- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
249,520

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

12 Tháng Hai 20211:04 SA(Xem: 5441)

MUA DONG- dh
Mùa Đông- photo đh.

DÒNG SÔNG THƠ ẤU

Dòng sông nhỏ của tôi một thời thơ dại

Với những buổi trưa hè trốn ngủ rong chơi

Ngồi trên chạc cây ngắm trời mây mê mải

Vặc hết những trái non đầu mùa quăng lũm chũm xuống dòng sông.

 

 

Dòng sông nhỏ hiền hoà lặng nghe bé con kể lể

Những chuyện vu vơ trong tiếng khóc tủi hờn

Nhè nhẹ gió đưa

Gợn từng lượn sóng

Ru đôi mắt khép nhẹ nhàng

Vỗ về giấc ngủ bình an

Thoảng giấc mơ có một miền cỏ cây xanh ngát

Rì rào rì rào...

Sông nước mênh mang...

 

 

Dòng sông nhỏ in dáng bé thơ rong ruỗi

Chạy dọc ven bờ với cành tre lúc lỉu trên tay

Canh vớt chùm Trâm bầu xuôi theo con nước lớn

Tiếng reo vui vang khắp mặt sông đầy

Nụ cười rạng rở long lanh môi mắt

Mà suốt cả quãng đời sau

Không tìm lại được bao giờ.

 

 

Tôi trôi dạt về đâu để dòng sông ở lại

Tháng Chạp con nước đầy

Ngoại mờ mắt ngóng trông

Lá chuối ngâm nước sông

Tước mềm sợi lạt

Bếp lửa đêm giao thừa mòn mỏi đợi bánh chưng

Có ai về đâu

Chỉ nghe dòng sông vỗ hoài nhịp sóng

Âm ba não nề một khúc bi ai.

 

 

Đôi khi tình cờ qua miền đất lạ

Nhìn sóng nước chập chùng

Chợt chạnh lòng nhớ quá một dòng sông.

  

Biển Cát

 

LẠC MẤT MÙA XUÂN

Này tháng giêng vàng ươm ngọn nắng

Thả xuống giùm tôi những sợi lung linh

Để tôi vẽ vào ngày rộn rã

Một nụ cười tỏa sáng cả mông mênh.

 

Nụ cười đó của riêng tôi một thuở

Nghiêng phím đàn réo rắt những âm vui

Chùm đỗ quyên trong sân vườn nở vội

Nhoà màu hoa vào năm tháng phai phôi.

 

Này tháng giêng nồng nàn mùi cỏ dại

Bên thềm chiều theo gió thoảng bay xa

Tôi chiu chắt từng phiến xuân ngan ngát

Đắm hồn trong một thoáng ngỡ như là...

 

Như bất chợt khua lao xao tiếng lá

Bước chân về rất nhẹ tựa chiêm bao

Trong khoảnh khắc dường như tim hoá đá

Tình rêu phong từ lúc biết xót xa.

 

Tháng giêng khép khi chỉ còn dĩ vãng

Buồn lưng trời giăng mây trắng chơi vơi

Tôi về lại nghe mùa xuân lạc mất

Dạt bên đời những quên nhớ buông lơi.

 

 

 

 

Biển Cát.




NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

 

Mưa có ngưng tiếng khóc

Giữa chiều hôm còn lại một mình tôi

Lá từng chiếc rơi

Đẫm ướt con đường

Từng quầng sáng nhỏ nhoi

Đèn hiu hắt bóng

Nhoà trong mưa vạt tối trải mênh mông.

 

**

Khi gió hát mưa có ngưng tiếng khóc

Sao đầm đìa vai tôi

Những giọt long lanh

Se se lạnh cho sầu vương trăm mối

Tóc tơ dài rũ sợi mong manh.

 

**

Chim vỗ cánh muộn màng

Mây chùng thấp

Mưa có ngưng không tiếng khóc bàng hoàng

Về một nơi không có ai đứng ngóng

Chỉ có bóng mình cúi xuống chênh chông.

 

Đời dài lắm mưa có ngưng tiếng khóc

Khi soi hoài chỉ thấy hư không

Dù khoảnh khắc

Dù chỉ trong phút chốc

Cũng chẳng bao giờ tìm lại được mùa đông.

 

**

Khép lại những ngày vui mưa có ngưng tiếng khóc

Buồn luênh loang

Cánh buồm trắng xa khơi

Đôi cánh gãy Hải Âu chênh chao sóng

Làm sao vươn chạm đến chân trời.

 

  

Biển Cát.




Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 84820)
...Người khách đầu tiên tìm đến là một gã đàn ông lùn tè lùn tẹt, gã hỏi mẹ chị đi ”tàu nhanh” giá bao nhiêu? Mẹ chị ngớ người không hiểu, hỏi lại gã tàu nhanh là gì? Gã văng tục:” Đ... mẹ, làm đĩ mà không biết tàu nhanh!”. Mẹ chị nói với gã lần đầu tiên đi bán mình nên chưa biết, gã giảng giải cho mẹ chị, đi tàu nhanh nghĩa là “làm” một cái thôi, giống như ăn bánh trả tiền, còn đi” tàu chậm” là qua đêm, “làm” bao nhiêu cái thì “làm”...
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 103102)
đêm phố cổ tạ ơn một nàng thơ cuối cùng vẫn còn biết giật mình trước mắt đêm chai lì như mắt loài chuột cống
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 78464)
“Theo Trần Trọng Kim nhận rằng thơ là của Lý Thường Kiệt. Nhưng nói chắc là Thường Kiệt làm được thơ thì không có gì làm bằng cứ”[15]. Sau này, Bùi Văn Nguyên phân tích các cứ liệu và đoán định rằng: “Như vậy tác giả bài thơ “thần” này là khuyết danh”[16]. Bùi Duy Tân tiếp tục hướng này và chủ trương rằng “bài thơ này nên để khuyết danh tác giả”[17]...
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 68166)
Hắn tỉnh lại đột ngột. Bốn năm người thanh niên đang kéo hắn ra từ dưới lườn xe. Hắn nếm được vị mặn và máu, một đầu gối bị đau, và khi bị nhấc bổng, hắn phát rên, không chịu nổi sự đụng chạm trên cánh tay mặt. Những tiếng nói như không thuộc về những khuôn mặt treo ở trên hắn đang bông đùa vỗ về và bảo hắn yên tâm.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 76160)
Khi tòa báo đề nghị tôi tham gia viết về các nhà văn mà giá trị được cường điệu cao hơn giá trị thật của chính họ, tôi đã nghĩ sẽ từ chối. Tại sao phải tự mình tạo thêm kẻ thù một cách miễn phí? Rồi Robbe-Grillet xuất hiện trong đầu.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 83553)
Sư thày trụ trì ngôi chùa làng là người có học. Chẳng bao lâu hắn đã có thể trò chuyện như một người bạn tâm giao. Giáo lí nhà phật trong nhiều năm đã trở nên mờ nhạt với tuyệt đại đa số những con người tất bật với cuộc sống hôm nay. Cái hiểu biết về đền chùa miếu mạo của hắn cũng chỉ dừng ở mức không nhầm lẫn giữa nơi này với nơi khác. Bởi thế được trò chuyện với sư thày mỗi tháng vài lần là điều làm hắn vô cùng thích thú.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 101717)
Một cái chức nhỏ nhẹ Một cái chức lăn như cỏ lông chông Mơ đeo vào tay xòe ra giữa nắng Mơ đeo vào gót chân mỗi bước mỗi khua vang rổn rảng
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 93433)
Hoa ôm cứng lấy tôi. Hoa bảo: Hãy yêu Hoa đi. Nắng buổi chiều chiếu rọi xuyên qua bản vẽ làm rách nát từng đường trên cơ thể Hoa. Tôi nằm dát người trên chiếu, nghe tiếng súng nổ và hiểu Đà-nẵng đang cơn hấp hối.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 101343)
một con thuyền dính bùa ngải của sông ý nghĩ găm đầy tháng năm mắc cạn em cố quên làm gì! khi ngay cả cánh tay anh cũng ảo
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 79661)
Đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, Ngô Thế Vinh còn là một sinh viên y khoa, đảm nhiệm chức vụ chủ bút cho tạp chí Tình Thương, tờ báo của những người sinh viên áo trắng. Trong thời gian này tôi là một sĩ quan rất trẻ của QLVNCH. Cả Ngô Thế Vinh và tôi bị cuốn vào một biến động làm rung chuyển rừng núi Tây Nguyên: vụ nổi loạn đòi tự trị của những sắc tộc thiểu số, mà báo chí thời đó gọi là FULRO.