- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,540,952

ẦU Ơ RU LẠI ẦU Ơ

14 Tháng Năm 20209:02 CH(Xem: 3249)

minh hoa chieu- tranh Dinh Truong Chinh
Minh Họa Chiều - tranh Đinh Trường Chinh


thơ Lê Phong Quan

ẦU Ơ RU LẠI ẦU Ơ

 

u ơ ru lại ầu ơ

Mẹ tôi gánh nước trăng mờ bến sông

Chưa khôn mẹ đã theo chồng

Chốn quê mẹ gửi bụi hồng níu chân

Dây trầu non nhánh ngoài sân

Mẹ theo cha bước duyên trần từ đây

 

Mỗi khi về bến sông nầy

Đò ngang xuôi ngược bóng mây tôi tìm

Lắng trong tiếng mẹ ru êm

Câu ca dao cũ bên thềm võng đưa

Nắng chiều thơm ngát luống dưa

Tôi ôm bóng mẹ gió đưa về trời

 

Trăm năm dâu biển cuộc đời

Tóc tôi trắng bạc viết thành lời thơ

Mẹ tôi chưa đọc bao giờ

Bài thơ ơn mẹ lệ mờ hoàng hôn

Hai tay dâng mẹ bát cơm

Sắc - Không tôi gửi thảo thơm ơn người

 

Ầu ơ ru lại ầu ơ 

Sao trời con đếm nhớ lời mẹ ru

 

Ầu ơ...ru lại...lời ru....

 

LÊ PHONG QUAN

 

Ầu ơ ru lại Ầu ơ.

Một sáng tác của nhà thơ Lê Phong Quan - Nhạc Hoài Phương. Thể hiện qua 02 giọng hát ngọt ngào, sâu lắng của Đoàn Minh và Trương Như Ý.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Giêng 202110:05 CH(Xem: 1670)
mở mắt thức dậy / thấy mình là ban mai của Amanda Gorman* / là sáng chủ nhật trời quang đãng / nắng ấm sau cơn mưa dầm
15 Tháng Giêng 202111:20 CH(Xem: 1254)
THE BOOK OF THE WAY
15 Tháng Giêng 20211:55 SA(Xem: 2051)
Tôi đọc Vòng Đai Xanh với nhiều quan tâm. Cuốn sách đã gợi lại ký ức về Cao nguyên vào những năm 1960s và cả những biến cố liên quan tới Phật giáo và sinh viên cũng trong giai đoạn bất an đó. Rõ ràng là tác giả Ngô Thế Vinh đã hiểu biết rất rõ về các sắc dân Thượng cùng với những nguyện vọng của họ giữa và sau cuộc chiến tranh.
29 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 2348)
Như những cô học trò nhỏ, áo trắng điệu đà tha thướt. Tôi còn có thêm giọng nói êm êm, thanh thoát và dịu dàng. Chúng tôi, những cô thiếu nữ đẹp như trăng, sáng rỡ và líu lo những khi tới lớp, những lúc tan trường… / Thày đứng lớp Kim Văn, hai lần một tuần. Chúng tôi chờ giờ của Thày, như đợi chờ để được nghe những vần thơ trác tuyệt và để học trong cuốn sách đặc sắc, mỏng, nhưng tràn đầy những nét tinh hoa... / Thày không giáo điều, không nhất định cứ giảng dạy đúng theo chương trình của Bộ Giáo Dục đưa ra. Những thứ mà với chúng tôi đã gần như nhàm chán. Ngoại trừ có lần Thày giảng và bàn rất vui, rất dí dỏm về Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên trong Kim Bình Mai…
28 Tháng Mười Hai 20205:13 CH(Xem: 1852)
là chốn cuối cùng sau mọi sự hủy hoại / của một lần, một thời tín ngưỡng / tình yêu, con đường, ánh sáng, bản nhạc / cả bóng tối cũng không buồn nấn ná
23 Tháng Mười Hai 20209:41 CH(Xem: 1692)
phản chiếu khuôn mặt lung linh nhiều màu / trong vài giây rồi vỡ tung / bàn tay nào run run đón chào mùa đông / những âm thanh lạ kỳ ngày cuối năm
23 Tháng Mười Hai 20209:35 CH(Xem: 1791)
Mùa gió! gió nhiều hơn bình thường, thậm chí nếu nàng không đứng vững, gió có thể làm nàng ngã, giờ thì một cơn gió cũng có thể làm nàng ngã… / Buổi sáng! Nàng nghe thấy tiếng gió tạt vào khung cửa, thi thoảng có tiếng rít của lá cây rừng, tuyệt nhiên không có một tiếng chim, nàng nghĩ “giá mà có một tiếng chim, nàng sẽ đáp lời nó”. Cuối cùng thì không có tiếng chim nào ngoài tiếng rít của gió… nàng co hai chân sát tận ngực, chắc giờ này anh đang bắt đầu chuyến hành trình của mình!
23 Tháng Mười Hai 20202:01 SA(Xem: 1853)
Bỏ lại sau mình hơn hai chục năm trôi / Bỏ lại dở dang lá đơn ly hôn chưa kịp ký / Bỏ lại những chiều lang thang không người tri kỷ / Bỏ lại hoàng hôn nhuộm đỏ mặt người
23 Tháng Mười Hai 20201:49 SA(Xem: 1675)
Tôi yêu cây Khế, yêu từ thuở ấu thời cho đến bây giờ vẫn mãi còn yêu. Chiều hôm qua ngang qua nhà xưa của ba mẹ ở đường Phan bội Châu trời bỗng đổ mưa to; tôi đứng đụt mưa trước hiên nhà cũ, lòng chợt chùng xuống nhớ nhung kỷ niệm của một thời xa xôi và tôi nhớ cây Khế. Đó là kỷ niệm của tôi.
23 Tháng Mười Hai 20201:43 SA(Xem: 1600)
Trong không khí se lạnh của mùa Giáng sinh, mùa hồng ân của thiên chúa tôi muốn gởi đến bạn đọc tâm tình của tù nhân lương tâm Trần Hoàng Phúc. Trong cái không gian hẹp của một mùa Noel bị cách ly vì đại dịch, Phúc giống như một vì sao nhỏ lấp lánh trên nền trời đêm kia. Và ước mơ của anh cùng những gì anh nghĩ, những gì anh làm khiến cuộc sống vì anh mà có ý nghĩa.