- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,562,086

SẼ TRỞ LẠI NƠI NÀY

23 Tháng Mười Hai 202012:15 SA(Xem: 1896)


mua-bw- photo INTERNET
Mưa - ảnh Internet

 

SẼ TRỞ LẠI NƠI NÀY

Viết cho tôi trong những ngày mưa gió, bao nỗi bi thương trỗi dậy trong lòng, những đòn roi cuộc sống lại nhói đau.

Tôi lại nhủ lòng khoan thứ cho bất an, bao dung cho cay nghiệt, độ lượng cho hằn thù. Nào… hãy đi cùng ta nốt đoạn đường trần…

 

Sẽ trở lại thuở nào…

Dưới mái tranh xiêu mỏi mòn trăng sơn cước

Tiếng thú kêu hoang mịt mùng sương lạnh buốt

Lang thang tuổi thơ trên cánh đồng cỏ cháy xác xơ

Em ơi…

 

Bao làng xóm tan hoang dưới cơn lũ hung tàn

Những đứa trẻ còng lưng chữ nghĩa

Bà cụ lê lết cuộc mưu sinh mai mỉa

Dấu chân phù sa vật vã đèn vàng

Ngoài kia…

 

Chiếc lá khô hỏi mùa thu vay dối trá

Cơn gió bấc rao trang sách bán lọc lừa

Đất ho khàn bật máu

Giấy trắng sặc sụa cười

Những bất an rạn nứt nẻo đời

Miền bụi đỏ bao phận người xé nát

Giọt nước mắt giấu tấm lòng độc ác

Khóe miệng cười nhễ nhại máu xương

Sẽ trở lại nơi này…

 

Mái quê đơn sơ

Lòng quê đôn hậu

Đôi cây phượng vĩ ngậm ngùi áo trắng

Mấy gốc liễu dương xao xác chia ly

Chén rượu xế chiều hiu hắt gió heo may

Ai hun hút giữa mịt mù ký ức

Một bóng mồ côi

Một ngọn lá rơi

Nhủ mùa khoan thứ

Nhủ đất thương yêu

Nhủ ta ngạo nghễ

Nhủ người cội rễ

Em ơi…


Trần Quang Phong 

 

NHỚ BẠN

                   Nhớ Nguyễn Nhuần

                                   

Bạn cõng mùa thu qua phố

Nghe yêu thương vàng sắc dã quì

Những bước chân tha hương gió bụi

Chiều mù sương co ro đón ai

 

Chiều mù sương mấy thằng đói rách

Chia nhau hơi ấm ăn mày

Một góc nhỏ mù tăm khói thuốc

Mấy bóng người ẩm mốc ngày mai

 

Bạn dìu mùa thu xanh liễu rủ

Nhân duyên vó ngựa thoảng lưng đồi

Heo may đóa hồng nghiêng khúc khích

Ai cười gai nhọn nhói bàn tay

 

Nghe ngày tháng nở nụ cười ngạo mạn

Cuộc tình xưa mục ruỗng xác thân

Lối mòn cũ cỏ hồng ngái ngủ

Mặc cuối trời mưa bụi hư không…

 

TRẦN QUANG PHONG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Năm 20214:56 CH(Xem: 900)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
07 Tháng Năm 20214:48 CH(Xem: 978)
Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 1102)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 1000)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 1356)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 960)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 931)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?
28 Tháng Tư 202111:30 CH(Xem: 972)
khi nhìn gương chính mình / mới hiểu buổi sáng là ân huệ / cuộc đời trăm ngàn cảnh / gửi núi đồi và mây trắng / chút nỗi niềm thao thức năm canh
26 Tháng Tư 20215:05 CH(Xem: 1175)
Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư. {Bây giờ} Qua hai câu thơ đó Nguyên Sa đã diễn tả tâm trạng của thế hệ ông, thế hệ của những người trai trẻ ở miền Nam thời 1954-75, đã nuôi nhiều kỳ vọng cho tương lai đất nước, nhưng chẳng bao lâu đầy tuyệt vọng trong một quê hương khói lửa.
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 1671)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)