu - thời Lê mạt và Nguyễn sơ - cuối tk18 và đầu tk 19 tại vn .

 

 

 

BÂY GIỜ TÔI NHỚ ...

nguyễn hữu thụy

Hình như tôi nhớ là tôi đã
Mất tuổi thanh xuân lỡ cuộc tình
Bây giờ tôi nhớ thì tôi đã
Thấy Nguyệt rằm xưa sáng hiển linh

Tôi của ngày xưa vai áo bạc
Phận đời vận nước cứ lênh bênh
Sống với đớn hèn thương rách nát
Ngày tàn chiến bại phải không em

Tôi của ngày xưa đi biệt xứ
Có nhà còn Mẹ cũng đành xa
Đất hứa không dung người lữ thứ
Lòng lành Chúa nhận phất tay qua

Tôi của ngày xưa thơ xác tín
Nỗi buồn chính nghĩa sáng như gương
Đi với tương lai ngày vô định
Yêu với tình yêu lạc mất đường

Chẳng trách gì ai tình tận số
Chân phương còn lại chữ Tâm này
Phơi trắng thời gian màu tím - đỏ
Hai sắc buồn như hoa - như mây

Nguyệt Ửng Rằm Trăng đêm cổ tích
Chiếu xuống trần gian độc nỗi niềm
Thấy cả hồn tôi trong tỉnh mịch
Ấm lại hơi sương dịu lá mềm

Cứ tưởng xa biệt tăm mất dạng
Tôi với trăng khuya khuyết tuổi già
Đã thấy bên kia bờ Nguyệt rạng
Đêm hằng minh rọi bóng Sala .


Sài gòn
với những đêm 2021

 

THƠ - VỚI THƠ ĐẦU NĂM

nguyễn hữu thụy

Ta vẫn hồ nghi trong thơ có thép
Chẳng thép nào xúi dại phải làm thơ
Hình tượng bây giờ mấy đứa bưng bô
Chưa kịp xung phong đã chết bờ chết bụi

Ta thương Em thơ mềm như lụa mới
Đôi khi buồn nước mắt cũng tan theo
Không cờ bay trống gióng mị lời yêu
Xin sống mãi với tâm hồn thi sĩ

Ta thương Nước dặm dài bao thế kỷ
Chở ca dao nhịp võng Mẹ ru hời
Nghe tiếng thoi đưa bóng hạc bỏ xa trời
Thơ yêu nước nồng nàn nuôi ta lớn

Không lẫn vào đâu dù vàng thau lẫn lộn
Nghìn độ trui trên biển lửa hung tàn
Khép mắt xanh : bụi cốt tro than
Thơ đã định hình bay theo hồn phách

Những thần tượng giã danh nay chết sạch
Bóng thi hào cũng đổi họ thay tên
Còn chính là thơ sống sót với dân đen
Với những hồng nhan ta từng yêu lận đận .

S.gòn ra Giêng Tân Sửu

Nguyễn Hữu Thụy

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Tư 202210:44 CH(Xem: 3490)
thành phố tan hoang mảnh vụn / phố nhà, cao ốc, bệnh viện vỡ tung / thây người la liệt / khói lửa ngút trời / từ đâu niềm hung ác của kẻ láng giềng thô bạo / mới hôm qua là anh em ?
29 Tháng Tư 20221:40 SA(Xem: 2848)
Xin mượn tạm tên tập thơ của thi sĩ họ Chế để miêu tả cảnh tượng cơ quan cũ của tôi trong ngày 30 tháng 4 lịch sử, cùng tâm trạng chung của nhiều cô bác, anh chị em từng làm việc tại đây: Hãng phim truyện VN, 4 Thụy Khuê Hà Nội, cơ sở làm phim truyện lớn nhất nước - mặc dù tính chất Điêu tàn mới chỉ nói được phần nào cái vẻ ngoài của hiện tượng cũng như bản chất sự việc… / ... Nền điện ảnh đàn em, sinh sau đẻ muộn ở ta tuy không mắc căn bệnh ung thư tới độ trầm trọng như sự miêu tả của Bondarev, song lại không có đủ nội lực để tự vượt thoát và tự “xạ trị” như “ông lớn Mosfilm”, nên đã bị “đầu độc” một lần tới gần chết vào đầu những năm 90 thế kỷ trước - khi Liên Hiệp Điện ảnh VN đã có chủ trương hãm hại nó bằng nhiều phương thức khá tàn độc - trong đó có việc xóa bỏ tất cả các rạp chiếu phim và chuyển chúng thành quán bia, vũ trường, các kinh doanh văn hóa lặt vặt không dính líu gì tới Nàng tiên thứ Bảy… Hãng phim, cùng cả nền ĐA dân tộc chết lâm sàng từ đó...
29 Tháng Tư 20221:33 SA(Xem: 3345)
Cầm tay biền biệt / mà nói không cùng / vì trời mưa dột / ướt mềm vai chung
27 Tháng Tư 20223:24 CH(Xem: 3562)
Những ngày 11, 12 tuổi, vào những năm 73-74, tôi say mê Phan Nhật Nam. Anh trở thành thần tượng của tuổi thơ, với những ngày dài trên quê hương, những ngày bi thảm, những ngày thê lương, những ngày gẫy vụn, trong nỗi sợ khốn cùng. Nỗi sợ trái lựu đạn đã bật kíp. Nỗi đau vô hình của đồng ruộng ẩn chứa triệu trái mìn. Nỗi đau thắt ruột của người cha xếp xác con, trên đoạn đường từ Quảng Trị về Huế. Trong bất mãn của người lính trước một hậu phương vô ơn. Của người lính miền Nam phải tự vệ giữa một thế giới làm ngơ những thảm sát tập thể ở bãi Dâu, ở trường tiểu học Cai Lậy. Khác những nhà văn quân đội khác, tính chất bi tráng của một xã hội dân sự thời chiến phủ trùm lấy bút ký của Phan Nhật Nam, vượt lên trên các trận đánh. Không phải Mùa hè đỏ lửa, mà Tù binh và Hòa bình, Dọc đường số 1, Dấu binh lửa mới thực sự ghi lại suy nghĩ của một quân nhân trong chiến tranh. Bên cạnh, nhật ký của Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc chỉ là những tiểu xảo của những sản phẩm được biên tập.
20 Tháng Tư 202210:00 CH(Xem: 3504)
Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ lên đường tập kết. Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẵm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ.
19 Tháng Tư 202211:21 CH(Xem: 3583)
chỉ là cảm giác, anh biết không / một cái gì đó ta không thể cầm, nắm, bắt và ngăn / trói bàn chân, em cố ngồi dậy mà vẫn không thể bước / hình như chúng ta mỗi người trôi về một hướng / hình như em không còn là em / hinh như anh không còn là anh /
13 Tháng Tư 20229:16 CH(Xem: 3741)
Nói một cách đầy đủ là: Nguyễn Du - người Việt Nam đầu tiên đã tìm mọi cách giúp Dân tộc mình “thoát Trung” - một khái niệm hiện đại mang ý nghĩa Địa-Chính trị, Địa-Lịch sử trọn vẹn, có tính thời sự sâu sắc.
13 Tháng Tư 20228:56 CH(Xem: 3281)
nghe chiều vàng nắng xuống sân nhìn em tàn lá cây mân đỏ nhòe hai tay anh đưa lên che rụng em trái chín ươm hòe đôi vai
02 Tháng Tư 20221:01 SA(Xem: 3774)
Tiếng chim lảnh lót / Sương giọt long lanh / Ban mai lấp lánh trên cành / Gọi ngày nắng mới trong lành dịu êm
02 Tháng Tư 202212:34 SA(Xem: 3819)
Tôi sinh ra ở Hà Nội, và xa Hà Nội năm tôi 18 như một bài ca người ta thường hát. Tôi cũng có người em mười sáu trăng tròn. Khi cả hai cùng di cư vào Nam năm 54, gặp nhau lại. Mối tình học trò đó, như bong bóng mùa mưa tan lúc nào không hay. Bốn mươi năm sau, tôi trở lại Hà Nội vào mùa Thu, năm mới mở cửa, đường phố, nhà cửa gần như không thay đổi, nhưng cũ đi nhiều