- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
250,850

TA LANG THANG QUA NGÓC NGÁCH SÀI GÒN

07 Tháng Chín 20219:30 CH(Xem: 3919)
PhoChieu- tranh CaoBaMinh
Phố chiều - Tranh Cao Bá Minh

 

 

thơ 
Trần Quang Phong
TA LANG THANG QUA NGÓC NGÁCH SÀI GÒN

 

 

THÁNG BẢY

 

Tháng bảy

Những cung đường nước mắt

Những phận người tha hương lũ lượt

Trở về…

Những phận người tha hương cùng cực

Con ơi!

Mười ngày con đến với đời

Mẹ bồng con sương gió

Chị ơi!

Chân em máu đỏ

Còn bao nhiêu dặm đường gian khổ?

 

Tháng bảy

Những ngôi nhà im ỉm cửa

Những vỉa hè hoảng hốt cây xanh

Những con người đói lả

Không sao đâu em bé…

Đã có đôi mắt yêu thương

Đã có bàn tay đùm bọc

Đã có tấm lòng hy sinh

Bao con người sẽ dìu em qua sợ hãi đêm đen

 

Tháng bảy

Từng đoàn người chạy trốn

Tìm về cố hương

Đường dài bất trắc

Cố hương ngoảnh mặt

Hỏi chốn nương thân?

Không sao đâu ơi những con người đỏ bóng bụi trần

Không ai có quyền ngăn cản bước chân tìm về quê mẹ

 

Tháng bảy…

Một ngọn đèn

Một giọt nước mắt…

 

 Trần Quang Phong

 

 

 

 

 

TA LANG THANG QUA NGÓC NGÁCH SÀI GÒN

 

Ta lang thang qua ngóc ngách Sài Gòn

Một nón lá miền Trung, một gánh hàng quê xứ

Một góc phố huyên náo

Một tiếng cười ngã tư hồn hậu

Tiếng gõ phở khuya ấm áp vỉa hè

 

Sài gòn bệnh rồi sao?

Hàng cây xà cừ trăm năm phong tỏa

Tòa nhà kiêu sa cao ngất cách ly

Nhưng môi hôn tình nhân giãn cách

Ta chợt nhói lòng ngói gạch

Những đôi mắt thương yêu trĩu nặng mưu sinh

 

Sài Gòn bao dung

Sài Gòn hào sảng

Chở che bao phận người hèn mọn tha hương

Ta len lỏi qua bụi đỏ con đường

 

Bị gậy cụ già ốm yếu ho khàn

Nón rách ngây thơ ngủ nghiêng ghế đá

Hàng cây xanh xao cơn sốt

Những ngôi nhà run bần bật áo cơm

Những chiếc xe khẩu trang cúi mặt

 

Sài Gòn bệnh rồi sao?

Ta chợt buồn lòng nước lả

Ta lang thang qua ngóc ngách Sài Gòn

 

Trần Quang Phong

7/ 2021

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Tư 20223:24 CH(Xem: 2261)
Những ngày 11, 12 tuổi, vào những năm 73-74, tôi say mê Phan Nhật Nam. Anh trở thành thần tượng của tuổi thơ, với những ngày dài trên quê hương, những ngày bi thảm, những ngày thê lương, những ngày gẫy vụn, trong nỗi sợ khốn cùng. Nỗi sợ trái lựu đạn đã bật kíp. Nỗi đau vô hình của đồng ruộng ẩn chứa triệu trái mìn. Nỗi đau thắt ruột của người cha xếp xác con, trên đoạn đường từ Quảng Trị về Huế. Trong bất mãn của người lính trước một hậu phương vô ơn. Của người lính miền Nam phải tự vệ giữa một thế giới làm ngơ những thảm sát tập thể ở bãi Dâu, ở trường tiểu học Cai Lậy. Khác những nhà văn quân đội khác, tính chất bi tráng của một xã hội dân sự thời chiến phủ trùm lấy bút ký của Phan Nhật Nam, vượt lên trên các trận đánh. Không phải Mùa hè đỏ lửa, mà Tù binh và Hòa bình, Dọc đường số 1, Dấu binh lửa mới thực sự ghi lại suy nghĩ của một quân nhân trong chiến tranh. Bên cạnh, nhật ký của Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc chỉ là những tiểu xảo của những sản phẩm được biên tập.
20 Tháng Tư 202210:00 CH(Xem: 2195)
Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ lên đường tập kết. Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẵm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ.
19 Tháng Tư 202211:21 CH(Xem: 2044)
chỉ là cảm giác, anh biết không / một cái gì đó ta không thể cầm, nắm, bắt và ngăn / trói bàn chân, em cố ngồi dậy mà vẫn không thể bước / hình như chúng ta mỗi người trôi về một hướng / hình như em không còn là em / hinh như anh không còn là anh /
13 Tháng Tư 20229:16 CH(Xem: 2301)
Nói một cách đầy đủ là: Nguyễn Du - người Việt Nam đầu tiên đã tìm mọi cách giúp Dân tộc mình “thoát Trung” - một khái niệm hiện đại mang ý nghĩa Địa-Chính trị, Địa-Lịch sử trọn vẹn, có tính thời sự sâu sắc.
13 Tháng Tư 20228:56 CH(Xem: 1847)
nghe chiều vàng nắng xuống sân nhìn em tàn lá cây mân đỏ nhòe hai tay anh đưa lên che rụng em trái chín ươm hòe đôi vai
02 Tháng Tư 20221:01 SA(Xem: 2254)
Tiếng chim lảnh lót / Sương giọt long lanh / Ban mai lấp lánh trên cành / Gọi ngày nắng mới trong lành dịu êm
02 Tháng Tư 202212:34 SA(Xem: 2603)
Tôi sinh ra ở Hà Nội, và xa Hà Nội năm tôi 18 như một bài ca người ta thường hát. Tôi cũng có người em mười sáu trăng tròn. Khi cả hai cùng di cư vào Nam năm 54, gặp nhau lại. Mối tình học trò đó, như bong bóng mùa mưa tan lúc nào không hay. Bốn mươi năm sau, tôi trở lại Hà Nội vào mùa Thu, năm mới mở cửa, đường phố, nhà cửa gần như không thay đổi, nhưng cũ đi nhiều
30 Tháng Ba 202210:46 CH(Xem: 2228)
Nhận được tin buồn / Nhà thơ - nhà văn HUY PHƯƠNG / LÊ NGHIÊM KÍNH Pháp danh Thiện Bảo / Sinh ngày 25 tháng 6 năm 1937 tại Huế Cựu Giáo sư Trung học Nguyễn Hoàng, Quảng Trị / Cựu sinh viên sĩ quan Khóa 16 Trừ bị Thủ Đức Tạ thế ngày 25.2.2022 tại Anaheim, California – Hoa kỳ / hưởng thọ 86 tuổi.
27 Tháng Ba 202211:27 CH(Xem: 2941)
Em níu bàn tay / Anh buông bàn tay / Em níu vạt nắng chiều / Anh vươn màu nắng sớm / Anh đi qua rồi / Để em ở lại / Nhặt nhạnh những vui buồn / Cuộn sợi khói quạnh hiu.
20 Tháng Ba 20228:41 CH(Xem: 2498)
Không quên hỏi em đang ở đâu. Loay hoay rất lâu với nét chữ vòng vo, tội nghiệp, em viết cho tôi số phone, địa chỉ. Tránh câu hỏi em đang làm gì, tôi chỉ nói khéo: Việc em làm có vui không? Và bằng giọng rất thản nhiên không ngờ, em nói đúng như lời tôi đã nghe từ 30 năm trước: ” Dạ, em làm đĩ ”.