- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,359

THƠ THÁNG 9

24 Tháng Chín 202011:33 CH(Xem: 1222)
Màu vàng An Giang-NguyenHoangNam
Màu Vàng An Giang - ảnh Nguyễn Hoàng Nam


MỊT MÙ SƯƠNG THU 
Khi người về bỏ quên vạt nắng

Để buổi chiều văng vẳng lời đau

Vàng rưng rức một màu cỏ úa

Lịm vào hồn từng giọt chênh chao.

 

Ngồi lơ đãng ôm đàn khẽ hát

Tiếng đàn chùng rơi rớt âm thưa

Con chim nhỏ vô tình nhặt lấy

Thả bên trời từng nhịp sầu đưa.

 

Khi người về bỏ quên ngọn gió

Để tình cờ buôn buốt hồn ta.

Chạnh lòng đứng giữa đời bật khóc

Cọng rong buồn trôi mãi khơi xa.

 

Sầu miên man vươn dài sợi tóc

Thoảng heo may cuộn gió vào thu

Từng chiếc lá đổi màu hiu hắt

Trút chơi vơi những sớm sương mù.

 

Mù sương khói giăng giăng mây phủ

Khi người về để lại cơn mưa

Ta qua đường ướt bờ vai mảnh

Rất vu vơ nỗi nhớ trĩu vừa.

 

Vuốt mặt rồi mới hay nước mắt

Lẫn vào mưa tuôn mãi không thôi

Nơi xa khuất làm sao người biết

Những dòng sông lặng chảy ngậm ngùi

 

Khi người về còn đêm ở lại

Lẻ loi trời một mảnh trăng treo

Khuya lắng đọng vào hương hoa lạnh

Thao thức buồn ánh mắt trông theo.

 

Khi người về bỏ quên sợi tóc

Buộc ngày vui se sắt cơn đau

Chừng như thể trùng trùng xa lắc

Tóc xanh xưa rồi cũng bạc màu.

 

Khi người về ta buông tay níu

Nghe từng cơn sóng vỗ thênh thang

Dạt muôn chiều âm ba chao chát

Còn lại gì

Sầu đã mênh mang...

 

Biển Cát

 

 

NGÀY KHÔNG NHAU 

Đôi khi em về trong nỗi nhớ

Lắng nghe mưa rớt trên bờ vai

Ngày không nhau chợt như hoang vắng

Có hay không cơn đau thật đầy.

 

Ly cà phê một mình sao đắng

Đắng trên môi xót xa mùa qua

Tay anh gầy vàng thêm khói thuốc

Gọi tên em trong mưa nhạt nhoà.

 

Thành phố này bỗng dưng chợt lạ

Lá thôi xanh những con đường quen

Lang thang qua con phố không đèn

Đêm chưa qua và ngày chưa đến.

 

Dáng anh gầy lẻ loi hiu quạnh

Gió heo may thổi qua buồn tênh

Rất vu vơ buông dài hơi thở

Biết bao giờ cho anh tìm quên.

 

Biển Cát.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Tám 20203:58 CH(Xem: 1231)
Đừng vì anh / hãy mê mải cánh chim / giông giống nụ hôn ố vàng rơi bay mùa lá /
06 Tháng Tám 20203:37 CH(Xem: 1261)
Có thể bây giờ nơi xa đó Ngày chỉ vừa lên trong nắng mai Giọt sương còn đọng long lanh ướt Và café nóng tỏa khói bay.
06 Tháng Tám 20203:32 CH(Xem: 1398)
Quên rồi em đã quên tôi / Tháng giêng qua ngõ còn cười tháng hai / Phai thu lạnh sắc trang đài / Trăng ba vòng nguyệt đau hoài cùng trăng
06 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 1341)
Trăm năm ở tạm chốn này \ Trần gian sinh ký đọa đày bể dâu \ Trầm thăng bao nỗi cơ cầu \ Nợ nần chưa dứt nỗi sầu cưu mang \
01 Tháng Tám 202012:48 SA(Xem: 1654)
tình yêu một lần có thật thức dậy từ con mắt bình minh cơn mưa đầu mùa nồng nàn cầu vòng hò hẹn
29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 1257)
Có dăm hạt thóc cũng vừa / Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua / Chúng sinh đại địa sơn hà / Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi./
23 Tháng Sáu 202011:48 CH(Xem: 2423)
tôi không một mình / thật ra có nhiều người quanh tôi / thậm chí có người luôn bên cạnh săn sóc tôi / nhưng tôi nghĩ đến anh, trong giấc mơ
10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 2125)
Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn / Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói / Ăn ăn ăn / thân xác tôi tê mỏi / Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê /
02 Tháng Sáu 202010:06 CH(Xem: 1991)
Đã từ lâu tôi có một thói quen xấu, khi đọc thơ trí não tôi tự động phân loại rành rọt. Một: loại thi ca gây cho mình cảm hứng. Hai: loại không gây cảm hứng nếu không muốn nói làm mình mất hứng. Vậy mà lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tật xấu không nổi lên. Thay vào đó tôi thấy mình chăm chú lắng nghe. Tôi trở lại lần tay trên bìa sách, khoảng trắng với những vân vạch to nhỏ ngắn dài của biểu đồ tần số như phát lên một âm thanh vừa rè đục vừa trong vắt. Ở một nơi chừng như trống rỗng trắng xóa, ý tưởng mọc lên giữa âm thanh nhiễu loạn. Và bài Radio mùa hè tiếp tục văng vẳng
02 Tháng Sáu 20209:59 CH(Xem: 2265)
Ve, loài côn trùng quen thuộc với tôi từ tấm bé, nhưng vì sao lại gọi là ve sầu thì tôi không rõ lắm. Mãi sau này biết sầu, mới dần dà nhận ra (!) Ngày xưa rất xưa, thời dân làng chỉ nhận tin qua giọng loa vang vang sau tiếng cốc cốc của mỏ làng vào rạng sáng hay lúc chiều sập tối, thủa tôi còn loăng quăng bám chéo áo ngoại ra vườn, tiếng ve đã in vào trí óc non nớt của tôi rồi.